Bình Giảng các Chỉ Dẫn của Định Luật Đẩy Lùi -2

📘 Sách: BÌnh Giảng Định Luật Đẩy Lùi – Tác giả: Michael D. Robbins

Tải xuống định dạng:

DOCXPDF
DOCDOCX📄PDF

Commentary 2 — R3 & 4

The Direction of Ray III (trang 95-124)

“Surrounded by a multitude of threads, buried in folds and folds of woven goods, the Weaver sits. [R3-1] No Light can enter [168] where he sits. [R3-2] By the light of a tiny candle, carried upon the summit of his head, he dimly sees. [R3-3] He gathers handful after handful of the threads and seeks to weave the carpet of his thoughts and dreams, his desires and his aims. [R3-4] His feet move steadily; [R3-5] his hands work swiftly; [R3-6] his voice, without cessation, chants the words: ‘I weave the pattern which I seek and like. [R3-7] The warp and woof is planned by my desire. [R3-8] I gather here a thread and here a color. [R3-9] I gather there another. [R3-10] I blend the colors and I mix and blend the threads. [R3-11] As yet I cannot see the pattern, but it will surely measure up to my desire.’ [R3-12]

“Được bao quanh bởi vô số sợi chỉ, bị chôn vùi trong nếp gấp này đến nếp gấp khác của các tấm vải dệt, Người Thợ Dệt ngồi đó. Không có Ánh Sáng nào có thể đi vào [168] nơi y ngồi. Bằng ánh sáng của một ngọn nến nhỏ treo trên đỉnh đầu, y nhìn thấy lờ mờ. Y gom lại từng nắm những sợi chỉ và tìm cách dệt tấm thảm của những tư tưởng và những giấc mơ, những ham muốn và những mục tiêu của mình. Chân y di chuyển đều đặn, bàn tay của y làm việc nhanh nhẹn, giọng nói của y không ngừng tụng đọc các từ:.. “Tôi dệt kiểu mẫu mà tôi tìm kiếm và ưa thích. Sợi dọc và sợi ngang được sắp đặt theo mong muốn của tôi. Tôi tập hợp ở đây một sợi chỉ và ở đây một màu sắc. Tôi tập hợp ở kia một cái khác. Tôi pha trộn các màu sắc, và tôi kết hợp và pha trộn các sợi chỉ. Cho đến nay tôi vẫn chưa nhìn thấy kiểu mẫu đó, nhưng nó chắc chắn sẽ đáp ứng mong muốn của tôi.’

Loud voices, and a movement from outside the darkened chamber where the Weaver sits; [R3-13] they grow in volume and in power. [R3-14] A window breaks and, though the Weaver cries aloud, blinded by the sudden light, the sun shines in upon his woven carpet. [R3-15] Its ugliness is thus revealed… [R3-16]

Những tiếng nói lớn, và một chuyển động từ bên ngoài căn buồng tối mà Người Thợ Dệt ngồi; âm lượng và sức mạnh của chúng tăng lên. Một cửa sổ vỡ ra, và mặc dù Người Thợ Dệt la to lên, bị chói mắt bởi ánh sáng đột ngột, mặt trời chiếu vào trên tấm thảm dệt của y. Vẻ xấu xí của nó vì thế bị lộ ra…

A voice proclaims: ‘Look from out thy window, Weaver, and see the pattern in the skies, the model of the plan, the color and the beauty of the whole. [R3-17] Destroy the carpet which you have for ages wrought. [R3-18] It does not meet your need… [R3-19] Then weave again, Weaver. Weave in the light of day. Weave, as you see the plan.’”

Một giọng nói tuyên bố: ‘Hãy nhìn qua cửa sổ của ngươi, hỡi Người Thợ Dệt, và hãy nhìn kiểu mẫu trên bầu trời, mô hình của thiên cơ, màu sắc và vẻ đẹp của tổng thể. Hãy phá hủy tấm thảm mà ngươi đã dệt nên qua nhiều thời đại. Nó không đáp ứng nhu cầu của ngươi… Sau đó, hãy dệt lại, hỡi Người Thợ Dệt. Hãy dệt trong ánh sáng ban ngày. Hãy dệt như ngươi thấy thiên cơ.”

A person sitting in a room with a loom



Description automatically generated

Hello friends, this is our second program and we are beginning with the third Ray the direction of the third Ray in the Law of Repulse, and we are calling this series of programs Old Commentary perspectives. We begin immediately the direction of ray three.

Xin chào các bạn, đây là chương trình thứ hai của chúng ta và chúng ta sẽ bắt đầu với Cung ba, Chỉ dẫn của Cung ba trong Luật Đẩy Lùi, và chúng ta gọi loạt chương trình này là Những quan điểm từ Cổ Luận. Chúng ta bắt đầu ngay với phương hướng của cung ba.

Surrounded by a multitude of threads. [R3-1]

Được bao quanh bởi vô số sợi chỉ,

This is indeed the lower consciousness however intelligent it may be, and the threads are threads of energy of all the different colors. The Weaver has to have at his disposal as many threads as he wishes to pull in, to begin to weave his carpet using the warp and the wolf of the loom. The whole idea of multitude, of many, even the one and many, is found with the third ray. It is in many ways a ray of multiplication. So, there are a great many possible energies from which the Weaver, the symbol of the third Ray soul, can gather in order to create because this is also the ray of creative intelligence, not only the ray of active intelligence and abstract intelligence, in order to create the design which he as an individual desires. The motivator of all of this activity, and there is a great deal of activity, is desire.

Mặc dù thông minh, đây vẫn là tâm thức thấp. Các sợi chỉ dệt tượng trưng cho những năng lượng với đủ mọi màu sắc. Người Thợ Dệt cần phải có sẵn tất cả các sợi mà y muốn sử dụng để bắt đầu dệt tấm thảm trên khung cửi. Khái niệm về “nhiều”, “vô số”, thậm chí là “một và nhiều” đều liên quan đến cung ba. Theo nhiều cách, đây là cung của đa dạng. Vì vậy, Người Thợ Dệt, biểu tượng của linh hồn cung ba, có thể thu thập rất nhiều dạng năng lượng để sáng tạo. Bởi vì đây cũng là cung của trí thông minh sáng tạo, không chỉ là trí thông minh năng động và trí thông minh trừu tượng, mà còn để tạo ra mẫu thiết kế theo mong muốn của cá nhân. Động lực thúc đẩy tất cả hoạt động này, và có rất nhiều hoạt động, chính là ham muốn.

Buried in folds and folds of woven goods.

…bị chôn vùi trong nếp gấp này đến nếp gấp khác của các tấm vải dệt,

He’s been added a long time, many lives, and he is insulated, isolated, cut off from the world, and from the correct perception of the world, by the many fabrics that he has woven over the period of time, the many goods that he has woven, the many carpets, tapestries, garments… All of these he has created.

Y đã tích lũy một thời gian dài, nhiều kiếp sống, và y bị cô lập, bị cắt đứt khỏi thế giới, khỏi nhận thức đúng đắn về thế giới bởi nhiều loại vải mà y đã dệt nên trong thời gian đó, nhiều hàng hóa mà y đã dệt, nhiều tấm thảm, hàng may mặc… Tất cả những thứ này y đã tạo ra

The Weaver is sitting,

Người Thợ Dệt ngồi đó.

In this case he is not responding to the will by taking a stand, particularly sometimes there’s the symbolism of sitting and standing, and to stand is to align yourself generally with the will and often in these cases with the Divine Will.

Trong trường hợp này, y không đáp lại ý chí bằng cách đứng, đặc biệt đôi khi có biểu tượng ngồi và đứng, và đứng là nói chung là điều chỉnh bản thân bạn theo ý chí, và thường trong những trường hợp này là với Ý chí thiêng liêng.

So, his movement is really encumbered, his relationship to the world is non-existent, because he is in a way blocked by all he has created. And when he would attempt to look out into the world, which seems pretty impossible at the moment, he would not see it, he would have to see through all of the creations which he has made. And no doubt the world would be very distorted by this large collection of thought forms which have been woven into something fairly durable, not easily dispensed with.

Vì vậy, sự chuyển động của y thực sự bị cản trở, mối quan hệ của y với thế giới không tồn tại, bởi vì y theo một cách nào đó bị chặn lại bởi tất cả những gì y đã tạo ra. Và khi y cố gắng nhìn ra thế giới, điều dường như là không thể vào lúc này, y sẽ không nhìn thấy nó. Y sẽ phải nhìn xuyên qua tất cả những sáng tạo mà y đã tạo ra. Và chắc chắn thế giới sẽ bị bóp méo rất nhiều bởi bộ sưu tập lớn các hình tư tưởng này vốn đã được dệt thành một thứ gì đó khá bền vững, không dễ dàng bỏ đi.

So, he has boxed himself in. He has created a situation in which he cannot reach and he cannot be reached.

Vì vậy, y đã tự nhốt mình vào trong. Y đã tạo ra một tình huống trong đó y không thể với tới và cũng không thể chạm tới được y.

By the light of a tiny candle carried upon the summit of his head, [R3-2]

Không có Ánh Sáng nào có thể đi vào [168] nơi y ngồi. Bằng ánh sáng của một ngọn nến nhỏ treo trên đỉnh đầu,

There is light here,

Có chút ánh sáng ở đây

He didn’t really see. Well, his sight is limited. We notice that in the case of the second ray, the mole is burrowing into the earth and arriving of the knowledge of the world of natural things but he is still in the Hall of Ignorance. He is blinded. The mole is in fact an apt symbol because the mole really is blind. Here, the sight of the Weaver is very limited, it’s certainly not soul sight.

Y không thực sự nhìn thấy. Tầm nhìn của y bị hạn chế. Chúng ta nhận thấy rằng với người cung hai, giống như con chuột chũi đào sâu vào đất để thu thập kiến thức về thế giới tự nhiên, họ vẫn ở trong Phòng Vô minh. Y bị mù. Thực ra, chuột chũi là một biểu tượng thích hợp bởi vì nó thực sự mù. Ở đây, tầm nhìn của Người Thợ Dệt rất hạn chế, chắc chắn không phải là tầm nhìn của linh hồn.

This tiny candle, carried upon the summit of his head, he dimly sees. [R3-3]

Bằng ánh sáng của một ngọn nến nhỏ treo trên đỉnh đầu, y nhìn thấy lờ mờ.

This has something to do with the degree of head center stimulation. But I suppose here it’s a symbol for the limited concrete mind which, in this case, is the servant of desire. He sees only dimly, as it were, in the words of Saint Paul, through a glass darkly. He does not see the truth. He does not see with clarity what he is doing. DK once described the condition of the stimulation of the head center telling us that the mystic had a stimulation which encompassed the top of the head, but that stimulation had not moved down into the center of the etheric brain and into the region of the pineal gland, where it would move when the soul was really taking control of the lower mechanism.

Điều này có liên quan đến một mức độ kích thích của luân xa đầu. Tuy nhiên, ở đây nó tượng trưng cho trí cụ thể hạn chế đang phục vụ cho ham muốn. Y nhìn mọi thứ một cách mờ nhạt, “như nhìn qua tấm kính mờ” theo cách nói của Thánh Paul. Y không nhìn thấy sự thật, không nhìn thấy rõ ràng những gì mình đang làm. Chân sư DK từng mô tả trạng thái kích thích trung tâm đầu, nói rằng nhà thần bí có một sự kích thích bao phủ đỉnh đầu, nhưng sự kích thích đó chưa di chuyển xuống trung tâm của bộ não dĩ thái, xung quanh tuyến tùng, nơi nó sẽ di chuyển đến khi linh hồn thực sự kiểm soát được phàm ngã.

So, here we have still quite an individual man who is working with a very small light upon what he is doing, and his sight is dim, and hence we cannot expect that the product that he will create in this semi light will be very beautiful.

Vì vậy, ở đây chúng ta thấy một cá nhân vẫn còn khá cá biệt, đang làm việc với một luồng ánh sáng rất nhỏ hắt lên những gì y đang làm. Tầm nhìn của y mờ mịt, do đó chúng ta không thể mong đợi sản phẩm mà y tạo ra trong điều kiện thiếu sáng này sẽ đẹp đẽ.

He gathers handful after handful of the threads

Y gom lại từng nắm những sợi chỉ

He’s using the power to grasp, and the threads he chooses exactly what he will bring into his creations. What type of energy, what type of color, what type of sound, what type of individuals who are representative of certain qualities of energy. He has the power of selectivity. This is commonly found in relation to the third ray. It is said that when the first ray wishes to condition a substance he simply impresses it; when the second ray wishes to condition substance, he chooses a certain proportion and imbues it with his magnetism. The third ray is far more selective and chooses here and there that which he wants. So, we get the idea of ambitious desire driven process with much grasping, the repetitious grabbing. Well, it says here gathering of many threads that he wishes to bring to bear upon his creative product. “Oh, we need this place, we need that person, we need this condition”, and we try to bring these things together when we’re on the third ray. But in this case, we’re only driven by desire and our own limited vision.

Y đang sử dụng sức mạnh để thu thập, và những sợi chỉ mà y chọn chính xác là những gì y sẽ đưa vào tác phẩm của mình. Loại năng lượng nào, loại màu sắc nào, loại âm thanh nào, loại cá nhân nào đại diện cho những phẩm chất năng lượng nhất định. Y có khả năng chọn lọc. Điều này thường được thấy liên quan đến cung ba. Người ta nói rằng khi cung một muốn qui định cho một vật chất nào đó thì y chỉ cần gây ấn tượng lên nó; khi cung hai muốn qui định vật chất, y chọn một tỷ lệ nhất định và thấm nhuần từ khí của mình vào nó. Cung ba có tính chọn lọc hơn nhiều, chọn chỗ này chỗ kia những gì mình muốn. Vì vậy, chúng ta có ý tưởng về một quá trình được thúc đẩy bởi ham muốn đầy tham vọng với nhiều sự nắm bắt, sự nắm bắt lặp đi lặp lại, tập hợp nhiều sợi chỉ mà y muốn đưa vào sản phẩm sáng tạo của mình. “Chúng tôi cần nơi này, chúng tôi cần người kia, tôi cần điều kiện này” và chúng ta cố gắng kết hợp những thứ này lại với nhau khi chúng ta ở trên cung ba. Nhưng trong trường hợp này, chúng ta chỉ bị thúc đẩy bởi ham muốn và tầm nhìn hạn chế của chính mình.

…and seeks to weave the carpet of his thoughts and dreams, his desires and his aims [R3-4]

…và tìm cách dệt tấm thảm của những tư tưởng và những giấc mơ, những ham muốn và những mục tiêu của mình.

He has thoughts, he has imaginings, he has desires, he has objectives. He wants to combine these all into a creative product, which is here called the the carpets. The weaver can weave many things of course, but a carpets or carpets are one of the foremost products of the loom, and some of them are very beautiful and durable. We have that interesting story of the master M. who after one of his weavers had woven a tapestry for 10 years, and master M. found that one thread was out of place, and he sent it back with the instructions that it be taken apart and rewoven. I guess that would be a lesson that particular Weaver would never forget all throughout his lives. I think master M had a certain way of being extremely impressive with the lessons that he wanted to impose upon the consciousness of those who were under his supervision.

Y có những suy nghĩ, y có trí tưởng tượng, y có ham muốn, y có mục tiêu. Y muốn kết hợp tất cả những thứ này thành một sản phẩm sáng tạo, ở đây gọi là những tấm thảm. Tất nhiên, người thợ dệt có thể dệt nhiều thứ, nhưng tấm thảm là một trong những sản phẩm hàng đầu của khung cửi, và một số trong số chúng rất đẹp và bền. Chúng ta có câu chuyện thú vị về Chân sư M. sau khi một trong những thợ dệt của Ngài đã dệt một tấm thảm trong 10 năm, và Chân sư M. nhận thấy rằng một sợi chỉ đã bị sai sót, Ngài trả lại với hướng dẫn rằng nó phải được tháo ra và dệt lại. Tôi đoán đó sẽ là một bài học mà Người Thợ Dệt vải cụ thể đó sẽ không bao giờ quên trong suốt cuộc đời của mình. Tôi nghĩ rằng Chân sư M có một cách nào đó cực kỳ ấn tượng với những bài học mà Ngài muốn áp đặt lên tâm thức của những người dưới sự giám sát của Ngài.

So, many things come together under the third ray—form, activities, substance, desire, thoughts, dreams, desires and aims—but all within the lower personality, all to be combined in some way, even blended, we might say, because the Third Ray Logos has a certain blending power. Now, we come to the activity aspect. We’re talking about the loom and he’s steadily working the tread so that the loom can function.

Vì vậy, nhiều thứ kết hợp với nhau dưới cung ba—hình thức, hoạt động, vật chất, ham muốn, suy nghĩ, ước mơ, ham muốn và mục đích—nhưng tất cả đều nằm trong phàm ngã, tất cả đều được kết hợp theo một cách nào đó, thậm chí có thể pha trộn, chúng ta có thể nói, bởi vì Chân thần cung ba có một sức mạnh pha trộn nhất định. Bây giờ, chúng ta đến khía cạnh hoạt động. Chúng ta đang nói về khung cửi và y đang làm việc ổn định với bàn đạp để khung cửi có thể hoạt động.

His feet are working steadily, [R3-5]

Chân y di chuyển đều đặn,

bringing the threads together and compressing them.

kết hợp các sợi chỉ lại với nhau và nén chúng lại.

His hands are working rapidly. [R3-6]

…bàn tay của y làm việc nhanh nhẹn,

All of this suggests the typical approach of the third ray, which rapid feet, rapid hands, these are the extensions of the man which has to do with the third aspect of divinity. He goes here and there rapidly. He’s in constant motion. That is the quality of the third ray. And his ears are deaf in their work and he’s interested always in rapidity, although later, perhaps he is very tactical and cautious. When the third ray descends into the physical plane, we have greater rapidity than with the other rays.

Tất cả những điều này gợi ý cách tiếp cận điển hình của cung ba, đó là bàn chân nhanh nhẹn, đôi tay lẹ làng. Chân và tay là những phần mở rộng của con người liên quan đến phương diện thứ ba của thiên tính. Y đi đây đó một cách nhanh chóng. Y luôn chuyển động. Đó là phẩm chất của cung ba. Và đôi tai của y bị ‘điếc’ trong công việc, vì y luôn quan tâm đến sự nhanh chóng, mặc dù sau này, có lẽ y cũng rất có chiến thuật và thận trọng. Khi cung ba giáng xuống cõi trần, chúng ta có tốc độ nhanh hơn so với các cung khác.

So, there’s constant movement as he in a way runs about, attempting to create the particular design that he has in mind, and his hands work incessantly, rapidly, selecting the threads and blending them together. The hands is the symbol of being able to select. You don’t select with your feet. Perhaps if you’re some sort of early primate you select with your feet, but the human being selects with his hands, and what is selected, what is gathered, is combined into that which is in process of creation. Remember always this is the ray of creative activity.

Vì vậy, có sự chuyển động liên tục khi y chạy xung quanh, cố gắng tạo ra thiết kế cụ thể mà y có trong đầu. Đôi tay của y làm việc không ngừng, nhanh chóng, chọn lọc các sợi chỉ và phối hợp chúng lại với nhau. Bàn tay là biểu tượng của khả năng lựa chọn. Bạn không lựa chọn bằng đôi chân của mình. Có lẽ nếu bạn là một loại linh trưởng sơ khai nào đó, bạn chọn lọc bằng đôi chân của mình, nhưng con người chọn lọc bằng tay, và những gì được chọn, những gì được thu thập, sẽ được kết hợp thành những gì được sáng tạo. Hãy luôn nhớ rằng đây là cung của hoạt động sáng tạo.

His voice

…giọng nói của y không ngừng tụng đọc các từ:..

Well, the third Ray rules the voice, we are told, that the throat center is ruled primarily by the Earth at first, which is a third ray personality planets, and by Saturn later, which is a planet which probably has a third ray soul, certainly a third ray monad. And even later, the seventh ray comes in to the throat center, but probably bringing in Uranus which also has the third ray combination.

Chúng ta được biết cung ba chi phối giọng nói. Trung tâm cổ họng ban đầu chủ yếu do Trái Đất chi phối, đây là hành tinh có phàm ngã cung ba, và sau đó là Sao Thổ, hành tinh có thể sở hữu linh hồn cung ba, và chắc chắn chân thần cung ba. Thậm chí sau đó, cung bảy có thể tham gia vào trung tâm cổ họng, mang theo Sao Thiên Vương, cũng liên kết với cung ba.

So, the throat center is given to the manifestation of the thought, or the rendering of the idea into a closed form. And we we hear of third ray people that they speak a great deal, and that they apparently don’t give the interlude. This is what we find with third ray and even with sixth ray, a kind of hyperactivity. We might say these are the two rays of activism.

Do đó, trung tâm cổ họng được cho là nơi thể hiện suy nghĩ, biến ý tưởng thành một hình tướng hoàn chỉnh. Người ta thường nói những người thuộc cung ba nói rất nhiều, và dường như họ không biết ngừng nghỉ. Điều này cũng tương tự với những người thuộc cung sáu, họ thể hiện một dạng năng động quá mức. Có thể nói đây là hai cung hoạt động.

So, we have the idea of incessant words and expression through the throat center in this process of preparing the creative product which is intended. There should be a decent interval, but now, this this individual is entirely under the effect of what we might call rajas. He has transcended the tamasic or the inertia phase, and now he is in constant motion under the impulse of desire. And he is using a kind of a personal mantram here.

Vì vậy, trong quá trình chuẩn bị cho sản phẩm sáng tạo mong muốn, chúng ta có thể thấy việc nói và thể hiện liên tục thông qua trung tâm cổ họng. Nên có một khoảng lặng thích hợp, nhưng hiện tại, cá nhân này hoàn toàn bị chi phối bởi cái mà chúng ta có thể gọi là Rajas. Y đã vượt qua giai đoạn Tamasic, tức là trì trệ, và giờ đây y đang hoạt động liên tục dưới sự thúc đẩy của ham muốn. Và ở đây, y đang sử dụng một mantram cá nhân.

…his voice, without cessation, chants the words: ‘I weave the pattern which I seek and like, [R3-7]

…giọng nói của y không ngừng tụng đọc các từ:..

Notice the ‘I’ is there, just as it is for all of those in the first phase of the Law of Repulse, no matter what the ray may be. We are moving from the personal through loss into a higher soul perspective.

