Các Qui Luật của Đường Đạo — P1
Trong chương trình của khoá Thiền Cơ Bản, các học viên được học và tham thiền về Các Qui Luật của Đường Đạo. Trong chương trình của Quest Universal 1, có một học phần của môn 140 học về 6 Qui luật này. Thật ra, để một học viên MQ bình thường hiểu và tham thiền về các qui luật này là điều khá khó, vì chúng được trình bày bằng ngôn ngữ biểu tượng. Do là ngôn ngữ biểu tượng nên có thể có nhiều cách hiểu khác nhau. Nguyên thuỷ, Chân sư DK phổ biến các Qui Luật này cho 3 đệ tử trong nhóm của Ngài, và Ngài muốn các đệ tử đó tham thiền sâu sắc về các Qui Luật, có lẽ để khắc phục các thiếu sót của các đệ tử. Có một đệ tử mà Ngài yêu cầu viết thành một bài tiểu luận về các Qui Luật này nhằm “mang lại lợi ích cho các đệ tử khác”.
Thầy Hiệu Trưởng đã bình giảng về các qui luật này nhiều lần, lâu nhất là một lớp học ở Đan Mạch 20 năm trước. Biên dịch tóm tắt phần bình giảng của Thầy là để giúp các bạn học viên MQ và các học viên khoá cao hơn hiểu sâu hơn các Qui Luật của Đường Đạo, và theo tôi, không ai giảng hay và sâu sắc như Thầy.
Tôi sẽ chia phần lược dịch thành 6 bài đi với 6 qui luật. Song song đó là phần trả lời các câu hỏi học viên của Thầy Hiệu Trưởng
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
I. The Road is trodden in the full light of day, thrown upon the Path by Those Who know and lead. Naught can then be hidden, and at each turn, a man must face himself.
Đoạn 1. Mỗi người tiến trên Đường đạo trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo, y phải đối diện với chính mình.
II. Upon the Road the hidden stands revealed. Each sees and knows the villainy of each. (I can find no other word, my brother, to translate the ancient word which designates the unrevealed stupidity, the vileness and crass ignorance, and the self-interest which are distinguishing characteristics of the average aspirant.) And yet there is, with that great revelation, no turning back, no spurning of [Page 51] each other, and no shakiness upon the Road. The Road goes forward into day.
Đoạn 2. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mỗi người. Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Đường Đạo trở nên sáng tỏ.
III. Upon that Road one wanders not alone. There is no rush, no hurry. And yet there is no time to lose. Each Pilgrim, knowing this, presses his footsteps forward, and finds himself surrounded by his fellowmen. Some move ahead; he follows after. Some move behind; he sets the pace. He travels not alone.
Đoạn 3. Trên Đường Đạo hành giả không đi lang thang một mình. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
IV. Three things the Pilgrim must avoid. The wearing of a hood, the veil which hides his face from others; the carrying of a water pot which only holds enough for his own wants; the shouldering of a staff without a crook to hold.
Đoạn 4. Khách hành hương phải tránh ba điều. Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; mang theo bình nước chỉ đủ cho mình dùng; vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ.
V. Each Pilgrim on the Road must carry with him what he needs: a pot of fire, to warm his fellowmen; a lamp, to cast its rays upon his heart and show his fellowmen the nature of his hidden life; a purse of gold, which he scatters not upon the Road but shares with others; a sealed vase, wherein he carries all his aspiration to cast before the feet of Him Who waits to greet him at the gate—a sealed vase.
Đoạn 5. Mỗi Khách hành hương trên Đường đạo phải mang theo những gì y cần: một bầu lửa, để sưởi ấm các bạn đồng hành; một ngọn đèn với những tia sáng chiếu lên tâm của mình, cho các bạn đồng hành thấy bản tính sự sống ẩn tàng nơi mình; một túi vàng, y không vung vãi trên Đường, mà để chia sẻ cho người khác; một chiếc bình niêm kín, trong đó y mang theo toàn cả tâm nguyện của mình để đặt dưới chân Đấng đang chờ chào đón y ở cửa Đạo – một chiếc bình niêm kín.