Lưu ý rằng “Tôi” vẫn hiện hữu ở đây, giống như với tất cả những người trong giai đoạn đầu của Định luật Đẩy Lùi, bất kể cung nào chi phối họ. Chúng ta đang chuyển từ cái Tôi cá nhân thông qua mất mát để đạt đến một góc nhìn cao hơn của linh hồn.

So, he is driven by his desire and by his preferences, and according to his desire and preferences so he chooses the threads, so he combines them, so he renders the pattern however dimly he sees

Vì vậy, y bị chi phối bởi ham muốn và sở thích của mình, và theo ham muốn và sở thích đó, y chọn các sợi chỉ, kết hợp chúng lại, và thể hiện mẫu hình mặc dù y chỉ nhìn thấy một cách mờ nhạt.

The warp and woof is planned by my desire. [R3-8]

Tôi dệt kiểu mẫu mà tôi tìm kiếm và ưa thích

And on the warp and woof, the design of the Weaver is generally laid out. What is important to realize is it’s not planned by his soul-infused mind, but is planned by what he, as a person, as an individual, prefers, what attracts him, what he likes. He’s still in the realm of like and dislike. His activity is constant as he seeks to materialize or manifest his project,

Và trên khung dệt, họa tiết của Người Thợ Dệt Vải được phác thảo ra. Điều quan trọng cần nhận ra là nó không được lên kế hoạch bởi một thể trí được linh hồn thấm nhập, mà được lên kế hoạch bởi những gì y, với tư cách là một cá nhân, một con người, mong muốn, những gì thu hút y, những gì y thích. Y vẫn đang ở trong lĩnh vực của thích và không thích. Hoạt động của y diễn ra liên tục khi y tìm cách biến dự án của mình thành hiện thực.

I gather, [R3-9]

Tôi tập hợp

This constant accumulation, interesting, accumulation is involved with both the second ray and the third ray. Well, there’s a kind of an overlap. Perhaps in the case of the second ray, it is more inclusion, and the causal body breaks through inclusiveness, but at the same time, we saw that the third type of second ray soul, there was busy gathering the nuggets of the knowledge of the world. So, there is that gathering and inclusion, and the the third ray causal body breaks through over-attraction or over-accumulation of that which if selects and finds important. So, accumulation is there. It [the causal body] dies by accumulation, and the second ray causal body in general dies by inclusion.

Điều thú vị là sự tích lũy liên tục có liên quan đến cả cung hai và cung ba. Có một sự trùng lắp ở đây. Có lẽ với cung hai, nó thiên về bao gồm nhiều thứ hơn, và nhân thể bị phá hủy do sự bao gồm này. Nhưng đồng thời, chúng ta thấy rằng loại phụ thứ ba của linh hồn cung hai lại bận rộn thu thập những kiến thức của thế giới. Vì vậy, sự tích lũy và bao gồm luôn diễn ra, và nhân thể của cung ba bị phá hủy vì bị thu hút quá mức hoặc tích lũy quá mức những thứ mà nó lựa chọn và cho là quan trọng. Tóm lại, sự tích lũy luôn hiện hữu. Nhân thể tan rả vì sự tích lũy, trong khi nhân thể cung hai nói chung bị phá hủy vì bao gồm quá nhiều.

I weave the pattern

Tôi dệt kiểu mẫu

However blindly

dù một cách mù quáng,

…which I seek and like. The warp and woof

…mà tôi tìm kiếm và ưa thích. Sợi dọc và sợi ngang

The general layout of the tapestry or the carpet in this case,

Bố cục chung của tấm thảm trong trường hợp này,

…is planned by my desire.

được sắp đặt theo mong muốn của tôi.

I gather the materials I want. I want that place. I want that condition. I want this and I want that. I want to bring selectively this and that which I desire into my creation.

Tôi thu thập các vật liệu tôi muốn. Tôi muốn nơi này, tôi muốn điều kiện đó. Tôi muốn cái này và tôi muốn cái kia. Tôi chọn lọc mang cái này và cái kia theo mong muốn vào sáng tạo của tôi.

I gather here a thread and here a colour.

Tôi tập hợp ở đây một sợi chỉ và ở đây một màu sắc

An energy thread is kind of a movement of energy, and a color is a quality. So, he’s not just a gathering inert substances. He’s gathering dynamic processes as well, and it needs a little more of this ,a little more of that. These are the qualities or the colors which he gathers.

Một dòng năng lượng là một loại chuyển động của năng lượng, và màu sắc là một phẩm chất. Vì vậy, y không chỉ là một tập hợp các vật liệu ‘trơ’. Y đang thu thập các quá trình năng động, và nó cần thêm một chút cái này, thêm một chút cái kia. Đây là những phẩm chất hoặc màu sắc mà y thu thập.

I gather there another. [R3-10]

Tôi thu thập ở đó một thứ khác.

So, he is gathering here and gathering there in a wide field from which he may select, however blindly and desire driven his selection may be.

Vì vậy, y đang thu thập ở đây và ở đó, trong một lĩnh vực rộng lớn mà y có thể lựa chọn, tuy nhiên sự lựa chọn của y có thể mù quáng và bị thúc đẩy bởi ham muốn.

I blend the colors, and I mix and blend the threads,

Tôi pha trộn các màu sắc, và tôi kết hợp và pha trộn các sợi chỉ.

According to his preferences. And oftentimes, the third ray is not particularly tasteful. The Tibetan says the third ray, as a host, he threw together those who suited each other not, something to that effect. The seventh ray hostess is very careful to seat people appropriately at the table according to the way they might interact. But the third ray oftentimes is not that sensitive and throws together elements, colors, people, who suit each other not and who may even clash, we may say. So,

Theo sở thích của tôi. Và thường thì cung ba đặc biệt không có khiếu thẩm mỹ. Chân sư DK nói rằng chủ nhà cung ba đã ném vào những người không hợp nhau ngồi gần nhau. Người chủ nhà cung bảy rất cẩn thận xếp chỗ cho mọi người một cách thích hợp tùy theo cách họ có thể tương tác. Nhưng cung ba thường không nhạy cảm như vậy, và họ kết hợp các yếu tố, màu sắc, con người, những người không hợp nhau và thậm chí có thể xung đột với nhau. Vì thế,

I blend the colors, and I mix and blend the threads. [R3-11]

Tôi pha trộn các màu sắc, tôi kết hợp và pha trộn các sợi chỉ.

I combine. This is the ability to achieve combination. Astrologers on the third ray must develop the power of combination and to be able to interpret combination. What are the constituent threads of any combination, and what is the general effect of the combination of those two threads? This is different from either of the threads.

Đây là khả năng đạt được sự kết hợp. Các nhà chiêm tinh trên cung ba phải phát triển sức mạnh của sự kết hợp và có thể giải thích sự kết hợp. Các sợi chỉ cấu thành của bất kỳ sự kết hợp nào là gì? Hiệu ứng chung của sự kết hợp của hai sợi chỉ là gì? Kết quả thường khác biệt với một trong hai sợi chỉ đó

So, he is making a kind of a molecular combination here. He’s putting things together which have a quality, perhaps even different from the threads which he has gathered accordingly. It’s an ongoing creative process. And he’s not quite sure what will come of it. But he has a lot of confidence because, I suppose, that everything will measure up to his desire.

Vì vậy, y đang thực hiện một loại kết hợp phân tử ở đây. Y đang kết hợp những thứ có phẩm chất thậm chí có thể khác với những sợi chỉ mà y đã thu thập được. Đó là một quá trình sáng tạo liên tục, và y không hoàn toàn chắc chắn điều gì sẽ xảy ra với nó. Nhưng y rất tự tin mọi thứ sẽ đáp ứng được mong muốn của y.

As yet I cannot see the pattern, but it will surely measure up to my desire. [R3-12]

Cho đến nay tôi vẫn chưa nhìn thấy kiểu mẫu đó, nhưng nó chắc chắn sẽ đáp ứng mong muốn của tôi

Well, he’s working very much in the dark, isn’t he, because he’s in the isolated personal consciousness. He’s lit only by the concrete mind and his desire nature. He doesn’t really see the larger pattern or that in which his creativity is occurring…

Y làm việc trong bóng tối bởi vì y ở trong tâm thức cá nhân bị cô lập. Y chỉ được thắp sáng bởi trí cụ thể và bản chất ham muốn của mình. Y không thực sự nhìn thấy mô hình lớn hơn hoặc thứ mà troong đó sự sáng tạo của y đang xảy ra

Anyway, the design is not particularly enlightened. The gathering happens here and there, and the blending and the mixing with unforeseen results proceeds in the half light. But there’s a great confidence. It is when you get on a roll and there’s a lot of activity, and you actually think you’re doing something. One of my mentors said, it was always important to discriminate action from motion. It sounds like here, there’s a lot of motion operative here, and that motion is giving the illusion of real accomplishment, the sense that all this activity will surely have some good end and will measure up to the desire, however shifting that desire maybe, however unaligned that desire may be with the Greater Plan.

Dù sao, thiết kế không đặc biệt được soi sáng. Sự thu thập diễn ra đây và đó, sự pha trộn và trộn lẫn với kết quả không lường trước được tiến hành trong ánh sáng mờ ảo. Nhưng có một sự tự tin lớn. Đó là khi bạn khởi động và có rất nhiều hoạt động, bạn thực sự nghĩ rằng bạn đang hoàn thành điều gì đó. Một trong những mentor của tôi đã nói rằng điều quan trọng là luôn phân biệt giữa hành động và chuyển động Có vẻ như ở đây có rất nhiều chuyển động, và chuyển động đó đang tạo ra ảo tưởng về thành tựu thực sự, cảm giác rằng tất cả hoạt động này chắc chắn sẽ có một kết thúc tốt đẹp và sẽ đáp ứng được mong muốn, cho dù mong muốn đó có thể thay đổi như thế nào, cho dù mong muốn đó có thể không phù hợp với Thiên Cơ.

So, that’s the personal phase of the Law of Repulse discussed. And now, something’s going to happen. Obviously, there always comes some kind of intervention. The soul promotes that intervention in some way even though the effective means of the intervention may be occurring from the elements and forces of the three lower worlds,

Vì vậy, đó là giai đoạn cá nhân của Định Luật Đẩy lùi được thảo luận. Và bây giờ, một cái gì đó sẽ xảy ra. Rõ ràng, luôn luôn có một hình thức can thiệp. Linh hồn thúc đẩy sự can thiệp đó theo một cách nào đó mặc dù các phương tiện hiệu quả của sự can thiệp có thể xảy ra từ các yếu tố và mãnh lực của ba cõi giới thấp

Loud voices, and a movement from outside the darkened chamber where the Weaver sits. [R3-13]

Những tiếng nói lớn, và một chuyển động từ bên ngoài căn buồng tối mà Người Thợ Dệt ngồi;

This is interesting. It’s a bit of karma, isn’t it, because the third ray type being very verbal and somewhat perhaps insensitive to the environment, at least aesthetically. He oftentimes speaks quite loudly and covers over experience and the possibility of another speaking with a loud voice. So, here is the return on that. Loud voices and movement both belong to the third Ray. There is a mobilization of forces. It’s as if a crowd or a mob is attacking the seclusion in which this type finds himself. It is in a darkened chamber, the darkened chamber of consciousness. He perceives it at least as a great interference. This is where the Weaver is sitting. He is now interrupted. No doubt this interruption has come from an impulse, from the soul, by whatever karmic means it is brought about. So, there is a din[1] occurring and a great motion. It’s as if a mob, let us say, is attacking the place where someone lives and is interrupting his process. The mob can be at first, Well, we call it a crowd, it can be well-disciplined, but this crowd is turning into a mob and it’s getting unruly. It’s as if all of the forces from within the man instigated, shall we say, by some sort of spiritual impulse can no longer tolerate the darkened illusion in which this consciousness is living. Everything in him is trying to break him out of his preoccupation with blind creativity.

Điều này thật thú vị. Đó là nghiệp quả, phải không, bởi vì người cung ba rất hay nói và có phần hơi vô cảm với môi trường, ít nhất là về mặt thẩm mỹ. Y thường xuyên nói to và lấn át kinh nghiệm và khả năng người khác nói bằng một giọng nói lớn. Vì vậy, đây là sự đáp trở lại của điều đó. Giọng nói lớn và sự chuyển động đều thuộc về Cung ba. Có một sự huy động các mãnh lực. Cứ như thể một đám đông đang tấn công sự ẩn dật mà người này thấy mình ở trong đó. Y ở trong một căn phòng tối tăm, một căn phòng tối tăm của tâm thức. Ít nhất y coi đó là một sự can thiệp lớn. Đây là nơi Người Thợ Dệt đang ngồi. Bây giờ y đã bị gián đoạn. Không nghi ngờ gì nữa, sự gián đoạn này đến từ một xung lực, từ linh hồn, bằng bất cứ phương tiện nghiệp quả nào mà nó mang lại. Vì vậy, có một tiếng ồn ào xảy ra và một chuyển động lớn. Cứ như thể một đám đông đang tấn công nơi y đang sinh sống và đang làm gián đoạn quá trình của y. Đám đông lúc đầu có thể có kỷ luật, sau đó đang dần biến thành một đám đông hỗn loạn và ngày càng trở nên mất kiểm soát. Cứ như thể tất cả các mãnh lực bên trong con người được kích động bởi một loại xung lực tinh thần nào đó không còn có thể chịu đựng được ảo tưởng đen tối mà tâm thức này đang sống. Mọi thứ trong y đang cố gắng phá vỡ màn che, đưa y ra khỏi sự bận tâm với sự sáng tạo mù quáng. Những

…they grow in volume and in power [R3-14]

âm lượng và sức mạnh của chúng tăng lên.

So, these loud voices, which are the forces of the lower nature as instigated by the higher nature, and even the forces of the environment which are basically giving feedback on what the man is creating, they’re growing in strength. The decibel level is up, the power degree changes up. And at last, the intrusion comes,

Những tiếng nói lớn này, các mãnh lực của bản chất thấp đang được kích động bởi bản chất cao hơn, và thậm chí là các mãnh lực của môi trường cơ bản đang phản ứng về những gì con người đang tạo ra, chúng đang phát triển mạnh mẽ. Cường độ âm thanh tăng lên, mức độ năng lượng tăng lên. Và cuối cùng, sự xâm nhập đến,

A window breaks and, though the Weaver cries aloud, blinded by the sudden light. [R3-15]

Một cửa sổ vỡ ra, và mặc dù Người Thợ Dệt la to lên, bị chói mắt bởi ánh sáng đột ngột,  

So, it’s very interesting that we oftentimes see through a window which is the symbol of the mind. DK had one disciple who was a third ray soul and the sixth ray personality, and he said, your window out to the world is badly fogged. It’s dirty and you need to clean that window so you can really see. But still, it’s not the same as putting one’s head out the window and actually breathing the fresh air and participating in reality as it is. So, this sort of crystaline separation which DK also talked about some sort of wall of crystal through which you can see but which prevented real and full interactivity and experience,

Thật thú vị khi chúng ta thường nhìn qua một cửa sổ, biểu tượng của thể trí. Chân sư DK có một đệ tử là linh hồn cung ba và phàm ngã cung sáu, và Ngài nói, cửa sổ của em nhìn ra thế giới bị mờ mịt. Nó bẩn, và bạn cần lau sạch cửa sổ đó để bạn có thể thực sự nhìn thấy. Nhưng dù sao, đó không giống như việc thò đầu ra ngoài cửa sổ và thực sự hít thở không khí trong lành và tham gia vào thực tế như nó vốn là. Vì vậy, có loại ‘tách biệt pha lê’ mà Chân sư DK cũng đã nói về, một loại bức tường pha lê nào đó mà qua đó bạn có thể nhìn thấy nhưng ngăn cản sự tương tác và trải nghiệm thực sự và đầy đủ,

A window breaks,

Một cửa sổ vỡ ra,

A stone is thrown, I imagine. The forces break in upon this apparently hyper-productive process, but also a futile process, in which the Weaver is engaging. A window breaks, and the Weaver is shocked. He cries aloud, because it’s no longer semi darkness in which he’s working. The sun is shining in. The sun light is blinding him to all that have preoccupied him before—his desires, his aims, his wishes. All of these things are blotted out suddenly in the light, and the Sun, in this case again, shines upon all things he weaved. We remember for the second ray Law of Repulse, the light of summer enters in, and in this case, the Sun shines upon the woven carpet. In other words, soul perspective, the sun is the illumination provided by the soul. The light of the soul shines in and it influences the mind he perceives. Now, in the light of the soul, the actual design he has woven, the carpet turns out ugly indeed,

Tôi tưởng tượng một hòn đá đã được ném vào. Các mãnh lực phá vỡ quá trình dường như siêu năng suất này, nhưng cũng là một quá trình vô ích, mà Người Thợ dệt đang tham gia. Một cửa sổ đã vỡ, và Người Thợ dệt bị sốc. Y kêu to, bởi vì không còn bóng tối nữa nơi y đang làm việc. Mặt trời đang chiếu sáng. Ánh sáng mặt trời làm y mù với tất cả những gì đã cầm giữ y trước đây—những ham muốn, mục đích, mong muốn của y. Tất cả những thứ này đột nhiên bị xóa sạch trong ánh sáng, và Mặt trời, trong trường hợp này, chiếu sáng trên tất cả những gì y đã dệt. Chúng ta nhớ lại Luật Đẩy lùi của cung hai, ánh sáng mùa hè tràn vào, và trong trường hợp này, Mặt trời chiếu sáng lên tấm thảm dệt. Nói cách khác, quan điểm của linh hồn, mặt trời là sự soi sáng do linh hồn cung cấp. Ánh sáng của linh hồn chiếu vào và nó ảnh hưởng đến thể trí mà ydùng để nhận thức. Bây giờ, dưới ánh sáng của linh hồn, thiết kế thực tế mà y đã dệt, tấm thảm, trở nên thực sự xấu xí,

Its ugliness is thus revealed, [R3-16]

Vẻ xấu xí của nó vì thế bị lộ ra…  

And he has enough within him to know what is ugly and what is beautiful. He couldn’t see very clearly before. He was under the impulse of desire, and he was assured himself that it would be beautiful. But in the light of the larger perspective, the ugliness of his creative, incessant creative and semi blind efforts, is revealed. It’s a great shock. And of course, he is repelled by what he sees. Later, we’re going to see with the fourth ray that he’s quite happy about all the beautiful music and paintings and so forth that he is creating, and then suddenly crashing came a note, a great chord, which will drive the mixer of the sweet sounds to quiet. In other words, the chord of God is now resonating. The higher beauty, the higher creativity is now uprooting into his consciousness, and he cannot help but compare. And I suppose that’s what happens with all of these stanzas in the Law of Repulse, the individual cannot help but compare what he has done with what is revealed. Revelation causes a sense of the inadequacy of all that upon which the individuals strictly as a person has labored. And then comes sort of depression—what have I done? It’s been futile. Look at all the time I’ve wasted. Nothing has come of this and so forth. And all of those kinds of self-defeating thoughts that occur before a form of reaspiration stimulated by the soul rises up. So, the soul is entering the mind.

Và y có đủ hiểu biết để biết điều gì là xấu xí và điều gì là đẹp đẽ. Trước đây y không thể nhìn rõ. Y bị thôi thúc bởi ham muốn, và y tự tin rằng nó sẽ đẹp. Nhưng dưới ánh sáng của góc nhìn rộng lớn hơn, sự xấu xí trong nỗ lực sáng tạo không ngừng và nửa mù quáng của y đã được tiết lộ. Đó là một cú sốc lớn. Và tất nhiên, y bị đẩy lùi bởi những gì y nhìn thấy. Sau này, chúng ta sẽ thấy với cung bốn rằng y khá vui mừng về tất cả âm nhạc và tranh vẽ tuyệt đẹp, v.v. mà y đang sáng tạo, và sau đó đột nhiên một hòa âm lớn vang lên, điều này sẽ khiến người phối trộn âm thanh ngọt ngào phải yên lặng. Nói cách khác, hợp âm của Thượng đế đang cộng hưởng. Vẻ đẹp cao hơn, sự sáng tạo cao hơn đang trỗi dậy trong tâm thức của y, và y không thể không so sánh. Và tôi cho rằng đó là những gì xảy ra với tất cả những khổ thơ này trong Luật Đẩy lùi, cá nhân không thể không so sánh những gì họ đã làm với những gì được tiết lộ. Sự mặc khải gây ra cảm giác về sự không thỏa đáng của tất cả những gì mà một cá nhân đã lao động. Và sau đó một kiểu trầm cảm đến. Tôi đã làm gì? Nó đã vô ích. Hãy nhìn tất cả thời gian mà tôi đã lãng phí. Chẳng có gì đến từ điều này cả, v.v. Và tất cả những kiểu suy nghĩ thất bại đó xảy ra trước khi một hình thức khát vọng mới được linh hồn kích thích lại. Vì vậy, linh hồn đang đi vào thể trí.

Now, the soul is entering the darkened chamber of consciousness and is revealing really the quality of what he’s been doing. The second aspect is quality, and doing is the third ray, and there’s so much doing, doing, doing, that one does not pause or stop to evaluate the quality of what one has been doing. One just has the vague confidence that doing is good in its own right, and much doing will lead to something, but that’s just motion, that’s not really action.

Bây giờ, linh hồn đang đi vào căn phòng tối tăm của tâm thức và thực sự tiết lộ chất lượng của những gì y đang làm. Phương diện thứ hai của thiên tính là phẩm chất, và của cung ba là hoạt động, có quá nhiều việc phải làm, làm, làm, đến nỗi người ta không tạm dừng hoặc dừng hẳn lại để đánh giá chất lượng của những gì mình đã làm. Người ta chỉ có niềm tin mơ hồ rằng làm việc là tốt theo đúng nghĩa của nó, và làm nhiều sẽ dẫn đến một cái gì đó, nhưng họ không biết rằng đó chỉ là chuyển động, đó không thực sự là hành động.

Its ugliness is thus revealed

Vẻ xấu xí của nó vì thế bị lộ ra…

Appalling sight because everything is a mess, all of the different threads have been put in some non archetypal juxtaposition and do not complement each other. You’ve seen messy paintings and you’ve seen garments that are falling apart, and let us say, you’ve seen things in tatters[2]. Ugliness has so much to do with composition and how the different qualities and threads are arranged with respect to each other. And that’s what the seventh ray, a ray of beauty, and so as the fourth ray, they understand the right arrangement from an aesthetic perspective.But here, it’s an appalling sight.

Cảnh tượng kinh hoàng bởi vì mọi thứ đều là một mớ hỗn độn, tất cả các sợi chỉ khác nhau đã được đặt trong một sự kết hợp phi nguyên mẫu và không bổ sung cho nhau. Bạn đã thấy những bức tranh lộn xộn, bạn đã thấy những bộ quần áo rách nát, bạn đã thấy những thứ rách tả tơi. Sự xấu xí liên quan rất nhiều đến bố cục và cách các phẩm chất và những sợi chỉ khác nhau được sắp xếp liên quan đến nhau. Và đó là điều mà cung bảy, cung của vẻ đẹp, và cung bốn hiểu được sự sắp xếp đúng đắn từ góc độ thẩm mỹ. Nhưng ở đây, đó là một cảnh tượng kinh hoàng.

But now a voice proclaims and this has to be the voice of the soul, the voice of that which sees and understands from a much wider perspective, the voice of the higher self, and even in a way, the voice of the Master, although the soul is the first Master.

Nhưng giờ đây, một giọng nói tuyên bố, và đây phải là tiếng nói của linh hồn, tiếng nói của cái nhìn thấy và hiểu được từ một góc độ rộng lớn hơn nhiều, tiếng nói của bản ngã cao hơn, và thậm chí theo một cách nào đó, là tiếng nói của Chân sư, mặc dù linh hồn là Chân sư đầu tiên.

A voice proclaims: ‘Look from out thy window, Weaver, [R3-17]

Một giọng nói tuyên bố: ‘Hãy nhìn qua cửa sổ của ngươi, hỡi Người Thợ Dệt,

Of course, the window has now broken, isn’t it? Maybe he has more than one window in place, but use your mind and see clearly the environment around you, Weaver. In other words, here’s the weaver who is combining this and that, and it is his great desires to throw things together and make them happen, make them manifest. And then Behold, the wonder of what he has manifested. But here he is appalled, and now he’s being given a corrective from a higher perspective.

Tất nhiên, cửa sổ giờ đã vỡ rồi, đúng không? Có lẽ y có nhiều hơn một cửa sổ. Nhưng hãy sử dụng thể trí của bạn và nhìn rõ môi trường xung quanh bạn, hỡi Người Thợ Dệt. Nói cách khác, đây là Người Thợ Dệt đang kết hợp cái này và cái kia, và mong muốn lớn lao của y là kết hợp mọi thứ lại với nhau và biến chúng thành hiện thực. Và sau đó, hãy xem kỳ quan mà y đã biểu hiện. Nhưng ở đây y kinh hoàng, và bây giờ y đang được sửa chữa từ một góc nhìn cao hơn.

Look from out thy window, Weaver, and see the pattern in the skies, the model of the plan, the color and the beauty of the whole

‘Hãy nhìn qua cửa sổ của ngươi, hỡi Người Thợ Dệt, và hãy nhìn kiểu mẫu trên bầu trời, mô hình của thiên cơ, màu sắc và vẻ đẹp của tổng thể.

Use your mind and see the pattern in the skies as well. The pattern in the skies obviously has a lot to do with the travel of the planets and the position of the constellations and he has been enjoined to use astrology in order to understand what the Divine Plan really is in all of its cyclic sequence. The Plan moves forward according to the revolutions of the planets, through the different constellations and signs of the zodiac. All of these cycles, All Knowledge being very related to the third ray on the third subplane of the third or atmic plane. All of these cycles have very much to do with how the Plan is conceived in relation to the Purpose which is more steady and unchangeable configuration.

Sử dụng thể trí của bạn và hãy xem mô hình trên bầu trời. Mô hình trên bầu trời rõ ràng có liên quan rất nhiều đến sự di chuyển của các hành tinh và vị trí của các chòm sao, và y đã được yêu cầu sử dụng chiêm tinh học để hiểu Thiên Cơ thực sự là gì trong tất cả các chu kỳ tuần tự của nó. Thiên Cơ này diễn tiến theo các vòng quay của các hành tinh, qua các chòm sao và cung hoàng đạo khác nhau. Tất cả những chu kỳ này, tất cả Kiến thức này đều liên quan đến cung ba trên cõi phụ thứ ba của cõi thứ ba hoặc cõi atma. Tất cả những chu kỳ này liên quan rất nhiều đến cách Thiên Cơ được hình thành liên quan đến Mục đích, vốn là cấu hình ổn định và không thay đổi hơn.

Look from out thy window, Weaver,

Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ của ngươi, hỡi Người Thợ Dệt,

In other words, look up, just don’t look down at your own mad, endless, incessant creativity, and behold how the cycles are operating, because you’re going to need to create in companionship with these cycles, in relation to the cycles. So, learn astrology, see the model of the Plan, and model of the Plan is in the sky. And those who are conceiving the Plan, how it will express the Purpose know very well what the cycles are, how much time they have, what is the quality of the various cycles, what can be accomplished under certain forces and energies which are operative during these cycles. So, the model of the Plan is written in the heavens and astrology is part and parcel of the model of the Planners.

Nói cách khác, hãy nhìn lên, đừng chỉ nhìn xuống sự sáng tạo điên cuồng, bất tận, không ngừng nghỉ của chính bạn, và hãy nhìn xem các chu kỳ đang hoạt động như thế nào, bởi vì bạn sẽ cần phải sáng tạo cùng với các chu kỳ này, liên quan đến các chu kỳ. Vì vậy, hãy học chiêm tinh học, xem mô hình của Thiên Cơ và mô hình của Thiên Cơ nằm trên bầu trời. Và những người đang hình thành Thiên Cơ, cách thức nó sẽ thể hiện Thiên Ý, đều biết rất rõ các chu kỳ là gì, họ có bao nhiêu thời gian, tính chất của các chu kỳ khác nhau là gì, những gì có thể đạt được dưới những lực và năng lượng nhất định đang hoạt động trong các chu kỳ này. Vì vậy, mô hình của Thiên Cơ được viết trên bầu trời và chiêm tinh học là một phần của mô hình của các Nhà lập kế hoạch.

…the color and the beauty of the whole

…màu sắc và vẻ đẹp của toàn thể

You have not created something very beautiful. You’ve created something quite random and messy based upon the inportunity[3], the impetuousness[4] of your own desire.

Bạn đã không tạo ra một cái gì đó rất đẹp. Bạn đã tạo ra một thứ khá ngẫu nhiên và lộn xộn dựa trên sự quấy rầy, sự hấp tấp của chính ham muốn của bạn.

Now, there is something here that is truly beautiful. It’s in motion, it is far beyond the personal, far beyond the individual, and it is a great divine beauty which is involved in the larger picture and the relations which are existing in ordered lawful, cyclic relationship in the larger context. So, in a way, study the macrocosm is what is being said here. Just don’t get too involved in your own little desires for this or that, which is usually for selfish purpose. But study the order the cycles, the color, the quality, the interactive beauty of the whole picture, and the Plan deals with the whole and not with any one part. So, decentralize yourself and look at the larger possibilities which the Plan gives to all human beings and to the planet as a whole.

Bây giờ, có một cái gì đó ở đây thực sự đẹp đẽ. Nó đang chuyển động, nó vượt xa cá nhân, vượt ra ngoài cá nhân, và đó là một vẻ đẹp thiêng liêng tuyệt vời liên quan đến bức tranh lớn hơn và các mối quan hệ tồn tại trong mối quan hệ có trật tự hợp lý, theo chu kỳ trong bối cảnh rộng lớn hơn. Vì vậy, theo một cách nào đó, hãy nghiên cứu vũ trụ vĩ mô là những gì đang được nói ở đây. Đừng quá sa đà vào những ham muốn nhỏ nhặt của bản thân đối với điều này hay điều khác, mà thường là vì mục đích ích kỷ. Nhưng hãy nghiên cứu trật tự của các chu kỳ, màu sắc, phẩm chất, vẻ đẹp tương tác của toàn bộ bức tranh và Kế hoạch liên quan đến toàn bộ chứ không phải bất kỳ một phần nào. Vì vậy, hãy phi tập trung vào bản thân và nhìn vào những khả năng lớn hơn mà Thiên Cơ mang lại cho tất cả nhân loại và cho cả hành tinh.

Now, Repulse. You just don’t need to be involved anymore what you have created. Try to correct what have been created. What you have created will not work. So,

Bây giờ, Đẩy lùi. Bạn không cần phải tham gia vào những gì bạn đã tạo ra nữa. Cố gắng sửa chữa những gì đã được tạo ra. Những gì bạn đã tạo ra sẽ không hoạt động.

Destroy the carpet which you have for ages wrought. [R3-18]

Hãy phá hủy tấm thảm mà ngươi đã dệt nên qua nhiều thời đại.

This is not the product of one lifetime. For ages, the Weaver has been at work, following his third ray tendencies regardless of what the personality ray has been. We know that only later in the development of man is it possible to have a third ray personality after a certain degree of intelligence has been reached, and the same can be said for third ray souls. So, we are born in the early days with a fourth, fifth, sixth or seventh ray personality or soul, yet it can be many, many 1000s of years, even millions of years, in which the individual can function with the third ray personality and can have transferred off one of the soul rays of attribute into a soul ray of aspects. So, it’s right to say for ages he has been throwing things together and trying to make happen that which he desires.

Đây không phải là sản phẩm của một đời người. Trong nhiều thời đại, Người Thợ Dệt đã làm việc, theo khuynh hướng cung ba của mình bất kể cung phàm ngã là gì. Chúng ta biết rằng chỉ ở giai đoạn phát triển sau này của con người mới có thể có phàm ngã cung ba sau khi đạt đến một mức độ thông minh nhất định, và điều tương tự cũng có thể nói đối với các linh hồn cung ba. Vì vậy, chúng ta được sinh ra vào những ngày đầu với phàm ngã hoặc linh hồn thuộc cung bốn, năm, sáu hoặc bảy, nhưng có thể là hàng nghìn, thậm chí hàng triệu năm, trong đó cá nhân có thể hoạt động với phàm ngã cung ba và có thể đã chuyển từ một linh hồn trên các cung thuộc tính sang linh hồn của cung trạng thái. Vì vậy, đúng khi nói rằng trong nhiều thời đại, y đã kết hợp mọi thứ lại với nhau và cố gắng biến những gì y mong muốn thành hiện thực.

So, destroy all of your preconceptions, the patterns of behavior you have woven your, your ways of viewing the world. Destroy your old tendencies, and what you have manifested upon the earth. It needs re-manifestation. The patterns of your activity do not correlate or are not congruent with the patterns of beauty, which are in the model of the Plan, and given by the pattern in disguise. In other words, your action does not correlate with the Divine Plan. So, you need to repatterning, you need to change the patterns of your interactions and your behaviors with the world. Destroy all of those links and lines with the environment which are based upon some false pattern. We have to reweave now. It does not meet your needs. It does not meet your present soul need. It’s not your personal need anymore, because from the soul and even from the spiritual Triad, because this Law of Repulse does carry the first ray power of the monad as it comes through the spiritual Triad, the old creation does not meet your present need born of increasing soul illumination and increasing understanding and perspective of the higher worlds. Then start over again. This is so often the case. The garden in the first Law of Repulse have to be replanted, another garden or replaced the earlier one. There was a new type of approach to knowledge and wisdom. In the second Law of Repulse, it was no longer centered in the lower three worlds.

Vì vậy, hãy phá hủy tất cả những định kiến ​​của bạn, những khuôn mẫu hành vi bạn đã dệt nên, cách bạn nhìn nhận thế giới. Phá hủy những khuynh hướng cũ của bạn, và những gì bạn đã biểu hiện trên trần gian. Nó cần được biểu hiện lại. Các khuôn mẫu hoạt động của bạn không tương quan hoặc không phù hợp với các khuôn mẫu của cái đẹp, nằm trong mẫu hình của Thiên Cơ, được đưa ra bởi khuôn mẫu trá hình. Nói cách khác, hành động của bạn không tương quan với Thiên Cơ. Vì vậy, bạn cần tạo lại khuôn mẫu, bạn cần thay đổi các khuôn mẫu tương tác và hành vi của mình với thế giới. Hãy phá hủy tất cả các liên kết và đường dây với môi trường dựa trên một số mô hình sai lầm. Bây giờ chúng ta phải dệt lại. Nó không đáp ứng nhu cầu của bạn. Nó không đáp ứng nhu cầu hiện tại của linh hồn bạn. Đó không còn là nhu cầu cá nhân của bạn nữa, bởi vì từ linh hồn và thậm chí từ Tam nguyên tinh thần, bởi vì Định Luật Đẩy lùi này mang sức mạnh của cung một của chân thần khi nó đi qua Tam nguyên tinh thần, sáng tạo cũ không đáp ứng nhu cầu hiện tại của bạn được sinh ra từ sự soi sáng ngày càng tăng của linh hồn và sự hiểu biết ngày càng tăng và quan điểm của các thế giới cao hơn. Sau đó bắt đầu lại. Đây là trường hợp thường xuyên như vậy. Khu vườn trong Định Luật Đẩy Lùi đầu tiên phải được trồng lại, một khu vườn khác hoặc thay thế khu vườn trước đó. Có một cách tiếp cận mới đối với kiến ​​thức và trí tuệ. Trong Định Luật Đẩy lùi thứ hai, nó không còn tập trung ở ba cõi giới thấp nữa.

And here we are weaving again, but consciously in the light of the soul, which has made its presence felt. [R3-19]

Và ở đây chúng ta đang dệt lại, nhưng có tâm thức dưới ánh sáng của linh hồn, điều đã làm cho sự hiện diện của nó được cảm nhận.

This is a different kind of weaving and it’s not governed by individual desire. It’s not even governed by individual illusions. It’s governed by the soul-illumined mind, by the Triadly stimulated, soul-infused consciousness. It is a different type of manifestation all together.

Đây là một kiểu dệt khác, không bị chi phối bởi ham muốn cá nhân, thậm chí cũng không bị chi phối bởi ảo tưởng cá nhân. Nó bị chi phối bởi thể trí được soi sáng bởi linh hồn, bởi tâm thức được truyền cảm hứng và thấm nhuần bởi Tam nguyên tinh thần. Đây là một kiểu biểu hiện hoàn toàn khác.

So, the weaving is taking place not in this dim light of a tiny candle carried on the summit of the head, but it’s in the light of day, which initially is the light of the soul, and even later is the light of the abstract mind and of buddhi or pure reason, the light of the spiritual Triad, the light of the Divine Will, the higher types of energies of the spiritual Triad are now providing a blazing light in which the individual is absolutely conscious of what he is doing, why he is selecting, why he is blending this or that. He will only choose appropriately. He will only weave according to the model which he has seen, the model of the Plan. We know, for the third ray, we have what is called the urge to formulate a plan, and so this can operate in a very primitive way in the beginning, any old plan according to your desire will do. But now this is God’s plan. This is the Plan of the Spiritual Hierarchy. The Plan of Shamballa, the plan of the Planetary Logos as much as the man can fathom it. So, he’s always checking his actions against that which the greater Plan requires, the actions which the greater plan requires. So, he is really using Saturn now and he’s seeking to conform to the larger cycles. His consciousness is now illumined and he is able to weave not according to his own limited vision, but according to his vision of the Plan.

Vì vậy, việc dệt không diễn ra trong ánh sáng mờ của một ngọn nến nhỏ xíu được mang trên đỉnh đầu, mà diễn ra trong ánh sáng ban ngày, ban đầu là ánh sáng của linh hồn, và sau đó là ánh sáng của trí trừu tượng và của buddhi hay lý trí thuần túy, ánh sáng của Tam nguyên tinh thần, ánh sáng của Ý chí Thiêng liêng, các loại năng lượng cao hơn của Tam nguyên tinh thần giờ đây cung cấp một ánh sáng rực rỡ mà trong đó cá nhân hoàn toàn tâm thức được những gì mình đang làm, tại sao mình chọn lựa, tại sao mình lại pha trộn cái này hay cái kia. Y sẽ chỉ lựa chọn một cách thích hợp. Y sẽ chỉ dệt theo mô hình mà y đã thấy, mô hình của Thiên Cơ. Chúng ta biết, đối với cung ba, chúng ta có cái được gọi là sự thôi thúc xây dựng kế hoạch, và vì vậy điều này có thể hoạt động theo một cách rất nguyên thủy ban đầu, bất kỳ kế hoạch cũ nào theo mong muốn của bạn cũng được. Nhưng giờ đây, đây là kế hoạch của Thượng đế. Đây là Kế hoạch của Huyền Giai Tinh thần, Kế hoạch của Shamballa, kế hoạch của Hành Tinh Thượng đế trong phạm vi con người có thể hiểu được. Vì vậy, y luôn kiểm tra hành động của mình dựa trên những gì Kế hoạch lớn hơn yêu cầu, những hành động mà Kế hoạch lớn hơn yêu cầu. Vì vậy, y thực sự đang sử dụng Sao Thổ và y đang tìm cách phù hợp với các chu kỳ lớn hơn. Tâm thức của y giờ đã được soi sáng và y có thể dệt không theo tầm nhìn hạn hẹp của chính mình, mà theo tầm nhìn của y về Thiên Cơ.

So, obviously, the antahkarana is built because without the antahkarana built, you cannot really see the Plan in any kind of accurate delineation.

Rõ ràng là antahkarana cần được xây dựng bởi vì nếu không có antahkarana, bạn không thể thực sự nhìn thấy Thiên Cơ trong bất kỳ mô tả chính xác nào.

So, now we have the illumined Weaver. And in one of the earliest stanzas having to do with the Techniques of Integration, the weavers actually standing at a certain point, whether the Weaver is here sitting or standing, he is at least responsive to that which is directing the planet towards a good end, and all of his creative power is no longer wasted, no longer producing ugliness, no longer the source of false confidence. He’s much more careful. He understands the need for interlude. He is no longer steadily, swiftly, incessantly, ongoingly with a high on his own activity. He’s understanding now the need for the interval, and even another one of these Old Commentary stanzas says that “silently he weaves”. Interesting, the silence that’s coming in, because his voice is no longer incessantly chattering, filling the atmosphere with his verbal creations, which are so much mental verbal clutter, which later are in his way when he attempts to receive impression from the higher worlds.

Vì vậy, bây giờ chúng ta có Người Thợ Dệt được soi sáng. Và trong một trong những khổ thơ đầu tiên liên quan đến Kỹ thuật Tích hợp, người thợ dệt thực sự đứng ở một điểm nhất định, cho dù ở đây Người Thợ Dệt đang ngồi hay đứng, ít nhất y cũng đáp ứng được những gì đang hướng hành tinh đến một kết thúc tốt đẹp, và tất cả sức mạnh sáng tạo của y không còn bị lãng phí, không còn tạo ra sự xấu xí, không còn là nguồn gốc của sự tự tin sai lầm. Y cẩn thận hơn nhiều. Y hiểu sự cần thiết của khoảng lặng (interlude). Y không còn vội vàng, nhanh chóng, không ngừng nghỉ, liên tục phấn khích về hoạt động của chính mình. Giờ đây, y đã hiểu được sự cần thiết của thời gian, và thậm chí một trong những đoạn thơ Cổ Luận này còn nói rằng “Y lặng lẽ dệt”. Thật thú vị, sự im lặng đang đến, bởi vì y không còn huyên thuyên, lấp đầy bầu không gian bằng những sáng tạo bằng lời của y, vốn là những thứ lộn xộn trong thể trí được nói ra, sau này cản trở y khi y cố gắng tiếp nhận ấn tượng từ cõi giới cao hơn.

So, in order to get the whole idea here, I think what we should do is read it again with these ideas in mind. Many of us are conditioned by the third ray of the entire planet with its third ray personality, means that the third ray conditioning is prevalent in a sixth ray age, the third ray is closely related DK tells us, the third and sixth rays are related, even mathematically. We are making a transition out of the third ray, just as we are out of the sixth ray. The transition out of the third ray is even greater moment because the second ray soul of the planet will be gradually taken over. But this does not mean that the third ray will not be used to good effect. I suppose that on our planet, there are many at this time who are third ray monads having come from the moon chain, where the greater proportion of monads from that earlier group are on the third ray, 75%, he says, and 12 and a half percent first and second ray each, and those who come from the previous solar system have a very strong third ray color. So this is a very, very potent ray, and it’s particular types of limitations coming from the previous solar system, the so called primordial ray has to be overcome by the divine ray of love wisdom in this particular solar system. And what is needed then is Stillness. Stillness being of that particular quality which the second ray has amply and which the third ray has to develop.

Vì vậy, để có được toàn bộ ý tưởng ở đây, tôi nghĩ chúng ta nên đọc lại những câu thơ này. Nhiều người trong chúng ta bị qui định bởi cung ba của toàn bộ hành tinh với phàm ngã cung ba của nó, nghĩa là cung ba qui định phổ biến trong thời đại Song Ngư cung sáu. Chân sư DK cho chúng ta biết, cung ba và cung sáu liên quan chặt chẽ với nhau, thậm chí về mặt toán học. Chúng ta đang thực hiện một quá trình chuyển tiếp ra khỏi cung ba, giống như chúng ta đã ra khỏi cung sáu. Quá trình chuyển tiếp ra khỏi cung ba thậm chí còn có ý nghĩa hơn bởi vì linh hồn cung hai của hành tinh sẽ dần dần tiếp quản. Nhưng điều này không có nghĩa là cung ba sẽ không được sử dụng để có hiệu quả tốt. Tôi cho rằng trên hành tinh của chúng ta, hiện nay có rất nhiều chân thần cung ba đến từ chuỗi mặt trăng, nơi mà tỷ lệ lớn hơn của các chân thần từ nhóm trước đó là trên cung ba, 75%, và 12,5% cho cung một và cung hai mỗi cung, và những người đến từ hệ mặt trời trước đó có cung ba rất mạnh.[5] Vì vậy, đây là một cung rất mạnh, và những hạn chế đặc biệt của nó đến từ hệ mặt trời trước đó, cái gọi là cung nguyên thủy phải được khắc phục bởi cung thiêng liêng của Minh Triết – Bác Ái trong hệ mặt trời cụ thể này. Và những gì cần thiết sau đó là Sự tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng là phẩm chất đặc biệt mà cung hai có rất nhiều và cung ba phải phát triển.

I think there’s so much we have to learn about what is correct activity. It is possible to follow the inclinations of the personality which basically, no matter what its Ray is, a representative of the third or activity aspect of divinity. So, there is an inherent maya which is the tendency of many personalities. It is a chaos without form. It’s kind of work which has no true objective, to use the words which are taken from the seventh ray Law of Repulse and which the seventh ray type very much wants to know bring to an end. And yet this is the ray of civilization and the great Lord of Civilization, the Maha Chohan, now the master R. with his seventh ray soul and his third Ray monad—it’s impossible to think otherwise—really is one of the great and intelligent representatives of the third ray. So, DK tells us that he prefers the name of the Ray of Creative Intelligence for this ray, and we can understand how the manifestation of the Divine Plan in perfect timing under the control of the Laws of Cycles is in the hands of this third ray type in a large and general sense, and the broad correlations of all the energies and forces and factors involved in manifesting the Divine Plan is under the control of the third ray types.