VI. The Pilgrim, as he walks upon the Road, must have the open ear, the giving hand, the silent tongue, the chastened heart, the golden voice, the rapid foot, and the open eye which sees the light. He knows he travels not alone.
Khi dấn bước trên Đường, Khách hành hương phải có tai nghe tỏ rõ, bàn tay giúp đỡ, chiếc lưỡi im lặng, tâm hồn tự chủ, tiếng nói vàng, chân nhanh nhẹn, mắt rộng mở đón nhận ánh sáng. Y biết mình không độc hành.
Giới thiệu
Các qui luật này được Chân sư DK dịch từ Kinh sách cổ, chúng vô cùng thực tiển dù được trình bày bằng ngôn ngữ biểu tượng. Do chúng là ngôn ngữ biểu tượng, chúng ta có thể diễn giải theo nhiều cách khác nhau. Đương nhiên, giải thích của bạn sẽ là chính yếu, nhưng tôi sẽ trình bày cho các bạn các suy nghĩ của tôi về các Qui Luật này
Tôi nghĩ các bạn sẽ đồng ý rằng Các Qui Luật này thật tuyệt vời, thế nhưng, đối với nhiều người, nó có thể quá đơn giản. Tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện về lớp học của tôi ở Đan Mạch 20 năm về trước. Người tổ chức lớp học vô cùng ngạc nhiên khi thấy tôi giảng về các qui luật này. Ông nói, “Tại sao ông làm thế? Các điều này quá đơn giản!” Thế nhưng, khi đi sâu vào các qui luật, các học viên vở lẽ ra không phải thế. Ẩn dưới vẻ đơn giản là nhưng giáo huấn sâu sắc mà người bước trên Thánh Đạo phải thuộc lòng và tuân thủ. Tôi đã học thuộc lòng các Qui Luật này và tôi nhắc lại nó với bản thân hàng tuần. Việc thuộc lòng các qui luật sẽ giúp các bạn dễ phát hiện ra ngay lập tức khi các bạn vi phạm một trong các qui luật. Bạn không cần phải giở sách ra để đọc rồi quán chiếu những hành động đã qua, mà nó nằm ngay trong trí của bạn. Khi bạn làm điều quấy trái với qui luật, nó sẽ tự động nhắc các bạn ngay lập tức để bạn dừng lại và thay đổi.
Bây giờ, chúng ta sẽ lần lượt xem xét từng qui luật một.
Qui luật 1
Qui luật 1: Mỗi người tiến trên Đường trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo, y phải đối diện với chính mình.
Qui luật 1: Mỗi người tiến trên Đường trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, Nguyên văn tiếng Anh là “The road is trodden in the full light of day”, nếu dịch sát sẽ là “Mỗi người tiến bước trên Đường trong ánh sáng ban ngày”. Từ “Con Đường ở đây có thể hiểu là Con Đường Đạo, Thánh Đạo. Đó là dòng năng lượng mà chúng ta đã mang theo từ khi khởi nguyên của bất kỳ vũ trụ nào, khi quá trình phát lộ vĩ đại diễn ra, và dòng chảy năng lượng đó vẫn nguyên vẹn. Đó là sinh mệnh tuyến—sợi chỉ sự sống—, và chúng ta đánh mất ý thức của chúng ta khi chúng ta ngày càng đi sâu vào các điều kiện bị giới hạn hơn. Tôi không có ý nói rằng chúng ta tồn tại chính xác như là những cá nhân ở cấp độ cao nhất của vũ trụ. Các bạn hãy nhìn vào hình vẽ này mô tả những Xuất lộ từ Parabrahman.
Có thể nói rằng chúng ta là những Sự sống vĩ đại, và những Sự Sống đó tách ra, tách ra nhiều lần cho đến khi cuối cùng chúng ta thấy mình hiện diện như những Chân thần trên cõi thứ 2 của Thái dương hệ, tức cõi Chân Thần.