Tôi nghĩ rằng có rất nhiều điều chúng ta phải học về hoạt động đúng đắn là gì. Có thể làm theo những khuynh hướng của phàm ngã mà về cơ bản, bất kể Cung của nó là gì, đều là đại diện cho phương diện thứ ba hoặc khía cạnh hoạt động của thiên tính. Vì vậy, có một maya vốn có là xu hướng của nhiều phàm ngã. Đó là một sự hỗn loạn không có hình thức. Đó là loại công việc không có mục tiêu thực sự—sử dụng những từ được lấy từ Định luật Đẩy lùi cung bảy và loại cung bảy rất muốn biết để chấm dứt. Tuy nhiên, đây là cung của nền văn minh và Đấng Chúa vĩ đại của Nền văn minh, Đức Maha Chohan, giờ là Chân sư R. với linh hồn cung bảy và chân thần Cung ba—chúng ta không thể nghĩ khác được—thực sự là một trong những đại diện vĩ đại và thông minh của cung ba. Vì vậy, Chân sư DK nói với chúng ta rằng Ngài thích tên gọi của cung ba là Cung của Trí thông minh Sáng tạo, và chúng ta có thể hiểu cách biểu hiện của Thiên Cơ đúng thời gian dưới sự kiểm soát của các định luật của chu kỳ nằm trong tay người cung ba này trong một ý nghĩa lớn và tổng quát; mối tương quan rộng lớn của tất cả các năng lượng, mãnh lực và các yếu tố liên quan đến việc thể hiện Thiên Cơ nằm dưới sự kiểm soát của các loại cung ba.

So, we have to move here from chaos to beauty really, from the tendency toward chaos which comes from unregulated hyper-activity towards a very judicious, cautious, well-timed under Saturn, well-timed application of the third ray energy. And then we will become the true Weaver, who is weaving in the light of the Divine Plan, silently behind the scenes and bringing together the kinds of forces according to the available cycles which must be used at any particular time in order to precipitate that aspect of the Divine Plan, which is due for precipitation. While it’s true the seventh ray type will have more tendency to precipitate the detail of the Divine Plan, at least the correlation and coordination of forces is handled by the third rate type, and love of the ordered process does at last control. Sometimes we think the third ray type may be doomed to chaos forever, but it is not. When there is truly an intelligent understanding of what’s trying to happen as impulse from the highest levels, then there can be a well regulated type of action which loses all chaos and rush and sense of throwing things together without judicious deliberation. I’m using all of these Saturnian words.

Vì vậy, chúng ta phải thực sự chuyển từ hỗn loạn sang vẻ đẹp, từ xu hướng hỗn loạn phát sinh từ hoạt động quá mức không được kiểm soát sang một áp dụng năng lượng cung ba rất thận trọng, đúng thời gian dưới Sao Thổ. Và rồi chúng ta sẽ trở thành Người Thợ Dệt thực sự, người đang dệt trong ánh sáng của Thiên Cơ, âm thầm đằng sau hậu trường và kết hợp các loại mãnh lực theo các chu kỳ có sẵn phải được sử dụng tại bất kỳ thời điểm cụ thể nào để thể hiện khía cạnh đó của Thiên Cơ đã đến lúc biểu hiện. Mặc dù đúng là loại cung bảy sẽ có xu hướng biểu hiện chi tiết của Thiên Cơ, nhưng ít nhất thì sự tương quan và phối hợp mãnh lực được xử lý bởi loại cung ba tốc độ, và tình yêu của quá trình có trật tự cuối cùng cũng kiểm soát. Đôi khi chúng ta nghĩ rằng loại cung ba có thể phải chịu sự hỗn loạn mãi mãi, nhưng không phải vậy. Khi thực sự có một sự hiểu biết thông minh về những gì đang cố gắng xảy ra như là sự thúc đẩy từ các cấp cao nhất, thì có thể có một loại hành động được điều chỉnh tốt, mất đi tất cả sự hỗn loạn, vội vàng và cảm giác ném mọi thứ vào nhau mà không cân nhắc kỹ lưỡng. Tôi đang sử dụng tất cả những cụm từ của Sao Thổ này .

So, eventually, we have a very, very wise understanding of the Divine Plan, the soul realizes that One and in many and the Word goes forth in perfect understanding for the third ray type. He realizes he is the worker, and the work, the one, that he realizes he is the one in many and the many in the one. So, don’t be among those people when third ray is indicated, the sixth ray is indicated, try to evade the implications. Believe it or not, I think I’ve said it before, that DK has told us that the majority of personalities at this particular time in history are found either on the third ray or the sixth ray. I’m sometimes surprised when looking at the PIP test, a personal identity profile II, that the third ray is artificially subdued, it seems, and stuff it is often for the sixth ray with the first ray artificially elevated. These relate to our preferences and not to the facts. All of us have to learn how to be the weaver. As a matter of fact, all of us have to learn how to be the Director, to a certain extent, the scholar and the weaver and the mixer and the worker and the follower and the magician, all of us have those strands of energy within us, although in different proportions. So, all of us have much to learn by studying each of these particular stanzas.

Vì vậy, cuối cùng, chúng ta có một sự hiểu biết rất khôn ngoan về Thiên Cơ, linh hồn nhận ra rằng Một và trong Nhiều, và Linh Từ thốt ra trong sự hiểu biết hoàn hảo cho loại cung ba. Y ta nhận ra mình là Người Hoạt động và Công Việc, là Một, nghĩa là y nhận ra mình là một trong nhiều và nhiều trong một. Vì vậy, đừng nằm trong số những người khi cung ba được chỉ ra, cung sáu được chỉ ra, cố gắng trốn tránh những hàm ý. Các bạn có thể tin hay không—tôi nghĩ rằng tôi đã nói điều đó trước đây—rằng DK đã nói với chúng ta rằng phần lớn các phàm ngã vào thời điểm cụ thể này trong lịch sử được tìm thấy trên cung ba hoặc cung sáu. Đôi khi tôi ngạc nhiên khi xem bài kiểm tra PIP, hồ sơ nhận dạng cá nhân II, rằng cung ba bị hạ thấp một cách giả tạo, có vẻ như vậy, và thường là cung sáu với cung một được nâng lên một cách giả tạo. Những điều này liên quan đến sở thích của chúng ta chứ không phải sự thật. Tất cả chúng ta đều phải học cách trở thành Người Thợ Dệt. Trên thực tế, tất cả chúng ta ở một mức độ nhất định đều phải học cách trở thành Người Chỉ Đạo, Vị Học Giả, Người Thợ Dệt, Người Phối Trộn, Người Hoạt động, Kẻ Theo đuổi và Nhà Huyền Thuật, tất cả chúng ta đều có những sợi năng lượng đó trong chúng ta, mặc dù với tỷ lệ khác nhau. Vì vậy, tất cả chúng ta đều có nhiều điều để học hỏi bằng cách nghiên cứu từng đoạn thơ cụ thể này.

Okay, I think it will be the time then we’ll end this with the Great Invocation and we’ll go on to ray fourth ray.

Vâng, tôi nghĩ rằng đây sẽ là thời điểm sau đó chúng ta sẽ kết thúc điều này với Lời cầu nguyện vĩ đại và chúng ta sẽ chuyển sang cung bốn.

The Direction of Ray IV (trang 125-167)

“ ‘I take and mix and blend. [R4-1] I bring together that which I desire. I harmonize the whole.’ [R4-2]

‘Tôi chọn, phối trộn và hòa trộn. Tôi tập hợp những gì mà tôi muốn. Tôi làm hài hòa tổng thể.”

Thus spoke the Mixer, as he stood within his darkened chamber. [R4-2b] ‘I realize the unseen beauty of the world. Color I know and sound I know. [R4-3] I hear the music of the spheres, and note on note and chord on chord, they speak their thought to me. [R4-4] The voices which I hear intrigue and draw me, and with the sources of these sounds I seek to work. [R4-5] I seek to paint and blend the pigments needed. [R4-6] I must create the music which will draw to me those who like the pictures which I make, the colors which I blend, the music which I can evoke. [R4-7] Me, they will therefore like, and me, they will adore…’ [R4-8]

Người Phối Trộn nói như vậy, khi y đứng trong căn buồng tối tăm của mình. “Tôi nhận ra vẻ đẹp vô hình của thế giới. Tôi biết màu sắc và tôi biết âm thanh. Tôi nghe thấy âm nhạc của các thiên cầu, từng nốt nhạc, từng hợp âm, chúng nói suy nghĩ của chúng với tôi. Những tiếng nói mà tôi nghe thấy gây thích thú và thu hút tôi, và tôi tìm cách làm việc với các nguồn gốc của những âm thanh này. Tôi tìm cách vẽ và pha trộn các chất màu cần thiết. Tôi phải sáng tạo âm nhạc vốn sẽ thu hút đến tôi những người thích các hình ảnh mà tôi tạo ra, các màu sắc mà tôi pha trộn, âm nhạc mà tôi có thể gợi lên. Do đó họ sẽ thích tôi, và họ sẽ ngưỡng mộ tôi…’

But crashing came a note of music, a chord of sound which drove the Mixer of sweet sounds to quiet. [R4-9] His sounds died out within the Sound and only the great chord of God was heard. [R4-10] [169]

Nhưng một nốt nhạc, một hợp âm chói tai vang lên khiến Người Phối Trộn những âm thanh ngọt ngào im bặt. Những âm thanh của y đã chết trong Diệu Âm (Sound) và chỉ có đại hợp âm của Thượng Đế được nghe thấy. [169]

A flood of light poured in. His colors faded out. [R4-11] Around him naught but darkness could be seen, yet in the distance loomed the light of God. [R4-12] He stood between his nether darkness and the blinding light. [R4-13] His world in ruins lay around. His friends were gone. [R4-14] Instead of harmony, there was dissonance. [R4-15] Instead of beauty, there was found the darkness of the grave… [R4-16]

Một cơn lũ ánh sáng đã tràn vào. Các màu sắc của y nhạt nhòa dần. Không thể thấy gì xung quanh y, trừ bóng tối, tuy nhiên, ánh sáng của Thượng Đế hiện ra lờ mờ ở khoảng cách xa. Y đứng ở giữa bóng tối bên dưới của mình và ánh sáng chói lóa. Thế giới hoang tàn của y ở xung quanh. Bạn bè của y đã đi mất. Thay cho sự hòa hợp, là sự bất hòa. Thay cho sự mỹ lệ, chỉ tìm thấy bóng tối của nấm mồ…

The voice then chanted forth these words: ‘Create again, my child, and build and paint and blend the tones of beauty, but this time for the world and not thyself.’ [R4-17] The Mixer started then his work anew and worked again.” [R4-18]

Bấy giờ giọng nói ngân nga những lời này: ‘Hãy sáng tạo trở lại, con của ta, hãy kiến tạo, vẽ, và hòa trộn những tông màu của sự mỹ lệ, nhưng lần này cho thế giới chứ không phải cho con’. Bấy giờ Người Phối Trộn bắt đầu công việc của y một lần nữa và hoạt động trở lại.”

A person playing a piano



Description automatically generated

Okay friends, we leave the Weaver now, constructively working in line with the Plan as he moves towards the higher initiations, towards the third initiation, and we will take up the fourth Law of Repulse.

Chào các bạn, chúng ta tạm biệt Người Thợ Dệt đang làm việc một cách xây dựng theo Thiên Cơ khi y tiến tới các cấp điểm đạo cao hơn, hướng tới lần điểm đạo thứ ba, và chúng ta sẽ tiếp tục với Định Luật Đẩy Lùi thứ tư.

Here we are continuing with the direction of ray four, the Law of Repulse, the Old Commentary perspectives. We have completed now the Rays of Aspect. When I say completed, some ideas have been given. Obviously, we could go much deeper into it and it’s necessary for every individual was found on one of these rays to make the specific application to himself or herself. We have the Gardener of ray one, deciding what should be planted, what should be weeded out, what is a worthy garden, what should include. We have the Scholar on ray two deciding at length what is worthy of deep study and understanding and what is secondary. We have the Weaver on ray three making the decision of what shall be woven, and what kind of light, and according to what kind of design or template, shall all be governed by a desire and the illusions of the concrete mind as it serves desire? Or shall the soul in human mind and the triadally infused souls and infused personality be the true Weaver?

Ở đây, chúng ta tiếp tục với Chỉ Dẫn của cung bốn của Định Luật Đẩy Lùi, những quan điểm từ Cổ Luận. Chúng ta đã hoàn thành các Cung của Trạng Thái. Khi tôi nói hoàn thành, có nghĩa là một số ý tưởng đã được đưa ra. Rõ ràng, chúng ta có thể đi sâu hơn vào nó, và điều đó là cần thiết cho mỗi cá nhân được tìm thấy trên một trong những cung này để tự mình áp dụng cụ thể. Chúng ta có Người Làm Vườn của cung một, quyết định những gì nên được trồng, những gì nên được nhổ ra, một khu vườn xứng đáng là gì, những gì nên bao gồm. Chúng ta có Vị Học Giả cung hai quyết định một cách chi tiết những gì đáng để nghiên cứu và hiểu biết sâu sắc và những gì là thứ yếu. Chúng ta có Người Thợ Dệt cung ba đưa ra quyết định về những gì sẽ được dệt, và loại ánh sáng nào, và theo loại thiết kế hoặc mẫu nào, tất cả sẽ được điều chỉnh bởi một ham muốn và những ảo tưởng của thể trí cụ thể khi nó phục vụ ham muốn, hay linh hồn trong thể trí con người và linh hồn được Tam nguyên tinh thần thấm nhập và phàm ngã được linh hồn thấm nhập sẽ là Người Thợ Dệt thực sự?

Now, we come to the Mixer, how interesting, these different words. The idea of mixing and blending applies to both the third ray and to the fourth ray, perhaps the idea of threads does not so much apply to the fourth ray, but there is the blending power of the Third Logos when compared to the harmonizing power of the Fourth Logos, and that which is mixed and blended by the fourth ray is liable to be aesthetically more pleasing and harmonious than that which is blended, brought together, mixed and blended via the third ray. The threads seem to seem to keep somewhat of their distinction with a third ray moreso than the colors of the fourth ray.

Giờ đây, chúng ta đến với Người Phối Trộn, thật thú vị, những từ khác nhau này. Ý tưởng về sự trộn lẫn và pha trộn áp dụng cho cả cung ba và cung bốn, có lẽ ý tưởng về các sợi chỉ dệt không áp dụng nhiều cho cung bốn, nhưng có sức mạnh pha trộn của Đấng Chúa Tể thứ ba khi so sánh với sức mạnh hài hòa của Đấng Chúa Tể thứ tư, và thứ được trộn lẫn và pha trộn bởi cung bốn có khả năng làm hài lòng thẩm mỹ và hài hòa hơn thứ được pha trộn, kết hợp với nhau, trộn lẫn và pha trộn qua cung ba. Các sợi chỉ dường như giữ phần nào sự khác biệt với cung ba so với các màu sắc của cung bốn.

Let’s read this and see how it impresses us. Now remember, there are not so many fourth ray souls in incarnation at this time, though that number will greatly increase, and probably in those countries which have a fourth ray soul or even the fourth ray personality, souls on the fourth Ray are likely to appear—Germany, Austria, we have the Italy with its fourth ray personality. There are other countries. The soul ray of a country indicates souls within that country, the prevalence of those souls, and the personality ray of a country also indicates souls within that country though the souls who represent the personality ray may be functioning at a lower level of expression. There can be no doubt when considering for instance, the United States with a sixth ray personality, that there are many sixth ray souls in the United States. So, the personality ray of the country is indicating the presence of those who are on that ray for their soul. As far as the mixture of personalities in a country goes, I’m sure that there’s great variety though perhaps we could find certain types of personalities more preponderant.

Chúng ta hãy đọc các khổ thơ này và xem nó gây ấn tượng với chúng ta như thế nào. Hãy nhớ rằng, không có quá nhiều linh hồn cung bốn đang tái sinh vào thời điểm này, mặc dù con số đó sẽ tăng lên rất nhiều, và có lẽ ở những quốc gia có linh hồn cung bốn hoặc thậm chí là phàm ngã cung bốn, các linh hồn Cung bốn có khả năng xuất hiện — Đức, Áo, chúng ta có nước Ý với phàm ngã cung bốn. Cũng còn những quốc gia khác. Cung linh hồn của một quốc gia cho biết các linh hồn trong quốc gia đó, sự phổ biến của những linh hồn đó, và cung phàm ngã của một quốc gia cũng cho biết các linh hồn trong quốc gia đó mặc dù các linh hồn đại diện cho cung phàm ngã có thể hoạt động ở mức độ thể hiện thấp hơn. Ví dụ khi xem xét Hoa kỳ với phàm ngã cung sáu, không nghi ngờ gì nữa có rất nhiều linh hồn cung sáu ở Hoa Kỳ. Vì vậy, cung phàm ngã của một quốc gia chỉ ra sự hiện diện của những người có linh hồn ở trên cung đó. Về sự pha trộn các phàm ngã ở một quốc gia, tôi chắc chắn rằng có rất nhiều loại mặc dù có lẽ chúng ta có thể tìm thấy một số loại phàm ngã chiếm ưu thế hơn.

In any case, this is related to the fourth ray soul. Perhaps those on the fourth ray personality can also use to some lesser extent this law, this particular Law of Repulse. This is emphasizing, I think, the artistic side of the fourth ray. Other stanzas emphasize the combative nature of the fourth ray, the integration formula is full of conflict and so is the formula for the Great One on the fourth Ray. He rushed forth to combat in the very first sentence, but here’s quite different.

Trong mọi trường hợp, điều này liên quan đến linh hồn cung bốn. Có lẽ những người thuộc phàm ngã cung bốn cũng có thể sử dụng ở một mức độ thấp hơn định luật này, Định Luật Đẩy Lùi đặc biệt này. Tôi nghĩ, điều này nhấn mạnh khía cạnh nghệ thuật của cung bốn. Các khổ thơ khác nhấn mạnh bản chất chiến đấu của cung bốn, Công Thức Tích Hợp đầy xung đột và công thức dành cho Đấng Chân Phước trên Cung bốn cũng vậy. Ngài lao vào chiến đấu ngay trong câu đầu tiên, nhưng ở đây hoàn toàn khác.

This is a very, very full symbolic treatment here.

Đây là một đoạn văn rất đầy tính biểu tượng.

The fourth ray is, in many ways, the ray of symbolism and it requires an intuitive approach. It deals with hidden factors which only the intuition can touch.

Cung bốn, theo nhiều cách, là cung của biểu tượng và nó đòi hỏi một cách tiếp cận trực quan. Nó xử lý các yếu tố ẩn mà chỉ trực giác mới có thể chạm tới.

“Let the outer glory pass away and the beauty of the inner Light reveal the One. Let dissonance give place to harmony, and from the centre of the hidden Light, let the soul speak: Let the word roll forth: ‘Beauty and glory veil Me not. I stand revealed. I am.’[6]

“Hãy để vinh quang bên ngoài qua đi và vẻ đẹp của Ánh sáng bên trong tiết lộ Đấng Duy Nhất. Hãy để sự bất hòa nhường chỗ cho sự hài hòa, và từ trung tâm của Ánh sáng ẩn giấu, hãy để linh hồn lên tiếng: Hãy để lời nói vang lên: ‘Vẻ đẹp và vinh quang không che khuất Ta. Ta hiện ra. Ta là.’”

Something subtle, behind the appearances is intuitive by the fourth ray type. And we’re going to see this subtlety. It’s almost a Neptunian quality and Neptune being associated with the fourth or buddhic plane, which is truly the plane of harmony, and perhaps of harmony, beauty and art, perhaps the greatest artistic ideas which we have been bringing through are coming from the impression from the buddhic plane. But here again, the individual is very much the personality, even if an advanced personality. I mean before this Law of Repulse can be applied to, the individual must be advanced enough to be able to experience it and to learn from it and to emerge into something greater after this applied.

Điều gì đó tinh tế, đằng sau vẻ bề ngoài được trực giác bởi người cung bốn. Và chúng ta sẽ thấy sự tinh tế này. Nó gần như là một phẩm chất Hải Vương tinh, và sao Hải Vương gắn liền với cõi buddhi hoặc cõi thứ tư, thực sự là cõi của sự hài hòa, và có lẽ là sự hài hòa, vẻ đẹp và nghệ thuật, có lẽ những ý tưởng nghệ thuật vĩ đại nhất mà chúng ta đã mang lại đến từ ấn tượng từ cõi Bồ đề. Nhưng ở đây một lần nữa, cá nhân rất giống với phàm ngã, ngay cả khi là một phàm ngã tiến hóa. Ý tôi là trước khi Định Luật Đẩy Lùi này có thể được áp dụng, cá nhân phải đủ tiến bộ để có thể trải nghiệm nó và học hỏi từ nó và vươn lên thành một cái gì đó lớn hơn sau khi áp dụng điều này.

I take

Tôi lấy

It’s a bit like gathering the threads, but I suppose these are the colors and notes and sounds and forms

Nó giống như thu thập các sợi chỉ, nhưng tôi cho rằng đây là những màu sắc, nốt nhạc, âm thanh, và hình tướng,

I take and mix and blend. [R4-1]

Tôi chọn, phối trộn và hòa trộn

The idea of mixing many things together, perhaps mixing one’s colors to get just the right quality that one wants. I remember when I was in art class as a very young person, I don’t think my form was particularly good, but I used to love to mix colors and get change the quality of the color by adding this or that additional color. It was something that I really enjoyed. I think I came in on the fourth way certainly I think I had a lot of fourth ray experience in previous personalities, and however much of devoted one-point sixth ray may be taking over at this time, but I knew what this was all about to take and mix and then blend according to one’s aesthetic sense, but it is one’s aesthetic sense. We are very much the personality here, even if the advanced personality. So, we are making an aesthetic combination. And I think the fourth ray type is much better at doing this than the third ray type is. It’s not talking here about necessarily working in the half light. There’ll be those stand within a darkened chamber which is the symbol for personal consciousness which is not yet illumined by the light of the soul. Again,

Ý tưởng trộn nhiều thứ với nhau, có lẽ trộn các màu để có được phẩm chất phù hợp mà người đó muốn. Tôi còn nhớ, lúc rất nhỏ, khi còn học lớp mỹ thuật, tôi không nghĩ các hình vẽ của mình xuất sắc, nhưng tôi thường thích pha màu và thay đổi tính chất của màu bằng cách thêm màu này hoặc màu khác. Đó là điều mà tôi thực sự rất thích. Tôi nghĩ rằng tôi đã sinh ra trên cung bốn, và nghĩ chắc chắn tôi đã có rất nhiều kinh nghiệm về cung bốn trong các phàm ngã trước đây, cho dù cung sáu tận tụy nhất tâm có thể đang chiếm ưu thế vào lúc này, nhưng tôi biết tất cả những điều này, lấy và sau đó pha trộn theo cảm giác thẩm mỹ của một người, nhưng đó chỉ là cảm giác thẩm mỹ của một con người. Chúng ta ở đây rất giống với phàm ngã, ngay cả khi là phàm ngã tiến hóa, vì vậy, chúng ta đang tạo ra một sự kết hợp thẩm mỹ. Và tôi nghĩ rằng người thuộc cung bốn làm điều này tốt hơn nhiều so với người thuộc cung ba. Câu thơ này không nói về việc nhất thiết phải làm việc trong ánh sáng tối mờ. Sẽ có những người đứng trong một căn phòng tối, đó là biểu tượng cho tâm thức cá nhân chưa được soi sáng bởi ánh sáng của linh hồn. Một lần nữa,

I bring together that which I desire. [R4-2]

Tôi tập hợp những gì mà tôi muốn.

All of this is coming out of the sensitivity of the astral body with its feeling for harmony and disharmony and its love of color. We have DK telling us that whatever there is a strong color demonstration, the astral body is involved and

Tất cả những điều này xuất phát từ sự nhạy cảm của thể cảm xúc với cảm giác hài hòa và bất hòa, cũng như tình yêu màu sắc của nó. Chân sư DK nói với chúng ta rằng bất cứ khi nào có một sự thể hiện màu sắc mạnh mẽ, thể cảm xúc đều có liên quan, và

I harmonize

Tôi làm hài hòa

That’s one of the motives from the very beginning

Đó là một trong những động cơ từ đầu

I harmonize the whole

Tôi làm hài hòa tổng thể

Well, the whole of what? The whole of that which is considered as the creative process, not the whole cosmos, not the whole planet, not the whole of humanity, as such harmonizations would be the motive of someone who’s very far behind this particular level, but the wholeness of what is under one’s attention is to be harmonized, and there is a great attention given to that type of harmonization which exists within his own field and is not necessarily harmonization with a higher archetype, or harmonization with higher laws or values.

Tổng thể của cái gì? Toàn bộ những gì được coi là quá trình sáng tạo. Đó không phải toàn bộ vũ trụ, không phải toàn bộ hành tinh, không phải toàn bộ nhân loại, vì sự hài hòa như vậy sẽ là động cơ của một người nào đó còn rất xa so với cấp độ tiến hóa cụ thể này, nhưng tất cả toàn thể những gì thuộc sự chú ý của một người phải được hài hòa, và có một sự chú ý lớn được dành cho loại hài hòa tồn tại trong lĩnh vực của riêng của y và không nhất thiết phải hài hòa với một nguyên mẫu cao hơn, hoặc hài hòa với các định luật hoặc giá trị cao hơn.

So, this is harmonization somehow largely within the field of personality, though there are intimations, mystical contact, we might say, with that which is more subtle. There is a discussion of from Glamours, A World Problem, about glamours of the fourth ray

Vì vậy, bằng cách nào đó, đây là sự hài hòa phần lớn nằm trong lĩnh vực phàm ngã, mặc dù chúng ta có thể nói, có những gợi ý về sự tiếp xúc thần bí với những gì tinh tế hơn. Trong Glamours, A World Problem, có nói về ảo cảm của cung bốn

RAY IV.

CUNG IV.

The glamour of harmony, aiming at personal comfort and satisfaction.

Ảo cảm về hài hòa, nhằm đạt được sự thoải mái và thỏa mãn cá nhân.

The glamour of war.

Ảo cảm về chiến tranh.

The glamour of conflict, with the objective of imposing righteousness and peace.

Ảo cảm về xung đột, với mục tiêu áp đặt sự công chính và hòa bình.

The glamour of vague artistic perception.

Ảo cảm về nhận thức nghệ thuật mơ hồ.

The glamour of psychic perception instead of intuition.

Ảo cảm về nhận thức tâm linh thay vì trực giác.

The glamour of musical perception.

Ảo cảm về nhận thức âm nhạc.

The glamour of the pairs of opposites, in the higher sense..

Ảo cảm về cặp đối nghịch, theo ý nghĩa cao hơn.

The glamour of musical perception,

Ảo cảm của nhận thức âm nhạc,

The glamour of harmony aiming of personal comfort and satisfaction.

Ảo cảm của sự hài hòa nhằm mục đích mang lại sự thoải mái và hài lòng cá nhân.

Then the opposite,

Sau đó là điều ngược lại,

The glamour of war.

Ảo cảm của chiến tranh.

The glamour of vague artistic perception.

Ảo cảm của nhận thức nghệ thuật mơ hồ.

I think we’re going to find something of this in this Law of Repulse, direction of the fourth Ray.

Tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ tìm thấy điều gì đó về điều này trong Định Luật Đẩy Lùi này, Chỉ Dẫn của Cung bốn.

The glamour of psychic perception, with all of its sensitivities instead of real intuition coming from the buddhic plane.

Ảo cảm của nhận thức tâm linh, với tất cả sự nhạy cảm của nó thay vì trực giác thực sự đến từ cõi buddhi.

The glamour of musical perception.

Ảo cảm của nhận thức âm nhạc.

One wonders how it can be a glamour, but perhaps it is a type of music which is not yet reflective of the greater music which being composed by the master composer on our planet who is himself Sanat Kumara.

Người ta tự hỏi làm thế nào nó có thể là một sự ảo cảm, nhưng có lẽ đó là một loại âm nhạc vẫn chưa phản ánh âm nhạc vĩ đại hơn đang được sáng tác bởi nhà soạn nhạc bậc thầy trên hành tinh của chúng ta, chính là Đức Sanat Kumara. Và

And the glamour with the pairs of opposites,

Ảo cảm của các cặp đối lập, theo nghĩa cao hơn

I suppose in their battle in the higher sense, and the vague artistic perception, kind of suggest a type of mysticism in relation to the field of art.

Tôi cho là trong trận chiến của họ, và nhận thức nghệ thuật mơ hồ, gợi ý một kiểu thần bí liên quan đến lĩnh vực nghệ thuật.

So, I harmonize the whole and I control the elements which I am bringing together, and I don’t leave them in splendid isolation, I bring them into relationship. I don’t like the fifth ray, the law of cleavage is not strong in the fourth ray. It’s more interested in how the different qualities and colors relate to each other, and tries to arrange them according to color, harmony, sound harmony, and the will to harmonize even though on a relatively lower personality level is very strong in this type.

Vì vậy, tôi hài hòa tổng thể và tôi kiểm soát các yếu tố mà tôi đang kết hợp với nhau, và tôi không để chúng trong sự cô lập lộng lẫy. Tôi đưa chúng vào mối quan hệ. Tôi không thích cung năm, Định luật phân tách không mạnh trong cung bốn. Nó quan tâm nhiều hơn đến cách các phẩm chất và màu sắc khác nhau liên quan đến nhau, cố gắng sắp xếp chúng theo màu sắc, sự hài hòa âm thanh, và ý chí hài hòa, ngay cả khi ở mức độ phàm ngã tương đối thấp, là rất mạnh trong loại người này.

Thus spoke the Mixer, as he stood within his darkened chamber. [R4-2b]

Người Phối Trộn nói như vậy, khi y đứng trong căn buồng tối tăm của mình.

Thus spoke the Mixer,

Người Phối Trộn nói như vậy,

He who brings all things into relation and ideally harmonious relation,

Người mang mọi thứ vào mối quan hệ, và lý tưởng là mối quan hệ hài hòa,

…as he stood within his darkened chamber.

…khi y đứng trong căn buồng tối tăm của mình.

He’s not sitting for some reason. Somehow, we have to look carefully at this idea of sitting and standing because I think it tells us something in kind of a subtext of what is going on behind the scenes

Vì một lý do nào đó, y không ngồi. Chúng ta phải luôn xem xét cẩn thận ý tưởng về việc ngồiđứng bởi, bởi vì tôi nghĩ rằng nó cho chúng ta biết điều gì đó trong một loại phụ đề về những gì đang diễn ra đằng sau hậu trường

…as he stood within his darkened chamber.

…khi y đứng trong căn buồng tối của mình.

In the darkened chamber of personality. It may seem that our personality consciousness is quite illumined, quite revelatory of many qualities and thoughts and even ideas that we are quite perceptive of many, many things, but by comparison, with the wider world of light, of love and power, which substands this chamber of personality consciousness, it is indeed a darkened chamber, and eventually the light divine will shine into it and all forms will be understood as precipitations of life. Now, the vague artistic perception, the moving towards buddhi, the moving into the intangible, coming under the influence of Neptune, which I think has a certain amount of the fourth ray associated with it. Certainly, as a major ruler of the buddhic plane.

Trong căn phòng tối của phàm ngã. Có vẻ như tâm thức phàm ngã của chúng ta khá sáng tỏ, bộc lộ nhiều phẩm chất và suy nghĩ, thậm chí cả những ý tưởng, mà chúng ta khá nhạy bén với, rất nhiều thứ, nhưng khi so sánh với thế giới ánh sáng, tình yêu và sức mạnh rộng lớn hơn đứng sau căn phòng này của tâm thức phàm ngã, nó thực sự là một căn phòng tối tăm, và cuối cùng ánh sáng thiêng liêng sẽ chiếu vào đó, và tất cả các hình tướng sẽ được hiểu là ngưng tụ của sự sống. Bây giờ, nhận thức nghệ thuật mơ hồ, sự chuyển động hướng tới Bồ đề, sự chuyển động vào cõi vô hình, chịu ảnh hưởng của sao Hải Vương, mà tôi nghĩ rằng có một lượng nhất định của cung bốn liên kết với nó. Chắc chắn, với tư cách là chủ tinh chính của cõi Bồ đề.

I realized the unseen beauty of the world.

Tôi nhận ra vẻ đẹp vô hình của thế giới.

So many of us are not sensitive to this, and the people on this ray are often acutely sensitive. There’re something about the interplay of the opposites, which is worn away their callus[7], the callus of consciousness so that they indeed, in some ways, are almost raw in the way they experience impact. There is a statement by the poet Rilke, the German poet, fourth ray soul of Germany, “Beauty can pierce one like a pain, beauty can pierce one like a pain”.

Rất nhiều người trong chúng ta không nhạy cảm với điều này, và những người trên cung bốn thường nhạy cảm sâu sắc. Có điều gì đó về sự tương tác của các mặt đối lập, thứ đã làm mòn lớp chai sạn của họ, lớp chai sạn của tâm thức để thực sự, theo một cách nào đó, họ gần như ‘nguyên sơ’ trong cách họ trải nghiệm tác động. Có một câu nói của nhà thơ Rilke, nhà thơ người Đức, linh hồn cung bốn của nước Đức, “Cái đẹp có thể xuyên qua một người như một nỗi đau “.

Câu nói “Beauty can pierce one like a pain” (Vẻ đẹp có thể xuyên thấu một người như một cơn đau) được trích từ bài thơ “First Duino Elegy” (Elegieen I) của nhà thơ người Đức Rainer Maria Rilke. Bài thơ được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1912 và là một phần của bộ ba “Duino Elegies” nổi tiếng của Rilke.

Câu nói “Beauty can pierce one like a pain” (Vẻ đẹp có thể xuyên thấu một người như một cơn đau) được trích từ bài thơ “First Duino Elegy” (Elegieen I) của nhà thơ người Đức Rainer Maria Rilke. Bài thơ được xuất bản lần đầu tiên vào năm 1912 và là một phần của bộ ba “Duino Elegies” nổi tiếng của Rilke.

Câu thơ này nói về bản chất của vẻ đẹp và mối quan hệ của nó với con người. Rilke cho rằng vẻ đẹp có thể vừa mang lại niềm vui, vừa mang lại nỗi đau. Nó có thể khiến chúng ta cảm thấy choáng ngợp và kích động, nhưng cũng có thể khiến chúng ta cảm thấy yếu đuối và dễ bị tổn thương.

Câu thơ này nói về bản chất của vẻ đẹp và mối quan hệ của nó với con người. Rilke cho rằng vẻ đẹp có thể vừa mang lại niềm vui, vừa mang lại nỗi đau. Nó có thể khiến chúng ta cảm thấy choáng ngợp và kích động, nhưng cũng có thể khiến chúng ta cảm thấy yếu đuối và dễ bị tổn thương.

Câu nói “Beauty can pierce one like a pain” là một ví dụ điển hình cho cách Rilke sử dụng ngôn ngữ hình ảnh để mô tả sức mạnh của vẻ đẹp. So sánh vẻ đẹp với một cơn đau cho thấy nó có thể có tác động mạnh mẽ và sâu sắc đến chúng ta.

Câu nói “Beauty can pierce one like a pain” là một ví dụ điển hình cho cách Rilke sử dụng ngôn ngữ hình ảnh để mô tả sức mạnh của vẻ đẹp. So sánh vẻ đẹp với một cơn đau cho thấy nó có thể có tác động mạnh mẽ và sâu sắc đến chúng ta.

This is incredible sensitivity of the fourth ray soul. Other people just look out and see the testimony of the senses, but there is a sense of the proportion, of the beautiful, and the kind of interaction of all things to create beauty which underlies the fourth ray perception of the world, but it is unseen by many, and yet divined[8] or subtly sensed by those upon the fourth ray.

Đây là sự nhạy cảm đáng kinh ngạc của linh hồn cung bốn. Những người khác chỉ nhìn ra và nhìn thấy bằng chứng của các giác quan, nhưng có một cảm giác về tỷ lệ, về cái đẹp và loại tương tác của vạn vật để tạo ra vẻ đẹp làm nền tảng cho nhận thức về thế giới của cung bốn, nhưng điều đó không được nhìn thấy bởi nhiều người, nhưng vẫn được tiên đoán hoặc cảm nhận một cách tinh tế bởi những người thuộc cung bốn.

So, he’s oriented towards this hidden beauty and not just to take things at face value. There’s something in his mode of perception which reveals, through his senses, an archetypal something which lies behind the revelation of the senses, not fully of course, not yet. It’s just an intimation and a reaching into the subtle worlds, which the fourth way type is capable of a very subtle way, in many respects,

Vì vậy, y hướng đến vẻ đẹp tiềm ẩn này chứ không chỉ nhìn nhận sự vật theo giá trị bề ngoài. Có điều gì đó trong phương thức nhận thức của y tiết lộ, thông qua các giác quan của y, một nguyên mẫu nào đó nằm sau sự tiết lộ của các giác quan, tất nhiên không hoàn toàn. Điều đó chưa phải. Đó chỉ là một sự gợi ý và một sự tiếp cận vào thế giới tinh tế, mà cung bốn có khả năng theo một cách rất tinh tế, theo nhiều khía cạnh.

Color I know and sound I know, [R4-3]

Tôi biết màu sắc và tôi biết âm thanh.

Well, these are the two great factors with which the fourth ray type works. Of course, you can also work with words or with movement and dance and so forth, but color and sound offer the particular method by which the fourth ray type, the soul, destroys the causal body. So, there is a knowledge of music and a knowledge of color harmony, and in some people there is both, and in some people, the sound is color and color is sound, as it is for the synesthesia, but let’s just say there’s a greater sensitivity to color and all of its shades and nuances into sound and the kinds of harmonies or just harmonies that are produced, than our greatest sensitivity that is usually found in the average individual in other rays. And here,

Đây là hai yếu tố tuyệt vời mà người thuộc cung bốn làm việc. Tất nhiên, bạn cũng có thể làm việc với các từ ngữ, với chuyển động, với khiêu vũ, v.v., nhưng màu sắc và âm thanh cung cấp phương pháp cụ thể mà người cung bốn, linh hồn cung bốn, phá hủy thể nguyên nhân. Vì vậy, có một kiến thức về âm nhạc và một kiến thức về sự hài hòa màu sắc, và ở một số người có cả hai, và ở một số người, âm thanh là màu sắc và màu sắc là âm thanh, như đối với synesthesia, nhưng hãy nói rằng có một sự nhạy cảm lớn hơn với màu sắc và tất cả các sắc thái và sắc thái của nó thành âm thanh và các loại hòa âm hoặc chỉ là hòa âm được tạo ra, so với độ nhạy cảm lớn nhất của chúng ta thường được tìm thấy ở một cá nhân trung bình trong các cung khác. Và ở đây,

Những người có khả năng thấy được âm thanh và nghe được màu sắc được gọi là người có hội chứng Synesthesia (tượng trưng).

Hội chứng Synesthesia là một hiện tượng thần kinh học hiếm gặp khiến các giác quan bị “lồng ghép” với nhau. Điều này có nghĩa là khi một người kích thích một giác quan, họ sẽ đồng thời trải nghiệm một giác quan khác.

Ví dụ:

Thính giác-thị giác: Khi nghe âm thanh, người có hội chứng Synesthesia có thể nhìn thấy màu sắc tương ứng. Ví dụ, họ có thể nhìn thấy màu đỏ khi nghe tiếng kèn trumpet, hoặc màu xanh lam khi nghe tiếng violin.

Chữ số-màu sắc: Khi nhìn thấy số, người có hội chứng Synesthesia có thể liên tưởng đến màu sắc. Ví dụ, họ có thể luôn nhìn thấy số 5 màu đỏ và số 7 màu xanh lá cây.

Vị giác-thính giác: Khi nếm thức ăn, người có hội chứng Synesthesia có thể nghe thấy âm thanh. Ví dụ, họ có thể nghe thấy tiếng chuông khi nếm sô cô la, hoặc tiếng chim hót khi nếm dâu tây.

Hội chứng Synesthesia có thể ảnh hưởng đến bất kỳ giác quan nào, và có rất nhiều kiểu Synesthesia khác nhau. Các nhà khoa học vẫn chưa biết chính xác nguyên nhân gây ra hội chứng Synesthesia, nhưng họ tin rằng nó có thể liên quan đến sự kết nối bất thường giữa các vùng não bộ xử lý thông tin giác quan.

Hội chứng Synesthesia không phải là một căn bệnh, và nó không ảnh hưởng đến trí thông minh hay khả năng học tập của người mắc phải. Tuy nhiên, nó có thể ảnh hưởng đến cách họ trải nghiệm thế giới và tương tác với những người khác.

Một số người nổi tiếng được cho là có hội chứng Synesthesia bao gồm:

Billy Joel: Nhạc sĩ người Mỹ

Italo Calvino: Nhà văn người Ý

Vladimir Nabokov: Nhà văn người Nga-Mỹ

Stevie Wonder: Ca sĩ, nhạc sĩ người Mỹ

I hear the music of the spheres.

Tôi nghe thấy âm nhạc của các thiên cầu.

Now, that would be a very, very deep perception. The music of the spheres, who’s able to say exactly what it is. As the planets circulate, as they revolve, they are all involved in sounding and sounding together in a group process, and are participating in the creation of the so-called solar Sonata, which is being created by our Solar Logos. So, there is, let’s just call it, a kind of heavenly music. There are many kinds of spheres. There are the spheres of the planets rotating and revolving, and there are also the spheres of the different planes, different planes of spheres, each with their keynotes and their vibrations which accord or discord with each other. And he’s basically saying here that this is a kind of subtle music, melodies, harmonies, come to him and he attributes that to some deeper structure. So, already you can see that the fourth ray type is touching something divine, but the problem is, at least in the beginning of this Law of Repulse, that no matter what may be the spirituality or divinity of that which is touched, the personality appropriates it and says, okay, this belongs to me and everything becomes self-referencing. We know that self-centeredness is one of the problems of the fourth ray type, certainly so with the fourth ray personalities, and it’s so for the fourth ray soul. Well, in general, anything you can say of a personality you can say of a soul, but much higher potentials are realized using that soul note.

Bây giờ, đó sẽ là một nhận thức rất sâu sắc. Âm nhạc của các thiên cầu, ai có thể nói chính xác nó là gì? Khi các hành tinh di chuyển, khi chúng quay, tất cả chúng đều tham gia vào việc tạo ra âm thanh, và âm thanh hòa vào nhau trong một quá trình nhóm, tham gia vào việc tạo ra cái gọi là bản Sonata Thái dương, được Thái dương Thượng đế của chúng ta tạo ra. Vì vậy, chúng ta hãy gọi nó là một loại âm nhạc thiên thể. Có rất nhiều loại thiên cầu. Có các thiên cầu của các hành tinh tự quay và xoay quanh, và cũng có các thiên cầu của các cõi khác nhau, mỗi thiên cầu có các nốt chính, và rung động của chúng phù hợp hoặc không phù hợp với nhau. Về cơ bản, cá nhân ở đây đang nói rằng đây là một loại âm nhạc, giai điệu, hòa âm tinh tế đến với y, và y ấy gán điều đó cho một cấu trúc sâu xa hơn nào đó. Vì vậy, bạn đã có thể thấy rằng người thuộc cung bốn đang chạm vào một cái gì đó thiêng liêng, nhưng vấn đề là, ít nhất là khi bắt đầu Định Luật Đẩy Lùi này, bất kể tinh thần hay thiên tính của thứ được chạm vào là gì, phàm ngã chiếm đoạt nó và nói, “Được rồi, cái này thuộc về tôi”, và mọi thứ đều trở nên tự quy chiếu. Chúng ta biết rằng “tự cho mình là trung tâm” là một trong những vấn đề của người cung bốn, chắc chắn là như vậy với những người thuộc phàm ngã cung bốn, và nó cũng đúng với linh hồn cung bốn. Vâng, nói chung, bất cứ điều gì bạn có thể nói về một phàm ngã, bạn có thể nói về một linh hồn, nhưng nhiều tiềm năng cao hơn được nhận ra bằng cách sử dụng nốt nhạc linh hồn đó.

So, anyway, the music of the spheres is speaking, the heavenly music, the subtle music, a source that others cannot quite divine. It has a musical signature to it.

Dù sao đi nữa, âm nhạc của các thiên cầu đang nói, âm nhạc thiên thể, âm nhạc tinh tế, một nguồn mà những người khác không thể hoàn toàn tiên đoán. Nó có một dấu ấn âm nhạc của nó.