Thực sự chỉ có một Chân thần duy nhất trong tất cả vũ trụ, nhưng chúng ta thấy chúng ta ở một trạng thái Chân Thần có vẻ tách biệt. Bề ngoài có vẻ như vậy, trong một điều kiện cá nhân hoá và tách biệt, nhưng tất cả bắt đầu với Sự Sống Duy Nhất, và nếu đó là Sự Sống Duy Nhất, bạn sẽ không thực sự có thể phân chia CÁI ĐÓ. Bạn và tôi như những phàm ngã tách biệt không thực sự tồn tại như thế trên cấp độ cao nhất của vũ trụ. Đó là một ảo tưởng về bản chất. Chúng ta phải từ bỏ ảo tưởng đó, và theo một số giáo huấn, chúng ta lần ngược lại dọc theo con đường xuất lộ mà chúng ta đã đi ra, và có lẽ đó cũng là lý do khi bạn chọn một trong bảy hoặc chín con đường của Các Con Đường Tiến Hoá Cao Siêu Hơn.
Thực ra chỉ có một con đường phù hợp với bạn, và khi đó dần dần có sự quay trở về, nhưng không phải về với Chân thần, mà còn vượt xa hơn đó cho đến khi chúng ta nhận ra với cường độ lớn hơn bản chất của Sự Sống Duy Nhất, và theo nghĩa đen, điều này xảy ra vô cùng tận. Không bao giờ trong thời gian mà quá trình này không diễn ra.
Vì vậy, nó đòi hỏi một sự điều chỉnh trong suy nghĩ của chúng ta, nhưng đó có lẽ là một định nghĩa về Con đường—Thánh Đạo—mang tính triết học nhiều hơn và liên quan đến bản thể bên trong của chúng ta. Chúng ta đang tìm lại dấu vết trên con đường đi xuống khi chúng ta bắt đầu đi lên.
tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Những vị hướng đạo hiểu biết là các Chân sư trong Thánh đoàn. Chúng ta bước trên Thánh Đạo với một tay hướng về trên, hướng về các vị Hướng Đạo; một tay hướng về dưới để giúp đỡ những cá nhân đang đi sau ta.
Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo, y phải đối diện với chính mình.
Đây là ảo cảm của sự dối trá, che giấu, giả dối, gây hiểu lầm, tất cả những gì khiến cho ánh sáng không đến được phàm ngã. Bạn không nhìn vào những gì bạn đã làm. Bạn có thể lừa dối chính bạn, và những người khác không nhìn thấy bạn thật sự. Bạn có thể thể hiện bản thân sai lạc, và người khác thấy bạn khác với những gì bạn thực sự là. Nhưng trên Đường Đạo, sẽ có một luồng ánh sáng lớn, và mọi thứ sẽ được phơi bày tại một thời điểm nhất định, và dần dần điều này sẽ như thế. Bất cứ ai bước đi trên đường huyền linh học phải quen với điều này, quen với việc được hồn kiểm tra, được soi rọi bởi tâm thức nhóm. Chân sư DK nói với chúng ta rằng, làm thế nào cuối cùng cả nhóm nhìn thấy tất cả mọi thứ, và bạn không thể giả vờ, không thể che giấu lỗi lầm của mình.
Có một tiến trình chỉnh hợp mà chúng tôi gọi là tiến trình ACLRI, viết tắt các kí tự đầu của các chữ: Alignment, Crisis, Light, Revelation, Integration, nghĩa là Chỉnh hợp, Khủng hoảng, Ánh sáng, Mặc khải và Tích hợp và sau đó là điểm đạo. Trước tiên, chúng ta cần thực hiện chỉnh hợp, và nếu chúng ta thành công trong việc này, một sự khủng hoảng sẽ xảy ra, và sau khủng hoảng Ánh sáng sẽ xuất hiện, ánh sáng đó sẽ tiết lộ tất cả những gì bất ổn trong phàm ngã. Khi tiến trình được thực hiện đúng đắn, sẽ có nhiều ánh sáng hơn và khía cạnh cá nhân của tiến trình sẽ nhường chỗ cho việc nhận biết được Thiên Cơ trong ánh sáng đang phát triển. Bạn sẽ nhận biết được Thiên Cơ trước mắt, vị trí của bạn trong Thiên Cơ đó. Cuối cùng là sự Tích hợp. Đó là tất cả những phần khác nhau của Kỹ thuật Tích hợp mà chúng ta tìm thấy trong Tâm lý học bí truyền.