…and note on note and chord on chord, they speak their thought to me [R4-4]

…từng nốt nhạc, từng hợp âm, chúng nói suy nghĩ của chúng với tôi.

This is a very subtle type of perception even for a personality. The notes do come through, the combinations of notes, which we call chords, in their sequences come through. The beauty of chord sequences comes through. The beauty of harmonic progression is coming through. And where exactly is this coming from? What is the origin of music? Let’s just say that it’s sufficient to know that it is subtle, and it can come in some ways from the astral body. But it can come also from still higher planes. And one is receiving messages, shall we say, through sound and color, and combinations of colors that we might call color chords, combinations of notes that we always call chords, something is being communicated to this type from the subtle world, and it’s very exhilarating, very inspiring, and there is a communion going on with the subtle world. And with all of that going, you would think that it would be possible to act in a way that was not quite personal and adolescent. But I think some of the folks on this particular ray give us the most unpredictable, uncontrolled, and even adolescent behavior. He’s hearing voices, the voices which are as heavenly voices. And remember, the fourth Ray is connected with the angelic kingdom. So, I think there is a lot of devic inspiration with the colors sensed and the notes heard by this type. So, our angel voices heard. Well, perhaps they are. Maybe some of us have heard some other worldly music, we didn’t know where it came from, almost like listening in on an inner concert. I’ve had that experience. It’s quite shocking and intriguing.

Đây là một loại nhận thức rất tinh tế ngay cả đối với một phàm ngã. Các nốt nhạc đi qua, sự kết hợp của các nốt nhạc mà chúng ta gọi là hợp âm, theo trình tự của chúng đi qua. Vẻ đẹp của chuỗi hợp âm đi qua. Vẻ đẹp của sự tiến triển hài hòa đang đến. Và chính xác thì điều này đến từ đâu? Nguồn gốc của âm nhạc là gì? Chúng ta hãy nói rằng chỉ cần biết rằng nó tinh tế, và nó có thể đến theo một số cách từ thể cảm xúc. Nhưng nó cũng có thể đến từ các cõi giới cao hơn. Và chúng ta có thể nói người ta đang nhận được thông điệp thông qua âm thanh và màu sắc, và sự kết hợp của các màu sắc mà chúng ta có thể gọi là hợp âm màu, sự kết hợp của các nốt nhạc mà chúng ta luôn gọi là hợp âm, một cái gì đó đang được truyền đạt cho những người này từ thế giới tinh tế, và nó rất phấn khởi, rất truyền cảm hứng, và có một sự hiệp thông đang diễn ra với thế giới tinh tế. Và với tất cả những điều đó đang diễn ra, bạn sẽ nghĩ rằng có thể hành động theo một cách không hoàn toàn mang tính cá nhân và trẻ con. Nhưng tôi nghĩ rằng một số người trong cung cụ thể này mang đến cho chúng ta những hành vi khó đoán, không kiểm soát được và thậm chí còn ở mức độ trẻ con nhất. Y đang nghe thấy giọng nói, những giọng nói như tiếng nói của thiên thần. Và hãy nhớ rằng, Cung bốn được kết nối với giới thiên thần. Vì vậy, tôi nghĩ rằng có rất nhiều nguồn cảm hứng từ Chân sư với các màu sắc được cảm nhận và các nốt nhạc được nghe bởi loại hình này. Vì vậy, giọng nói thiên thần của chúng ta được nghe. Vâng, có lẽ họ là vậy. Có thể một số người trong chúng ta đã nghe một số bản nhạc thế giới khác, chúng ta không biết nó đến từ đâu, gần giống như nghe một buổi hòa nhạc bên trong. Tôi đã có kinh nghiệm đó. Nó khá gây sốc và hấp dẫn.

The voices which I hear [R4-5]

Những tiếng nói mà tôi nghe thấy

These heavenly voices, these higher voices, probably musical voices, although for the poet who can say maybe it’s simply the voices conveying words,

Những giọng nói thiên thể này, những giọng nói cao hơn, có lẽ là giọng nói âm nhạc, mặc dù đối với nhà thơ, người có thể nói rằng có lẽ đó chỉ đơn giản là những giọng nói truyền tải lời nói,

The voices which I hear intrigue and draw me,

Những tiếng nói mà tôi nghe thấy hấp dẫn và lôi cuốn tôi,

They’re not fully understood, but they are fascinating. And the individual is focusing on these subtle types of sound, and they attract him, almost, we might say, away from the normal world, because so often the fourth ray types are considered to be impractical, so concerned with relationship and beauty and harmony that they fail to pay attention to the interplay and demands of the lower world. This is not so much the case with the third ray which is connected, by rays, specifically with the outer form and with the material elements, although there is a kind of a fourth ray connection with matter as well, we might say. So, there is sort of the glamour of the aspects of the physical body here with fourth ray types.

Chúng không được hiểu đầy đủ, nhưng chúng thật hấp dẫn. Và cá nhân đang tập trung vào những loại âm thanh tinh tế này, chúng thu hút y, và chúng ta có thể nói, gần như ra khỏi thế giới bình thường, bởi vì rất thường xuyên, những người cung bốn không được coi là thực tế, quá quan tâm đến mối quan hệ và vẻ đẹp và sự hài hòa đến mức họ không chú ý đến sự tương tác và nhu cầu của thế giới thấp hơn. Điều này không đúng lắm với cung ba, vốn được kết nối, bởi các cung, đặc biệt với hình tướng bên ngoài và với các yếu tố vật chất, mặc dù chúng ta có thể nói rằng cũng có một loại kết nối cung bốn với vật chất. Vì vậy, có một loại ảo tưởng về các khía cạnh của thể xác ở đây với các kiểu cung bốn.

But anyway, we’re on a different track now, and subtle things which others cannot hear are fascinating and attractive, and they draw the attentive fourth ray type towards them. And rather than look at the world of mundane things, he’s very much in the world of beauty, sound, color, and he wants to work with the sources of these sounds. Are they devic sources? Are they planar sources? Are they planetary sources? All he knows is there’s an inner world of voice, color, and sound, and that’s where he’s turning his attention. You kind of think about the process that a great composer must go through and how very inwardly tuned they are during the composition process, how they cannot be disturbed. If they are disturbed, the whole world they’re trying to create comes crashing. I am reminded stories of Opuccini, a great opera composer. He was so utterly sensitive that he had to work at midnight in the wee hours of the morning when no sounds would disturb. Others, on the other hand, like Schubert or Mozart, on the other hand, I guess they could write beautiful music on a napkin in the middle of a bar. But that means that their inner concentration is so great that none of the other sounds distracted them.

Nhưng dù sao, chúng ta đang đi trên một con đường khác, và những gì tinh tế mà người khác không thể nghe thấy thật hấp dẫn và lôi cuốn, và chúng thu hút người thuộc cung bốn chú ý về phía chúng. Thay vì nhìn vào thế giới của những điều trần tục, y rất thích thế giới của vẻ đẹp, âm thanh, màu sắc, và y muốn làm việc với nguồn gốc của những âm thanh này. Có phải chúng có nguồn gốc thiên thần không? Có phải chúng có nguồn gốc từ nội giới không? Có phải chúng có nguồn gốc hành tinh? Tất cả những gì y biết là có một thế giới nội tâm của giọng nói, màu sắc và âm thanh, và đó là nơi y đang hướng sự chú ý của mình. Bạn có thể nghĩ về quá trình mà một nhà soạn nhạc vĩ đại phải trải qua và họ hòa hợp với nội tâm như thế nào trong quá trình sáng tác, họ không thể bị làm phiền như thế nào. Nếu họ bị quấy rầy, cả thế giới mà họ đang cố gắng tạo ra sẽ sụp đổ. Tôi nhớ lại những câu chuyện về Opuccini, một nhà soạn nhạc opera vĩ đại. Y cực kỳ nhạy cảm đến mức phải làm việc vào lúc nửa đêm, vào những giờ đầu buổi sáng khi không có âm thanh nào làm phiền. Mặt khác, những người khác, như Schubert hoặc Mozart, mặt khác, tôi đoán họ có thể viết nhạc hay trên một chiếc khăn ăn giữa quán bar. Nhưng điều đó có nghĩa là sự tập trung bên trong của họ lớn đến mức không có âm thanh nào khác làm họ phân tâm.

So, there’s an inward attunement with the sources of beauty, which probably is a mystical orientation and cannot be really described with any accuracy at this point, certainly not in an occult way. Nevertheless, the connection is there, kind of antahkarana towards inner sound and inner color is there. Some of this may come out being very astral, as we see in a lot of the astral art that purports to be New Age art, and there’s much music that is very astral as well, and simply deals sensorily with the appreciation of certain sounds, doesn’t have deep meaning to it, doesn’t have deep structure to it. But it’s the beginning. That’s the beginning of the buddhic impression. So,

Vì vậy, có một sự hòa hợp hướng nội với các nguồn gốc của cái đẹp, có lẽ là một định hướng thần bí và không thể thực sự được mô tả với bất kỳ độ chính xác nào vào thời điểm này, chắc chắn không phải theo cách huyền bí. Tuy nhiên, sự kết nối vẫn ở đó, một loại antahkarana hướng tới âm thanh bên trong và màu sắc bên trong vẫn ở đó. Một số điều này có thể xuất hiện rất cảm xúc, như chúng ta thấy trong rất nhiều nghệ thuật cảm xúc được cho là nghệ thuật Thời đại mới, và cũng có nhiều âm nhạc rất cảm xúc, và chỉ đơn giản là làm việc với cảm nhận giác quan của những âm thanh nhất định, không có ý nghĩa sâu xa đối với nó, không có cấu trúc sâu sắc đối với nó. Nhưng đó là khởi đầu. Đó là sự khởi đầu của ấn tượng Bồ đề.

The voices which I hear intrigue and draw me, and with the sources of these sounds I seek to work.

Những giọng nói mà tôi nghe thấy hấp dẫn và lôi cuốn tôi, và tôi tìm cách làm việc với nguồn gốc của những âm thanh này.

So, trying to intuitively divine the source, to hear evermore and then to write it down. Do one’s melodies and harmonies come from within oneself? Beethoven walked through the Vienna Woods got great ideas. He carried his notebook, and when an inspiration came to him, he wrote it down, he wrote the melody down. But of course, the working of it, the mathematical architectural construction of it, all this was up to him, I think.

Vì vậy, cố gắng tìm hiểu trực giác về nguồn gốc, để nghe nhiều hơn nữa và sau đó viết nó ra. Liệu các giai điệu và hòa âm của một người đến từ bên trong chính họ? Beethoven đi dạo qua Rừng Vienna đã có những ý tưởng tuyệt vời. Ông mang theo sổ ghi chép của mình, và khi có cảm hứng đến với ông, ông viết nó ra, ông viết giai điệu xuống. Nhưng tất nhiên, việc thực hiện nó, xây dựng kiến trúc toán học của nó, tất cả những điều này là tùy thuộc vào ông, tôi nghĩ vậy.

I seek to paint and blend the pigments needed. [R4-6]

Tôi tìm cách vẽ và pha trộn các chất màu cần thiết.

So, there’s all types of expression that are coming out here, maybe not all fourth ray types can do all these things. But even the way the language is given here in this particular Law of Repulse, shows mixing at work. One minute, he’s painting, he’s singing, he’s blending, he’s composing, he’s doing all the different types of artistic expression even in the same sense. So,

Vì vậy, có tất cả các loại hình biểu hiện xuất hiện ở đây, và có thể không phải tất cả người cung bốn đều có thể làm được tất cả những điều này. Nhưng ngay cả cách ngôn ngữ được đưa ra ở đây trong Định Luật Đẩy Lùi cụ thể này, cho thấy sự pha trộn đang hoạt động. Y vẽ tranh, y hát, y pha trộn, y sáng tác, y làm tất cả các loại hình nghệ thuật khác nhau ngay cả trong cùng một ý nghĩa.

I seek to paint and blend the pigments needed

Tôi tìm cách vẽ và pha trộn các chất màu cần thiết

Because I’m not just taking things as they are from the natural world. I want to create exactly that pigment which reflects the need that I perceive, the aesthetic need that I perceive in any moment.

Bởi vì tôi không chỉ lấy mọi thứ như chúng vốn là từ thế giới tự nhiên. Tôi muốn tạo ra chính xác màu sắc phản ánh nhu cầu mà tôi nhận thấy, nhu cầu thẩm mỹ mà tôi nhận thấy trong bất kỳ khoảnh khắc nào.

I must,

Tôi phải,

There is an inner compulsion here, the urge to create

Có một sự thôi thúc bên trong ở đây, sự thôi thúc để sáng tạo

I must create the music [R4-7]

Tôi phải tạo ra âm nhạc

Now, it’s music, it was not painting

Bây giờ, đó là âm nhạc, nó không còn là hội họa

I must create the music which will draw to me [R4-7]

Tôi phải tạo ra thứ âm nhạc sẽ thu hút đến tôi

As part of the Law of Attraction, is on the 246 line. The Law of Attraction is very much involved with the fourth ray as is the polarity of the sexes and the attraction between them.

Là một phần của Định Luật Hấp Dẫn, nằm trên dòng 246. Định Luật Hấp Dẫn có liên quan rất nhiều đến cung bốn cũng như sự phân cực của các giới tính và sự hấp dẫn giữa chúng.

So, this is working with magnetism.

Vì vậy, điều này đang làm việc với từ tính.

I must create the music which will draw to me.

Tôi phải tạo ra âm nhạc sẽ thu hút đến với tôi.

And now he changes

Và bây giờ y thay đổi

…those who like the pictures which I make, the colours which I blend, the music which I can evoke.

…những người thích các hình ảnh mà tôi tạo ra, các màu sắc mà tôi pha trộn, âm nhạc mà tôi có thể gợi lên.

Meaning that this music is not just for myself, but from some higher source. But I think the operative word here is like. In other words, there’s personal magnetism operating here, and even though there was involvement with all of this beauty, the motive behind it is not yet beauty, sacred beauty for some higher purpose, but beauty for the glorification of the personality of the lower individual. And there is a reflection of the second ray ‘love of being love’, we learn about that, ‘the love of Love must dominate and not the love of being loved’. This is in the second ray integration formula, we see it reflected here. In the fourth ray, a number fourth ray souls do make the transition onto the second ray, not necessarily all. So, there’s a very close relation between these two rays, and they are both rays of beauty, and they both cccupy central position. The fourth ray is central between the higher three and the lower three, and the second ray central between the two other rays of aspect. So, both are correlated with beauty, and beauty harmony blending always has to do with a middle position which both the fourth ray and the second ray take.

Nghĩa là thứ âm nhạc này không chỉ dành cho riêng tôi, mà đến từ một nguồn cao hơn nào đó. Nhưng tôi nghĩ, từ chủ chốt ở đây là thích. Nói cách khác, có từ tính cá nhân hoạt động ở đây, và mặc dù có sự liên quan đến tất cả vẻ đẹp này, nhưng động cơ đằng sau nó vẫn chưa phải là vẻ đẹp, vẻ đẹp thiêng liêng cho một mục đích cao hơn nào đó, mà là vẻ đẹp để tôn vinh phàm ngã của cá nhân thấp hơn. Và có một sự phản chiếu của cung hai ‘yêu thích được yêu’, chúng ta tìm hiểu về điều đó, ‘Sự yêu mến Bác Ái phải chi phối chứ không phải sự yêu thích được yêu’. Điều này nằm trong công thức tích hợp cung hai, chúng ta thấy nó được phản ánh ở đây. Trong cung bốn, một số linh hồn cung bốn thực hiện quá trình chuyển đổi sang cung hai, nhưng không nhất thiết phải tất cả. Vì vậy, có một mối quan hệ rất chặt chẽ giữa hai cung này, và cả hai đều là cung của cái đẹp, và cả hai đều chiếm vị trí trung tâm. Cung bốn là trung tâm giữa ba cung cao hơn và ba cung thấp hơn, và cung hai ở giữa hai cung trang thái khác. Vì vậy, cả hai đều tương quan với vẻ đẹp, và sự pha trộn hài hòa của vẻ đẹp có liên quan đến vị trí trung gian mà cả cung bốn và cung hai đều giữ.

So, there’s inner compulsion to create, but what’s the motive? It’s pretty much to glorify what the man thinks he is, namely a personality. I must create the music which will draw to me those who like the pictures which I make, they will admire my work, the colors which I’ve blended. They will admire my colors, the music which I can evoke. They will admire my music. It’s like the sixth ray goes, my truth, my peace, my satisfied desire, my dream, my vision of reality, my limited ideal, my finite thought of God, all these my’s show a lower identification and here he comes out and says

Vì vậy, có sự thôi thúc bên trong để sáng tạo, nhưng động cơ là gì? Khá nhiều để tôn vinh những gì mà cá nhân này nghĩ mình là, cụ thể là một phàm ngã. Tôi phải tạo ra thứ âm nhạc sẽ thu hút những người thích những bức tranh tôi vẽ, họ sẽ ngưỡng mộ tác phẩm của tôi, những màu sắc tôi đã pha trộn. Họ sẽ ngưỡng mộ màu sắc của tôi, âm nhạc mà tôi có thể gợi lên. Họ sẽ ngưỡng mộ âm nhạc của tôi. Nó giống như cách của người cung sáu, sự thật của tôi, sự bình yên của tôi, mong muốn được thỏa mãn của tôi, giấc mơ của tôi, tầm nhìn của tôi về thực tại, lý tưởng hạn hẹp của tôi, suy nghĩ hữu hạn của tôi về Chúa, tất cả những điều này của tôi cho thấy một sự đồng hóa thấp hơn, và ở đây y nói rằng

Me, they will therefore like, [R4-8]

Do đó họ sẽ thích tôi,

Like and dislike, the fourth ray is very sensitive to like and dislike and to the words which conveyed like or dislike, very changeable in that regard.

Thích và không thích, cung bốn rất nhạy cảm với thích và không thích và với những lời truyền đạt thích hoặc không thích, rất hay thay đổi về mặt đó.

…and me, they will adore…

…và họ sẽ ngưỡng mộ tôi…

It goes from liking first, from liking to adoration, and they want to bask in that appreciation of them for that which they create. And it becomes difficult to separate the creator from the creation, perhaps the higher forms of artists can very much separate the value of the creation from that which they are as a person, but not the individual at this still personal state of consciousness.

Trước tiên là thích, rồi sau đó chuyển sang ngưỡng mộ, và họ muốn đắm mình trong sự đánh giá cao đối với những gì họ tạo ra. Và rất khó khăn để tách người sáng tạo ra khỏi sự sáng tạo. Có lẽ các nghệ sĩ cao hơn có thể tách biệt rất nhiều giá trị của sáng tạo khỏi con người của họ, nhưng không phải cá nhân ở trạng thái tâm thức vẫn còn cá nhân này.

So, here’s this, the urge to be creative life is the fourth method of inducing soul control, and while people on all the rays can function according to that urge, the creative life is particularly so for the fourth ray type, and here are all these different arts mixed and blended together in the same sentence. The only thing that seems to be missing is dance and drama, but you could throw that in as well.

Vì vậy, thôi thúc để có cuộc sống sáng tạo là phương pháp thứ tư để tạo ra sự kiểm soát của linh hồn, và trong khi con người trên tất cả các cung có thể hoạt động theo sự thôi thúc đó, thì cuộc sống sáng tạo đặc biệt đúng với người thuộc cung bốn, và ở đây là tất cả những nghệ thuật khác nhau được trộn lẫn và pha trộn với nhau trong cùng một câu. Điều duy nhất dường như còn thiếu là khiêu vũ và kịch, nhưng bạn cũng có thể thêm điều đó vào.

Well, as we know, with these Law of Repulse formulas, this condition of isolated in the darkened chamber cannot long remain because then the individual would be would remain static and would not grow. So, this is not to be, and naturally we’re going to have some sort of intervention of the Divine, aren’t we. And here we have it, a rude awakening. Always the Law of Repulse involves an awakening, awakening to the larger sphere, the end of self satisfaction with one’s own activities and creations and processes and pursuits, the end of satisfaction with those limited things, and the demand to become cognizant of and preoccupied with much larger processes.

Như chúng ta đã biết, với những công thức của Định Luật Đẩy Lùi này, tình trạng bị cô lập trong căn phòng tối tăm này không thể kéo dài lâu vì khi đó cá nhân sẽ tĩnh tại và không phát triển. Vì vậy, điều này không nên, và đương nhiên chúng ta sẽ có một số loại can thiệp của Thiên tính, phải không. Và ở đây chúng ta có nó, một sự thức tỉnh thô lỗ. Định Luật Đẩy Lùi luôn liên quan đến sự thức tỉnh, thức tỉnh đến một phạm vi lớn hơn, kết thúc sự tự mãn với các hoạt động, sáng tạo, quá trình và theo đuổi của chính mình, kết thúc sự hài lòng với những điều hạn chế đó và yêu cầu phải nhận thức và bận tâm với nhiều quá trình lớn hơn.

So, here comes crashing, it’s almost like a first ray word, and we realize there is a strong relation between the first and fourth ray. Fourth ray, I think, is composed of the combination of the first and second ray particularly, the conflict part is ruled by the first ray and the harmony part by the second.

Vì vậy, đây là sự sụp đổ, nó gần giống như một từ của cung một, và chúng ta nhận ra có một mối quan hệ mạnh mẽ giữa cung một và cung bốn. Cung bốn, tôi nghĩ, được tạo thành từ sự kết hợp của cung một và cung hai, đặc biệt là phần xung đột được cai quản bởi cung một và phần hài hòa được cai quản bởi cung hai.

But crashing came a note of music, [R4-9]

Nhưng một nốt nhạc, một hợp âm chói tai vang lên

Well, a note may contain many notes. Is it a chord? Is it a note? It’s some representation from another dimension,

Vâng, một nốt nhạc có thể chứa nhiều nốt. Đó là một hợp âm? Nó là một nốt nhạc? Đó là một đại diện nào đó từ một chiều không gian khác,

…a note of music, a chord of sound

…một nốt nhạc, một hợp âm âm thanh

a combination of notes, of sounds, and this is very poetic,

một sự kết hợp của các nốt nhạc, của âm thanh, và điều này rất nên thơ,

…which drove the Mixer of sweet sounds to quiet.

…khiến Người Phối Trộn những âm thanh ngọt ngào im bặt.

He had been using the lower type of Venus which is involved with all kinds of personal magnetism. Sweet sounds is very pretty. What you compose is very pretty. It’s very exciting. It’s very stimulating, gets me all wake up emotionally. I feel these passions, blah, blah, blah. These are all personal reactions. And all of a sudden a different type of music. Now, the musical imagery has been used, but later, the artistic imagery, the painting will be used.

Y đã sử dụng loại sao Kim thấp hơn, liên quan đến tất cả các loại từ tính cá nhân. Âm thanh ngọt ngào rất êm đềm. Những gì y sáng tác rất đẹp. Nó rất thú vị. Nó rất kích thích, khiến y khơi gợi cảm xúc. Y cảm nhận những đam mê này. Đây đều là những phản ứng cá nhân. Và đột nhiên là một loại âm nhạc khác. Bây giờ, hình ảnh âm nhạc đã được sử dụng, nhưng sau đó, hình ảnh nghệ thuật, hội họa sẽ được sử dụng.

But crashing came a note of music, a chord of sound

Nhưng một nốt nhạc, một hợp âm chói tai vang lên

Which had the effect on the mixer of sweet sounds to drive him to quiet. What’s this? I just saw a marvelous movie about who really wrote the Shakespeare’s plays, it was called Anonymous, and Ben Johnson in the Elizabeth days was quite a famous playwright and his plays were very popular, I think, rivaling Shakespeare’s plays in popularity. Well, Ben Johnson in this movie was privy to the idea that the Shakespeare plays were not really written by Shakespeare at all, but Shakespeare was kind of a front who put out these plays being paid for it as of a nobleman. His name was De Ver, I think, it was Edward De Ver, and maybe getting the name wrong. But anyway, Johnson was first called in by the nobleman to say, will you be the front for my plays? Will you publish my plays under your name, because I cannot possibly do so due to my position, my status in the court and so forth? But Johnson refused, being a strong playwright and wanting to do his own thing, and having no idea of the talent that this nobleman really have. And then there’s a scene in which Henry the Fifth is being enacted, some of the great oratory of Henry the Fifth at the Battle of Agon gore, and Johnson looks away from the stage as this magnificent poetry is being resounding. And he looks up at the nobleman is up in the boxes, almost mouthing the words as they occur, and he realizes that a great force has come to the stage, something higher than he had ever conceived, and his admiration only grows as the years go by until at the very end, that is, Edward de Vere, Is that his name, is the nobleman, is becoming ill and can no longer write. He gives Johnson all of his plays to make sure that they are in fact performed and published, which Johnson considered by that time a sacred duty. And he says to the man, says in full of admiration, You are the soul of our age. Such a touching moment it is.

Điều đó có tác dụng đối với Người Phối Trộn những âm thanh ngọt ngào để khiến y im lặng. Điều gì xảy ra ở đây? Tôi vừa xem một bộ phim tuyệt vời nói về người thực sự viết các vở kịch của Shakespeare, nó được gọi là “Anonymous”, và Ben Johnson thời Elizabeth là một nhà viết kịch khá nổi tiếng và các vở kịch của ông rất nổi tiếng, tôi nghĩ, cạnh tranh với các vở kịch của Shakespeare về mức độ phổ biến. Trong bộ phim này, Ben Johnson biết được ý tưởng rằng các vở kịch của Shakespeare không thực sự được viết bởi Shakespeare, mà Shakespeare chỉ là một bình phong, người phổ biến những vở kịch này được trả tiền từ một nhà quý tộc. Tên của ông là là Edward De Vere, và có thể tôi nhớ sai. Nhưng dù sao đi nữa, Johnson lần đầu tiên được nhà quý tộc gọi đến để nói, bạn sẽ là người đứng tên cho các vở kịch của tôi chứ? Bạn sẽ xuất bản vở kịch của tôi dưới tên của bạn chứ, bởi vì tôi không thể làm như vậy do vị trí, địa vị của tôi trong triều đình, v.v.? Nhưng Johnson từ chối, vì là một nhà viết kịch mạnh mẽ và muốn tự làm theo ý mình, và không biết về tài năng thực sự của nhà quý tộc này. Và sau đó là một cảnh trong đó Henry the Fifth đang được ban hành, một số bài hùng biện tuyệt vời của Henry the Fifth tại Trận chiến Agincourt, và Johnson rời mắt khỏi sân khấu khi bài thơ tuyệt vời này được vang lên. Và y nhìn lên nhà quý tộc đang ở trên hộp, gần như mấp máy môi khi chúng xuất hiện, và y nhận ra rằng một mãnh lực lớn đã đến sân khấu, một thứ gì đó cao hơn những gì y từng hình dung, và sự ngưỡng mộ của y chỉ tăng lên khi nhiều năm trôi qua cho đến khi kết thúc, đó là, Edward de Vere, có phải tên của ông không, nhà quý tộc, đang bị bệnh và không còn có thể viết nữa. Ông đưa cho Johnson tất cả các vở kịch của mình để đảm bảo rằng chúng thực sự được biểu diễn và xuất bản, điều mà Johnson coi là một nhiệm vụ thiêng liêng vào thời điểm đó. Và ông nói với người đàn ông đó, nói với đầy sự ngưỡng mộ, Ngài là linh hồn của thời đại chúng ta. Thật là một khoảnh khắc cảm động.

So, it’s this takes your breath away the realization that he has, because in a way he compares his own quite good plays to the majesty of what we would call the Shakespearean poetry of these dramas. And there’s an analogy here because crashing came a note of music which drove the mixture of sweet sounds to quiet. Johnson here in the language of poetry and the language that is used to convey drama in the plays, that language is equivalent to the sweet sounds and ends. He’s driven to quiet his own effort, stop as he has complete appreciation for the grandeur of whatever De Ver is creating. So, there’s an analogy there and I was struck by it.

Theo một cách nào đó, Johnson so sánh những vở kịch khá hay của chính mình với vẻ uy nghi của những gì chúng ta gọi là thơ ca Shakespeare trong những vở kịch này. Có một sự tương tự ở đây bởi vì một nốt nhạc vang lên đã khiến hỗn hợp âm thanh ngọt ngào trở nên im lặng. Johnson, ở đây bằng ngôn ngữ thơ ca và ngôn ngữ được sử dụng để truyền tải kịch tính trong các vở kịch, ngôn ngữ đó tương đương với âm thanh ngọt ngào và kết thúc, bị thôi thúc im lặng nỗ lực của chính mình, bị dừng lại vì ông hoàn toàn đánh giá cao sự hùng vĩ của bất cứ thứ gì mà De Vere tạo ra. Vì vậy, có một sự tương tự ở đó và tôi đã bị ấn tượng bởi nó.

Phim Anonymous (2011) là một tác phẩm điện ảnh gây tranh cãi khi đề xuất giả thuyết táo bạo rằng nhà văn Edward de Vere, Bá tước thứ 17 của Oxford, chứ không phải William Shakespeare, mới là tác giả thực sự của những vở kịch kinh điển. Trong phim, nhân vật Ben Jonson, một nhà soạn kịch và nhà thơ nổi tiếng cùng thời với Shakespeare, được miêu tả là một người bạn và đồng nghiệp của de Vere, đồng thời cũng là người biết bí mật về danh tính thực sự của Shakespeare.

Ben Jonson trong phim Anonymous:

Mối quan hệ với de Vere: Phim mô tả Jonson có mối quan hệ thân thiết với de Vere, cả hai cùng chia sẻ đam mê văn học và nghệ thuật. Họ thường xuyên hợp tác trong các dự án sáng tác và hỗ trợ lẫn nhau trong sự nghiệp.

Bí mật về Shakespeare: Theo phim, Jonson biết rằng de Vere mới là tác giả thực sự của các vở kịch Shakespeare. Ông giữ bí mật này để bảo vệ de Vere khỏi sự tấn công của giới quý tộc và nhà thờ, những người có thể phản đối kịch nghệ của de Vere vì nội dung táo bạo và châm biếm.

Vai trò trong việc che giấu danh tính: Jonson được miêu tả là người đóng vai trò quan trọng trong việc che giấu danh tính thực sự của de Vere. Ông giúp de Vere xuất bản các vở kịch dưới tên Shakespeare, đồng thời đánh lạc hướng sự chú ý của công chúng khỏi de Vere.

Mâu thuẫn và phản bội: Mối quan hệ giữa Jonson và de Vere dần trở nên căng thẳng do những bất đồng về quan điểm sáng tác và sự ghen tị của Jonson đối với danh tiếng của Shakespeare. Cuối cùng, Jonson phản bội de Vere bằng cách tiết lộ bí mật cho Nữ hoàng Elizabeth I.

Sự thật lịch sử:

Mối quan hệ: Ben Jonson và Edward de Vere có mối quan hệ bạn bè và đồng nghiệp trong đời thực. Cả hai đều là những nhân vật quan trọng trong nền văn học Anh thời kỳ Phục hưng.

Bí mật Shakespeare: Tuy nhiên, không có bằng chứng lịch sử nào cho thấy Jonson biết bí mật về danh tính thực sự của Shakespeare. Giả thuyết de Vere là Shakespeare là một thuyết âm mưu không được giới học thuật công nhận rộng rãi.

Vai trò trong việc che giấu danh tính: Do đó, vai trò của Jonson trong việc che giấu danh tính de Vere trong phim Anonymous hoàn toàn là hư cấu.

Kết luận:

Phim Anonymous sử dụng Ben Jonson như một nhân vật quan trọng để củng cố giả thuyết de Vere là Shakespeare. Tuy nhiên, cách miêu tả Jonson trong phim có nhiều điểm khác biệt so với sự thật lịch sử. Việc Jonson biết bí mật về Shakespeare và đóng vai trò trong việc che giấu danh tính de Vere là những chi tiết hư cấu được thêm vào để phục vụ cho mục đích kể chuyện của phim.

Cần lưu ý rằng Anonymous là một tác phẩm điện ảnh hư cấu, và những thông tin trong phim không nên được coi là sự thật lịch sử. Để có cái nhìn chính xác về Ben Jonson và Edward de Vere, bạn nên tham khảo các nguồn tài liệu lịch sử uy tín.

So, of the mixer,

Vì vậy, Người Phối Trộn,

His sounds died out within the Sound and only the great chord of God was heard. [R4-10]

Những âm thanh của y đã chết trong Diệu Âm (Sound) và chỉ có đại hợp âm của Thượng Đế được nghe thấy.

When you think about the Sound, you think about the Sound of the monad. You think about the great Fourth Ray monad is coming in. Now, fourth ray is coming in according to its monadic aspect. The Tibetan tells us that the one word SOUND is used, it is related to a higher type of source, a monadic source particularly. And now we’re talking about God, we’re up on the monadic thing, only the great chord of God was heard, which is a complex chord, including all things, sort of the synthesis of all notes within creation.

Khi bạn nghĩ về Âm thanh, bạn nghĩ về Âm thanh của Chân thần. Bạn nghĩ về Chân thần Cung bốn vĩ đại đang đến. Bây giờ, cung bốn đang đến theo khía cạnh Chân thần của nó. Chân sư DK nói với chúng ta rằng một từ ÂM THANH được sử dụng, nó có liên quan đến một loại nguồn cao hơn, đặc biệt là nguồn Chân thần. Và bây giờ chúng ta đang nói về Thượng Đế, chúng ta đang ở trên Chân thần, chỉ nghe thấy hợp âm vĩ đại của Thượng Đế, một hợp âm phức tạp, bao gồm tất cả mọi thứ, một kiểu tổng hợp của tất cả các nốt nhạc trong sáng tạo.

So, this is a huge perception, a perception that comes not only from the soul, but from even higher from triadal levels, and maybe even from monadic levels, and it is so impressive that there is no choice for the Mixer but to be quiet, and allow his own pretty, pretty pleasant, grievable sounds to die away in the presence of this immense grandeur of Gods music, for the great chord of Gods.

Vì vậy, đây là một nhận thức rất lớn, một nhận thức không chỉ đến từ linh hồn, mà thậm chí còn cao hơn, từ các cấp độ Tam nguyên tinh thần, và có thể từ các cấp độ Chân thần, và nó rất ấn tượng đến nỗi Người Phối Trộn không có lựa chọn nào khác ngoài việc im lặng, và để cho âm thanh đẹp đẽ, dễ chịu, đau buồn của chính mình tan biến trước sự hùng vĩ to lớn của âm nhạc của Thượng Đế, vì hợp âm vĩ đại của Thượng Đế.

So, a destruction has occurred. His own creation is destroyed by the presence of a great sound, just the way the light shines in upon the carpet and ugliness is thus revealed, he is told that he must destroy the carpet, and here the Mixer of the sweet sounds is taold you must create again. And obviously the second ray type undertakes a deeper search, a deeper search which is eminently capable, but it’s not going to be underground. It’s going to be from the vantage point of the Hall of Wisdom upon a hill, which is at least a more elevated state of consciousness. So, now we go to the imagery not of music and sound, but of the visual arts,

Vì vậy, một sự hủy diệt đã xảy ra. Sáng tạo của chính y bị phá hủy bởi sự hiện diện của một âm thanh tuyệt vời, giống như cách ánh sáng chiếu vào tấm thảm và sự xấu xí do đó được tiết lộ, y được yêu cầu phải phá hủy tấm thảm, và ở đây Người Phối Trộn âm thanh ngọt ngào được yêu cầu bạn phải sáng tạo lại. Và rõ ràng, người cung hai bắt đầu lại một cuộc tìm kiếm sâu hơn, một cuộc tìm kiếm có khả năng vượt trội, nhưng nó sẽ không ở dưới lòng đất. Nó sẽ đến từ vị trí thuận lợi của Phòng Minh triết trên một ngọn đồi, ít nhất là một trạng thái tâm thức cao hơn. Vì vậy, bây giờ chúng ta đi đến hình ảnh không phải của âm nhạc và âm thanh, mà là của nghệ thuật thị giác,

A flood of light poured in. [R4-11]

Một cơn lũ ánh sáng đã tràn vào.

And this is the light of the higher planes because he has succeeded in contacting these higher planes, and all of the colors of the pictures that he painted, which he hoped others would like, they faded out. I’ve had that experience. I told you the story. Long ago with thanksgiving, I was watching television and my color television at the time. And my aunt was great photography buff, and she turned on the floodlights in order to get some moving pictures of the family that was there. And all of a sudden, the screen went blank, all the color on the master screen went blank because the intensity of the floodlights was so strong that it obliterated the lesser lights and color coming from the TV screen. So, I had a visual analogy of this process.

Và đây là ánh sáng của các cõi giới cao hơn vì y đã thành công trong việc tiếp xúc với những cõi giới cao hơn này, và tất cả các màu sắc của những bức tranh mà y đã vẽ, mà y hy vọng những người khác sẽ thích, chúng đều mờ dần. Tôi đã có kinh nghiệm đó. Tôi đã kể cho bạn câu chuyện này. Cách đây rất lâu với Lễ Tạ ơn, tôi đang xem TV trên chiếc TV màu của tôi vào thời điểm đó. Dì tôi là người rất thích chụp ảnh, và bà ấy đã bật ngọn đèn pha để có được một số hình ảnh chuyển động của gia đình ở đó. Đột nhiên, màn hình trống trơn, tất cả màu sắc trên màn hình chính trống trơn vì cường độ của đèn pha quá mạnh nên nó đã xóa bỏ ánh sáng và màu sắc yếu hơn đến từ màn hình TV. Vì vậy, tôi đã có một sự so sánh tương tự trực quan về quá trình này.

His colors faded out.

Các màu sắc của y nhạt nhòa dần.

They seem like nothing. They seem pale. A great light is pouring in from higher levels, from the area of the Divine, the same area from which the Divine Chord of God came. The Divine Light pours in, so all of his, what are they? They are as nothing.

Chúng có vẻ như không có gì. Chúng có vẻ nhợt nhạt. Một ánh sáng tuyệt vời đang đổ vào từ các cấp độ cao hơn, từ khu vực của Thiêng liêng, cùng khu vực mà Hợp âm Thiêng liêng của Thượng Đế đến. Ánh sáng Thiêng liêng tràn vào, vậy tất cả những gì của y là gì? Chúng hầu như không là gì cả.

Around him naught but darkness could be seen [R4-12]

Không thể thấy gì xung quanh y, trừ bóng tối,

He has no interest anymore in the kinds of visions and scenes and sensory impressions and so forth, which used to captivate him and which he used to mix into art. It’s just darkness. The usual world to which he responded has been obliterated by the Great Light and by the Great Chord of God. But there was always hope on his bipolar experience, so common to the fourth ray, the pairs of opposites are always found.

Y không còn hứng thú với những loại hình ảnh và cảnh vật và ấn tượng giác quan, v.v., những thứ từng quyến rũ y, những thứ y từng pha trộn vào nghệ thuật. Nó chỉ là bóng tối. Thế giới thông thường mà y phản ứng đã bị xóa sổ bởi Ánh sáng Vĩ đại và bởi Hợp âm Vĩ đại của Thượng Đế. Nhưng luôn có hy vọng về trải nghiệm lưỡng cực của y, rất phổ biến đối với cung bốn, các cặp đối lập luôn được tìm thấy.

…yet in the distance

…nhưng ở phía xa

And it is yet a distance from where he now stands in his development.

Và nó vẫn còn một khoảng cách từ nơi y hiện đang đứng trong quá trình phát triển của mình.

…loomed the light of God.

ánh sáng của Thượng Đế hiện ra lờ mờ.

So, even though he feels the personal devastation and all his products are as nothing, his creations are as nothing. It’s a bit like the weaver, the carpet is ugly, it says nothing, the knowledge of the scholars as nothing. And even, I suppose, the garden of the original gardener, seems poor in comparison with the later garden which really reflects the pattern and purpose of the life process. So, at least the light of God is looming in the distance, and it will at least give some hope, some attraction to the Mixer. What’s he to do now?

Vì vậy, mặc dù y cảm thấy sự tàn phá cá nhân và tất cả các sản phẩm của y đều như không là gì, những sáng tạo của y cũng như không là gì. Nó giống như Người Thợ Dệt, tấm thảm xấu xí, nó chẳng nói lên điều gì, kiến thức của Vị Học Giả chẳng là gì cả. Và thậm chí, tôi cho rằng, khu vườn của người làm vườn ban đầu có vẻ nghèo nàn so với khu vườn sau này thực sự phản ánh khuôn mẫu và mục đích của quá trình sống.

He stood between his nether darkness and the blinding light. [R4-13]

Y đứng giữa bóng tối bên dưới và ánh sáng chói lòa.

His nether darkness is the darkness down below where he is. He’s not in that high state of consciousness, but he’s aware of something, and he’s looking towards the blinding light. What an incredible fourth ray contrast between light and dark, I suppose. Of all the rays, the fourth Ray appreciates contrast the most. And he is now subjected to the contrast. He realizes that the darkened chamber in which he has lived and in which he has created and all of his creativity is as darkness. There’s no notes, there’s no sounds, there’s no colors, there’s no forms, only the awareness of the blinding light which is pregnant, I’m sure, with divine revelation. Now, he looks around and all of the things that delighted him so much,

Bóng tối bên dưới y là bóng tối ở nơi y đang ở. Y không ở trạng thái tâm thức cao đó, nhưng y nhận thức được điều gì đó và y đang hướng về ánh sáng chói lòa. Thật là một sự tương phản đáng kinh ngạc giữa ánh sáng và bóng tối của cung bốn, tôi cho là vậy. Trong tất cả các cung, Cung bốn là cung đánh giá cao sự tương phản nhất. Và bây giờ y phải chịu sự tương phản. Y nhận ra rằng căn phòng tối tăm mà y đã sống và trong đó y đã tạo ra, và tất cả sự sáng tạo của y đều là bóng tối. Không có nốt nhạc, không có âm thanh, không có màu sắc, không có hình thức, chỉ có nhận thức về ánh sáng chói lòa đang thai nghén, tôi chắc chắn, với sự mặc khải thiêng liêng. Bây giờ, y nhìn xung quanh, vào tất cả những thứ đã làm y thích thú,

His world in ruins lay around, [R4-14]

Thế giới của y nằm trong đống đổ nát,

He feels so lost without confidence, so incapable. He thought of himself as quite a creator. He enjoyed his creativity as creativity attracted his friends to him and those who would admired his work and who were pleased by everything he did, and he enjoyed their company because of the love of being love and the love of being appreciated, and the blending of his creations with his lower ego. And now there’s nothing there. He’s no longer creating. He no longer has that kind of personal magnetism because he’s so discontent and he hides his art, he doesn’t show it anymore. He doesn’t show his music. He doesn’t want it to be heard or seen. And all of those who are attracted to it for personal purposes, they are gone and the pleasant society is gone.

Y cảm thấy rất lạc lõng mà không có sự tự tin, rất bất lực. Y nghĩ mình là một người sáng tạo. Y thích sự sáng tạo của mình vì sự sáng tạo thu hút bạn bè đến với y, những người ngưỡng mộ công việc của y, và những người hài lòng với mọi thứ y làm, và y thích nhóm người đó vì yêu thích được được yêu, yêu thích được đánh giá cao, và sự pha trộn sáng tạo của y với bản ngã thấp hơn của y. Bây giờ không có gì ở đó. Y không còn sáng tạo nữa. Y không còn có loại từ tính cá nhân đó nữa vì y quá bất mãn và y che giấu nghệ thuật của mình, y không còn trưng bày nó nữa. Y không thể hiện âm nhạc của mình. Y không muốn nó được nghe hay nhìn thấy. Và tất cả những người bị thu hút bởi nó vì mục đích cá nhân, họ đã biến mất và xã hội dễ chịu cũng biến mất.

I once sang a song was actually written by Henry the Eighth because he was a man of accomplishment in many respects, and this was some kind of magical and it was a past time with good company. “So live and love and so loved I”, something like that. So love I. Henry the eighth is a very forceful character and full of contradictions, and he’s talking about all of the attractive society that he would frequent and stimulate, the kind of people he wanted to be surrounded with, who would admire him. But now they’re all gone.

Tôi đã từng hát một bài hát thực sự được viết bởi Henry VIII vì y là một người nhiều thành tích, và đây là một loại ma thuật và đó là một thời gian đã qua với những người bạn tốt. “Vì vậy, hãy sống và yêu và vì vậy tôi được yêu”, một cái gì đó như thế. Henry thứ tám là một nhân vật rất mạnh mẽ và đầy mâu thuẫn, và y đang nói về tất cả những xã hội hấp dẫn mà y thường xuyên lui tới và kích thích, kiểu người mà y muốn được bao quanh, những người sẽ ngưỡng mộ y. Nhưng bây giờ tất cả họ đều đã biến mất.

Instead of harmony, [R4-15]

Thay vì sự hài hòa,

Which he had in a personal sense, but now the Great Chord has made that impossible.