Do đó, đây là giai đoạn giữa của tiến trình ACLRI ở trên, giai đoạn mà ánh sáng chiếu rọi vào con đường chúng ta đang đi để chúng ta có thể dấn bước tốt hơn. Nếu chúng ta nhìn đi chỗ khác, không nhìn thấy chúng ta thực sự là ai, nếu chúng ta muốn che giấu một số điều vô thức hoặc bán ý thức của chúng ta, chúng ta không thể đi xa hơn nữa. Vì vậy, đây là một quá trình vinh quang, được soi rọi, được chiếu sáng, trong đó cuối cùng tất cả các vùng đen tối được đưa ra ánh sáng, và chúng ta phải làm quen với ý tưởng đó, và khi đó, hình ảnh thể hiện của chúng ta với thế gian, chúng ta là ai, như thế nào, sẽ là những gì chân thật,là những sự thật như chúng là, không sai lạc.
Qui luật 1: Mỗi người tiến trên Đường trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, trong ý thức rõ ràng tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết các Chân sư Minh Triết, các Huynh Trưởng của nhân loại. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì bạn chỉ che dấu khi bạn giữ phàm ngã nguyên trạng, không thay đổi, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo mỗi khúc quanh là một cột mốc quan trọng của sự phát triển, y phải đối diện với chính mình nhìn rõ hiện trạng của chúng ta, đánh giá chính xác chúng ta, để có thể tiếp tục bước đúng đắn.
Các Qui Luật của Đường Đạo — P2
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
II. Upon the Road the hidden stands revealed. Each sees and knows the villainy of each. (I can find no other word, my brother, to translate the ancient word which designates the unrevealed stupidity, the vileness and crass ignorance, and the self-interest which are distinguishing characteristics of the average aspirant.) And yet there is, with that great revelation, no turning back, no spurning of [Page 51] each other, and no shakiness upon the Road. The Road goes forward into day.
Đoạn 2. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mỗi người (Các huynh đệ thân mến, tôi không thể tìm thấy từ nào khác để dịch từ cổ xưa chỉ sự ngu ngốc được che dấu, sự xấu xa và vô minh, sự ích kỷ cá nhân vốn là đặc điểm phân biệt của người chí nguyện trung bình). Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Đường Đạo trở nên sáng tỏ.
Qui luật 2 này dài hơn một chút. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày đây thường là một tình huống rất khó khăn, và chúng ta có câu ngạn ngữ cổ, “sự thật gây tổn thương”. Vâng, nó gây tổn thương những ai? Nó gây tổn thương phàm ngã với cấu trúc bảo vệ tạm thời của nó. Nó có thể phá vỡ sự thoải mái về cảm xúc, thậm chí cả sự thoải mái về tâm trí của chúng ta. Tôi đã thấy điều đó khá nhiều. Nếu bạn đụng chạm, thách thức mô hình của ai đó, hoặc họ đụng chạm bạn, sẽ có một khoảnh khắc đau đớn, đặc biệt nếu bạn nhận ra rằng triết lý hoặc quan điểm của bạn về thế giới là bất cập so với bức tranh tổng thể lớn hơn..
Điều kế tiếp thật thú vị. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mỗi người chúng ta có thể nghĩ rằng điều này không phải thế, nhưng như Chân sư DK nói, trong nhóm, sau rốt mọi người đều sẽ nhìn thấy tất cả mọi thứ, và chúng ta phải học cách quen với ánh sáng soi rọi của nhóm, và không có gì thực sự có thể che dấu khỏi con mắt của nhóm.