Mà y đã có theo nghĩa cá nhân, nhưng bây giờ Hợp Âm Vĩ Đại đã khiến điều đó không thể xảy ra.

Instead of harmony, there was dissonance.

Thay cho sự hài hòa hợp là sự bất hòa.

Dissonance between the great Chord of God and what he has created, just unbearable, existential dissonance when you compare divinity to the early products of a personal man,

Sự bất hòa giữa Hợp Âm Vĩ Đại của Thượng Đế và những gì y đã tạo ra, chỉ là sự bất hòa không thể chịu đựng nổi, sự bất hòa về bản chất khi bạn so sánh thiên tính với những sản phẩm ban đầu của một người cá nhân,

Instead of beauty,

Thay vì vẻ đẹp,

He had created it, because he could sense the unseen beauty of the world and he could bring some of that through, even though just for personal purposes.

Y đã tạo ra nó, bởi vì y có thể cảm nhận được vẻ đẹp vô hình của thế giới và y có thể mang một số điều đó qua, mặc dù chỉ vì mục đích cá nhân.

Instead of beauty, there was found the darkness of the grave… [R4-16]

Thay cho sự mỹ lệ, chỉ tìm thấy bóng tối của nấm mồ…

And no one can go into a good depression like a fourth ray type. I think when I wrote my Tapestry of the Gods, I was playing with the sixth and fourth rays. When I looked at the personalities of Hitler and of Churchill, I think I got them reversed with the way I look at it now. Although there was plenty of fourth ray in Hitler with his Taurus, and I think fourth ray mind, I think he was essentially a sixth ray fanatical personality. And when I looked at the stirring oratory of Churchill, I thought of the sixth ray. Yes, he was a Sagittarius which brings in more of the sixth ray than any other sign at this time. But I think Churchill was actually the fourth ray personality with the sixth ray astral body. He had what’s called that black dog[9], the black dog of depression. And he would fall into these deep depressions, when realizing the forces ranged against him and against true civilization. So, this is the indication of the depression, the profound depression of which the fourth ray type is capable, in some ways, a highly suicidal type, because the conflicts are felt so deeply. “Beauty can pierce one like a pain”. This is the raw experience produced by the friction between the pairs of opposites but very salvation, something good will come of this.

Và không ai có thể rơi vào trạng thái trầm cảm tốt như một người thuộc cung bốn. Tôi nghĩ khi tôi viết Tapestry of the Gods, tôi đã chơi với cung sáu và cung bốn. Khi tôi nhìn vào phàm ngã của Hitler và Churchill, tôi nghĩ rằng tôi đã đảo ngược chúng với cách tôi nhìn nhận bây giờ. Mặc dù có rất nhiều cung bốn trong Hitler với sao Kim của mình, và tôi nghĩ đó là thể trí cung bốn, tôi nghĩ rằng về cơ bản ông ta là một phàm ngã cuồng tín thuộc cung sáu. Và khi tôi nhìn vào bài diễn văn khuấy động của Churchill, tôi đã nghĩ đến cung sáu. Vâng, y là một Nhân Mã, vốn là dấu hiệu mang nhiều cung sáu hơn bất kỳ dấu hiệu nào khác vào thời điểm này. Nhưng tôi nghĩ Churchill thực sự là phàm ngã cung bốn với thể cảm xúc cung sáu. Y có thứ gọi là “black dog”, con chó đen của bệnh trầm cảm. Và ông sẽ rơi vào những trạng thái trầm cảm sâu sắc này khi nhận ra các lực lượng chống lại ông và chống lại nền văn minh thực sự. Vì vậy, đây là dấu hiệu của sự trầm cảm, sự trầm cảm sâu sắc mà người thuộc cung bốn có khả năng, theo một cách nào đó, là kiểu người có xu hướng tự tử cao, bởi vì những xung đột được cảm nhận rất sâu sắc. “Cái đẹp có thể xuyên qua người ta như một nỗi đau”. Đây là trải nghiệm thô do ma sát giữa các cặp đối lập tạo ra nhưng rất cứu rỗi, điều gì đó tốt đẹp sẽ đến từ điều này.

Divinity has intervene, that is made the proud creator feel a little bit like a worm, a little bit like a non entity. This happens in every case. There is a conceit is pricked, and the individual is reduced to his proper stature in the face of divinity. And this is such a overwhelming experience of worthlessness at first, but remember that the Divine is in all, and when we pull forth the divine from ourselves and build upon it for the right motive, we will express the very divinity, against which we retreated when you were when it was first revealed to us. So, It’s the voice again, and this is the voice of the higher powers, the voice of the soul, the voice of the Master, but particularly the voice of the soul encouraging a major reorientation as one disengages through detachment from the lower preoccupations.

Thiên tính đã can thiệp, điều đó khiến người sáng tạo kiêu hãnh cảm thấy mình giống như một con sâu bọ, một chút giống như một thực thể không tồn tại. Điều này xảy ra trong mọi trường hợp. Có một sự tự phụ bị chọc thủng, và cá nhân bị hạ xuống tầm vóc thích hợp của mình trước thiên tính. Và đây là một trải nghiệm quá sức về sự vô giá trị lúc đầu, nhưng hãy nhớ rằng Thiên tính ở trong tất cả, và khi chúng ta kéo Thiên tính ra khỏi chính mình và xây dựng dựa trên nó với động cơ đúng đắn, chúng ta sẽ thể hiện chính Thiên Tính, thứ mà chúng ta đã lùi lại khi lần đầu tiên được tiết lộ cho chúng ta. Vì vậy, nó lại là tiếng nói, và đây là tiếng nói của các quyền năng cao hơn, tiếng nói của linh hồn, tiếng nói của Chân sư, nhưng đặc biệt là tiếng nói của linh hồn khuyến khích một sự định hướng lại lớn khi người ta thoát ra khỏi sự tách biệt khỏi những mối bận tâm thấp hơn.

The voice then chanted forth these words: [R4-17]

Tiếng nói sau đó ngân nga những lời này:

There’s some rhythmic, mantric, magical quality to that which the voice says. It oftentimes appears in a chant, kind of an incantation which is sure to arrest the attention of the lower personality.

Có một chất lượng nhịp điệu, thần chú, ma thuật đối với những gì giọng nói nói. Nó thường xuất hiện trong một bài hát, một loại câu thần chú chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của phàm ngã thấp hơn.

The voice then chanted forth these words: ‘Create again my child

Tiếng nói sau đó ngân nga những lời này: ‘Hãy sáng tạo lại hỡi con của ta

Well, new activity has to be undertaken. For the third ray it was to weave again but weave in the light of day. We will see the Plan. Do it again, do it again. And when Master Morya said to the weaver who brought him the almost perfect but not quite perfect carpet, weave it again. So,

Vâng, hoạt động mới phải được thực hiện. Đối với cung ba, đó là dệt lại nhưng dệt dưới ánh sáng ban ngày. Chúng ta sẽ thấy Thiên Cơ. Hãy làm lại, làm lại lần nữa. Và Chân sư Morya đã nói với người thợ dệt mang đến cho Ngài một tấm thảm gần như hoàn hảo, nhưng chưa hoàn toàn hoàn hảo, “Hãy dệt lại”. Vì thế,

The voice then chanted forth these words: ‘Create again my child’.

Tiếng nói sau đó ngân nga những lời này: ‘Hãy sáng tạo lại hỡi con của ta’.

And here we have the idea that the child within us, like the Leo within us, is the true Creator. The creativity of child likeness with full trust in divinity. And because the word my child is used, we know the voice is coming from a higher source, from the solar Angel, from something that can see the true condition of the lower human being and its present state.

Và ở đây chúng ta có ý tưởng rằng đứa trẻ bên trong chúng ta, giống như Sư Tử bên trong chúng ta, là Đấng Sáng Tạo thực sự. Sáng tạo giống như trẻ con với niềm tin trọn vẹn vào thiên tính. Và bởi vì từ “con của ta” được sử dụng, chúng ta biết rằng giọng nói đến từ một nguồn cao hơn, từ Thái dương Thiên Thần, từ một thứ gì đó có thể nhìn thấy tình trạng thực sự của con người thấp hơn và trạng thái hiện tại của nó.

So, there is a childlike creativity which is evoked here, and which is very honest, and very trusting in the Divine. Madam Blavatsky tells us about how early man, since the solar Angel within him, had a great love and trust for this Being inherent and imminent within his nature.

Vì vậy, có một sự sáng tạo như trẻ thơ được gợi lên ở đây, rất trung thực và rất tin tưởng vào thiên tính. Bà Blavatsky kể cho chúng ta nghe về con người thời kỳ đầu, từ khi Thái dương Thiên thần ở cùng y, đã có một tình yêu và niềm tin mãnh liệt vào Sinh mệnh vốn có sẵn và rất gần gũi bên trong bản chất của y.

Create again, my child

“Hãy sáng tạo lần nữa, hỡi con của ta

And do all the things you do,

Và làm tất cả những điều con làm,

…and build and paint and blend the tones of beauty,

…hãy kiến tạo, vẽ, và hòa trộn những tông màu của sự mỹ lệ,

See what a mixture that sentence is. It’s got architecture, it’s got painting, it has music, it has sound, it’s demonstrating the idea of the mixer in just one sentence. But this time, what is your motive?

Chúng ta có thể thấy xem câu này là một sự pha trộn như thế nào. Nó có kiến trúc, có hội họa, có âm nhạc, có âm thanh, nó thể hiện ý tưởng về sự pha trộn chỉ trong một câu. Nhưng lần này, động cơ của con là gì?

…but this time for the world and not thyself.’

Nhưng lần này là vì thế giới chứ không phải vì bản thân con.’

And this could be applied to all these Laws of Repulse. The garden of the gardener was for himself, the learning of the scholar was for his own self satisfaction, the carpet woven by the Weaver was according to his own desire and his own pleasure, and the music that was created here has such a strong personal element. At first, I take, mix, and blend, bring together that which I desire. I harmonize the whole. These sounds are pleasing to me, they are not necessarily pleasing in the light of the higher being. So, the consciousness has been expanded, and the motive behind the creativity is for the uplift of the world, and there are inspiring sources to be drawn upon which will reveal that which will inspire the world and uplift others.

Và điều này có thể được áp dụng cho tất cả các Định Luật Đẩy Lùi. Khu vườn của người làm vườn là dành cho chính y, việc học của vị học giả là để thỏa mãn bản thân, tấm thảm do Người Thợ Dệt dệt theo mong muốn và sở thích của riêng y, và âm nhạc được tạo ra ở đây có yếu tố cá nhân mạnh mẽ. Lúc đầu, tôi lấy, trộn và pha trộn, kết hợp những gì tôi mong muốn. Tôi làm hài hòa toàn bộ. Những âm thanh này làm hài lòng tôi, chúng không nhất thiết phải hài hòa trong ánh sáng của Đấng Tối Cao. Vì vậy, tâm thức đã được mở rộng, và động cơ đằng sau sự sáng tạo là vì sự tiến bộ của thế giới, và có những nguồn cảm hứng để từ đó sẽ được rút ra điều gì đó truyền cảm hứng cho thế giới và nâng cao những người khác.

You know the difference when you hear strictly personal music, music that just hits you in the solar plexus. It’s okay for a certain stage of consciousness in which we’ve all been at some time or other, but it just doesn’t lift above the solar plexus. And when there is music which takes you into the heart or takes you into the higher mental appreciation. You compare some popular songs with a masterpiece of Bach, and the centers involved are all altogether different.

Bạn biết sự khác biệt khi nghe loại nhạc mang tính cá nhân, loại nhạc chỉ tác động vào luân xa tùng thái dương của bạn. Nó ổn cho một giai đoạn tâm thức nhất định mà tất cả chúng ta đã từng trải qua vào lúc này hay lúc khác, nhưng nó không nâng lên trên tùng thái dương. Và có loại âm nhạc đưa bạn vào trái tim hoặc đưa bạn vào sự đánh giá cao về tinh thần. Bạn so sánh một số bài hát phổ biến với kiệt tác của Bach, và các luân xa liên quan đều hoàn toàn khác nhau.

So, here’s Taurus and Venus building and painting and the blending of the fourth ray and the aesthetic merging with the tones. It’s all beautiful, yes, but the motive is for the beautification of the world, for the Harmonization of humanity, and not to attract liking and admiration for one’s little impermanent and really unreal self. The soul has clarified this, and the person no longer has that lower sense of identity. That’s really such an important thing. By the time God has finished his work, so to speak, in the Law of Repulse, that divine intervention, the person has a different sense of identity and a sense of a much larger world with which there was dissonance at first. That now comes harmonization with the larger revealed world, so painful the revelation at first, but so uplifting eventually when the personality, the disciple in the lower worlds, can harmonize all of his efforts in consciousness with this larger perception. And so, there is a change and an expansion of who the individual thinks he is. He enters into the soul, he becomes the soul, he becomes more, he becomes even the world itself, gradually working towards the third initiation, and these Laws of Repulse really, of course, are taking place before the third initiation. It’s a major detachment and reorientation, isn’t it?

Vì vậy, đây là Kim Ngưu và sao Kim xây dựng và vẽ tranh, sự pha trộn của cung bốn và thẩm mỹ hòa quyện với các tông màu. Tất cả đều đẹp, nhưng động cơ là làm đẹp vì thế giới, vì sự hài hòa của nhân loại, chứ không phải để thu hút sự yêu thích và ngưỡng mộ đối với bản thân nhỏ bé, vô thường, và thực sự không có thật của một người. Linh hồn đã làm sáng tỏ điều này, và con người đó không còn cảm giác thấp kém về bản sắc đó nữa. Đó thực sự là một điều quan trọng. có Chúng ta có thể nói, vào thời điểm Thượng đế hoàn thành công việc của Ngài trong Định luật Đẩy lùi, sau sự can thiệp thiêng liêng đó, con người có một cảm giác khác về bản sắc và cảm giác về một thế giới lớn hơn nhiều mà lúc đầu có sự bất hòa. Bây giờ điều đó trở nên hài hòa với thế giới được tiết lộ lớn hơn, sự mặc khải lúc đầu thật đau đớn, nhưng cuối cùng lại rất nâng cao khi phàm ngã, người đệ tử ở cõi giới thấp, có thể hài hòa mọi nỗ lực của mình trong tâm thức với nhận thức lớn hơn này. Vì vậy, có một sự thay đổi và mở rộng về việc cá nhân nghĩ mình là ai. Y bước vào linh hồn, y trở thành linh hồn, y trở thành nhiều hơn, thậm chí y còn trở thành chính thế giới, dần dần hướng tới lần điểm đạo thứ ba, và tất nhiên những Định luật Đẩy lùi này thực sự diễn ra trước lần điểm đạo thứ ba. Đó là một sự tách rời và định hướng lại lớn.

So create again, do it again. We’re going to see that over and over again. Stop what you were doing and do something related but do it better and for a higher and different motive. Create again, my child, and build and paint and blend the tones of beauty, but this time, for the larger sphere in which you find yourself a part, because you will now responsive to the soul and not to your little self, take thy eyes off their little self and his personal preferences and have a higher sense of values. As you create your music, your painting, your art, your creation, whatever it may be, it will be a higher type of creation, because your mind is focused meditatively on a higher type of beauty. DK emphasizes how the artist has to learn really to meditate, and not just express his own personal feeling. Nothing wrong with that at a certain stage, but one outgrows that, when the sensitivity makes it possible to hear the great Divine Sounds and see the Great Light and the Great Archetypal Images, then one changes one’s mode of creativity.

Vì vậy, hãy sáng tạo lại, làm lại. Chúng ta sẽ thấy điều đó lặp đi lặp lại. Dừng những gì bạn đang làm và làm một cái gì đó liên quan, nhưng làm tốt hơn và vì một động cơ cao hơn và khác biệt. Hãy sáng tạo lại, con của ta, hãy kiến tạo, vẽ, và hòa trộn những tông màu của sự mỹ lệ, nhưng lần này cho thế giới chứ không phải cho con. Sáng tạo vì một phạm vi lớn hơn mà con thấy mình là một phần của nó, bởi vì bây giờ con sẽ phản ứng với linh hồn chứ không phải với cái tôi nhỏ bé của mình. Hãy rời mắt khỏi cái tôi nhỏ bé của con và sở thích cá nhân của con và có ý thức cao hơn về giá trị. Khi bạn sáng tạo âm nhạc, bức tranh, nghệ thuật, sự sáng tạo của bạn, bất kể nó là gì, nó sẽ là một loại sáng tạo cao hơn, bởi vì thể trí của bạn tập trung một cách thiền định vào một loại hình sắc đẹp cao hơn. Chân sư DK nhấn mạnh cách người nghệ sĩ phải học thực sự thiền định, chứ không chỉ thể hiện cảm xúc cá nhân của mình. Không có gì sai với điều đó ở một giai đoạn nhất định, nhưng người ta sẽ vượt qua điều đó, khi sự nhạy cảm giúp có thể nghe thấy Âm thanh Thiêng liêng vĩ đại và nhìn thấy Ánh sáng Vĩ đại và Hình ảnh Nguyên mẫu Vĩ đại, thì người ta sẽ thay đổi cách sáng tạo của mình.

The Mixer started then his work anew and worked again. [R4-18]

Bấy giờ Người Phối Trộn bắt đầu công việc của y một lần nữa và hoạt động trở lại.

So, the Mixer, like so many of the others, started his work anew with a fresh inspiration. The thing about creativity is always possible to feel a new creative impulse, a new heartening, and new hope, and settle down to work again. And this time that which is created will be recognized by humanity as of real and lasting value. You know how it is with pocket as long as they come and go. Now, we have recordings and radio and in the media and so forth, popular songs which would have faded long ago are still with us, but you get the sense that they spoke to their particular generation for a short time. They were number one on the chart, let’s say, for a short time and then replaced by something else, but a great masterwork of art is different. There is an old saying that “The thing of beauty is a joy forever”. Whether they endure forever, we do not know, but the Earth itself is an intended thing of beauty, and it’s going to last a very long time, because it is the artistic product of the Planetary Logos, and not merely of a man.

Người Phối Trộn, giống như nhiều người khác trên các cung khác, bắt đầu công việc của mình một lần nữa với nguồn cảm hứng mới. Điều về sự sáng tạo là luôn có thể cảm nhận được một xung lực sáng tạo mới, một trái tim mới và hy vọng mới, ổn định để làm việc trở lại. Và lần này, những gì được tạo ra sẽ được nhân loại công nhận là có giá trị thực sự và lâu dài. Bạn biết, những bài hát nổi tiếng chúng đến rồi đi. Ngày nay, chúng ta có các bản ghi âm, đài phát thanh và trên các phương tiện truyền thông, v.v., những bài hát nổi tiếng đã phai nhạt từ lâu vẫn còn tồn tại, nhưng bạn cảm thấy rằng chúng nói với một thế hệ cụ thể của chúng trong một thời gian ngắn. Chẳng hạn, chúng là số một trên bảng xếp hạng trong một thời gian ngắn và sau đó được thay thế bằng một bài khác, nhưng một kiệt tác nghệ thuật vĩ đại thì khác. Có một câu nói rằng “Cái đẹp là niềm vui mãi mãi”. Chúng có tồn tại mãi mãi hay không, chúng ta không biết, nhưng bản thân Trái đất là một tác phẩm đẹp có chủ ý và sẽ tồn tại rất lâu, bởi vì nó là sản phẩm nghệ thuật của Hành Tinh Thượng đế, chứ không chỉ của một cá nhân con người.

Let’s read this one more time, getting the sense of the whole process and seeing the degree to which you identify with the direction of ray four.

Chúng ta hãy đọc lại lần nữa, cảm nhận toàn bộ quá trình và xem mức độ bạn đồng hóa với chỉ dẫn của cung bốn.

So, maybe at the place where we find ourselves maybe not quite having detached from the three lower worlds, maybe needing to rededicate all of our powers to a higher divine type of creative creativity or representation. We will find the stanzas of general use according to our soul ray.

Vì vậy, có lẽ ở nơi mà chúng ta thấy mình có lẽ chưa hoàn toàn tách rời khỏi ba cõi giới thấp, có lẽ cần phải cống hiến lại tất cả sức mạnh của mình cho một loại sáng tạo hoặc đại diện thiêng liêng cao hơn. Chúng ta sẽ tìm thấy các khổ thơ này có công dụng chung theo cung linh hồn của chúng ta.

Okay friends, let us close here with an OM then we will move on to the fifth Law of Repulse, the direction of ray 5. Master DK through the Old Commentary has given us some amazing stanzas which have great applicability to the spiritualization of our life. So, let us do our best to to understand them and to apply them as and where needed. They are great tools for bringing us into a higher state of spiritual awareness and effectiveness.

Chúng ta hãy kết thúc ở đây với một linh từ OM sau đó chúng ta sẽ chuyển sang Định luật Đẩy lùi, chỉ dẫn của cung 5. Chân sư DK thông qua Cổ luận đã cho chúng ta một số khổ thơ tuyệt vời có khả năng áp dụng vào việc tâm linh hóa cuộc sống của chúng ta. Vì vậy, chúng ta hãy cố gắng hết sức để hiểu chúng và áp dụng khi cần thiết. Chúng là những công cụ tuyệt vời để đưa chúng ta đến một trạng thái nhận thức và hiệu quả tâm linh cao hơn.

Okay, we will move on to ray five



[1] một tiếng động lớn, một âm thanh lớn hoặc hỗn loạn liên tục; tiếng kêu ồn ào.

[2] Rách tả tơi

[3] quấy rầy, nhũng nhiễu; đòi dai, nài nỉ; thúc bách (công việc…)

[4] tính mạnh mẽ, tính dữ dội, tính mãnh liệt

[5] 1. That egos of all types individualised upon the moon chain, but that the egos of active intelligence constituted 75% of the total, the remaining 25% being divided between the other two.

2. That in Lemurian times, the egos of love-wisdom preponderated, and in their turn constituted 75%, with the remaining 25% being the egos of active intelligence. Very few indeed, practically a negligible number, individualised along the line of power or will at that time.

3. There was a very large influx of individualising egos in early Atlantean days and they were practically all of the power-will type. It might be stated that 80% of those who entered human evolution at that time were egos who were expressing the will aspect of deity, and that the remaining 20% were along the line of love-wisdom. (EP II 211)

[6] EPII, 84

[7] chỗ thành chai; cục chai (da)

[8] hiểu biết (cái gì) bằng trực giác; đoán; tiên đoán

[9] depression or melancholy

Scroll to Top