Về từ villainy—điều quấy, một từ cổ—bà Alice Bailey giải thích như sau. Villain là một nông nô, một nông dân nghèo khó, người cày xới trên một mảnh đất nhỏ bé, cố gắng tận dụng tối đa mãnh đất, nhưng kết quả thu hoạch rất hạn chế. Do vậy, ý tưởng ở đây là những là hạn chế, nhỏ bé, không có khả năng nhìn thấy bức tranh lớn hơn và hành động phù hợp với nó.
Nhưng Chân sư giải thích rõ hơn về từ villainy mà Ngài dùng. Ngài nói, “Các Huynh đệ của tôi, tôi không thể tìm thấy từ nào khác để dịch từ cổ xưa chỉ sự ngu ngốc được che dấu, sự xấu xa và vô minh, sự ích kỷ cá nhân vốn là đặc điểm phân biệt của người chí nguyện trung bình.”
Khi làm việc với chúng ta, trong đánh giá của các Ngài, những người chí nguyện trung bình thì “ngu dốt và vô minh, ích kỷ, cá nhân”, những đặc điểm không vui vẻ chút nào có sẵn trong chúng ta.
Sự ngu ngốc được che dấu. Tôi đoán đó sẽ là một cú sốc lớn khi bạn phát hiện ra chúng ta thực sự ngu ngốc như thế nào! Sự xấu xa thật đáng ghét. Vileness—xấu xa—cũng là một từ cổ và tất nhiên nó liên quan đến villainy—điều quấy.
Sự ngu dốt, vô minh có rất nhiều điều quan trọng cần biết mà chúng ta không biết. Sự ích kỷ cá nhân đó là việc giữ đôi mắt của chúng ta nhìn vào chính chúng ta, quan tâm đến bản thân nhỏ bé của chúng ta, không quan tâm đến bức tranh lớn hơn. Người chí nguyện trung bình. Có thể người chí nguyện trung bình không phải là người chí nguyện thật sự vì Ngài rằng mọi người chí nguyện thực sự đã được điểm đạo lần thứ nhất. Nhưng có lẽ, thực tế, người chí nguyện trung bình là người chí nguyện thực sự.
Dù sao, dưới ánh sáng vĩ đại và nhãn quang của Chân sư, đây là những gì sẽ xuất hiện. Và chúng ta sẽ nhìn thấy những điều này, có thể không phải cách mà Chân sư nhìn thấy, không cùng chiều sâu và sự hiểu biết về nguồn gốc của những điều đó trong trường hợp cụ thể của chúng ta, nhưng chúng ta sẽ thấy những điều đó. Và chúng ta sẽ làm gì? Và Ngài nói, đây là những điều chúng ta không nên làm, và tôi cùng bạn có thể tự xem xét bản thân xem chúng ta đã thực hiện được bao nhiêu qui luật này?
Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo.
Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, nhưng mọi người đã lùi bước, phải thế không? bài bác lẫn nhau, vâng, mọi người vẫn bài bác lẫn nhau trong nhóm… hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Chúng ta phải có sự tự tin vững vàng. Một số người có thể nói, “Này, hãy nhìn xem, tất cả những người này có mọi lỗi lầm. Không có người chí nguyện, không có đệ tử gì tất. Tất cả chỉ là một sự giả tạo. Họ cũng giống như bất kỳ ai khác, và không ích gì khi cố gắng làm những gì họ làm, bởi vì điều đó không giúp cải thiện đức hạnh!”
Các bạn hãy nhớ câu nói “Đức tin là chất liệu của những điều hy vọng, là bằng chứng của những điều không nhìn thấy.” Hôm nay, chúng ta biết con đường đạo tiến về phía trước trong ánh sáng ban ngày, biết rằng các Chân thần Nhân loại được cai quản bởi Hổ Cáp và tìm thấy sự biểu hiện trên cõi Bồ đề. Ánh Sáng của Hổ Cáp trong bối cảnh này được gọi là Ánh sáng Ban Ngày—Ánh sáng thanh thiên bạch nhật. Vì vậy, chúng ta đi vào nhận thức trực quan trọn vẹn mà lý trí thuần khiết (pure reason) đưa đến. Chúng ta thấy mọi thứ như thế nào, và đó là đích đến tạm thời của chúng ta, đưa chúng ta vào phân cảnh giới dĩ thái vũ trụ, và chúng ta tin tưởng vào điều đó. Và do đó, chúng ta phải đo lường bản thân trong những vấn đề này.
Các Qui Luật của Đường Đạo — P3
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
III. Upon that Road one wanders not alone. There is no rush, no hurry. And yet there is no time to lose. Each Pilgrim, knowing this, presses his footsteps forward, and finds himself surrounded by his fellowmen. Some move ahead; he follows after. Some move behind; he sets the pace. He travels not alone.
Đoạn 3. Trên Đường Đạo hành giả không đi lang thang một mình. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
Trên Đường Đạo, hành giả không đi lang thang một mình ngay cả khi bạn thuộc cung 1. Trong Công thức Tích hợp của Loại Cung 1, linh hồn cung 1 tàn phá tất cả mọi người trên đường đi, và sau đó nhận ra không còn ai sót lại. Y nhận ra những gì được gọi là “Ánh sáng gây sốc”. Khi đó, bạn chỉ có một mình. Bạn quay quanh, không có ai ở bên cạnh vì bạn đã tiêu diệt tất cả mọi người. Và bạn phải quay vòng quanh sân khấu, vươn rộng vòng tay và cảm nhận tình thương, cầu khẩn tình thương, và bước đi trên con đường với những người khác, chứ không chỉ đơn độc một mình.
Trên Đường Đạo, hành giả không đi lang thang một mình Điều này thật dễ dàng. Có thể hàng xóm của bạn không ai làm điều này như bạn, bạn không tiếp xúc với mọi người. Đây thường là trường hợp trước khi có các phương thức liên lạc mới này xuất hiện. Bạn là người chí nguyện bị cô lập, và bạn có cảm giác rằng tôi đang làm điều này nhưng không ai khác giống tôi. Nhưng điều đó không đúng. Mọi người đều di chuyển ngay cả khi bạn không nhìn thấy họ. Có rất nhiều người di chuyển.
Bây giờ, đến điều rất quan trọng vì nó liên quan đến Con Đường Trung Đạo cao quý. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Chúng ta biết câu thành ngữ “Haste make waste”, “Vội vàng là lãng phí” hay “Dục tốc bất đạt”, Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Chân sư Morya đã từng nói rằng “Đừng lãng phí một giờ nào”. Và tôi hy vọng Ngài sẽ không nói “Đừng lãng phí phút giây nào!” 😊, vì chúng ta đánh mất vô số phút giây trên đường đi! Nhưng thái độ của chúng ta đối với thời gian phải thay đổi, thời gian là quý giá, và tôi đã nói trước đây, “Nếu bạn lãng phí thời gian của người khác, bạn mang tội giết người, và nếu bạn lãng phí thời gian của chính bạn, bạn mang tội tự sát!”
Vì vậy, thái độ của chúng ta đối với thời gian phải được điều chỉnh. Nhưng nếu chúng ta chạy vòng quanh một cách điên cuồng mà không thực sự nhìn thấy những gì chúng ta đang làm, chúng ta sẽ rơi vào Maya, vào ảo lực, cái mà Chân sư DK gọi là “mớ cảm xúc hỗn độn không suy nghĩ” (unthinking emotional mess). Chúng ta có rất nhiều hành động mà không có sự suy nghĩ sâu sắc, không mang lại kết quả tốt. Vì vậy, không nên có sự vội vã bất hợp lý. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Tôi nhớ tôi đã ở trong văn phòng với bà Mary Bailey[1] vào những năm 1980, và chúng tôi đã thảo luận về cách chúng tôi sẽ xử lý một vấn đề nào đó, những gì chúng tôi sẽ làm, và cơ bản, bà nói, giống như trong một cuộc chiến, “Chúng ta tiến lên với tất cả tốc độ một cách có chủ ý” (deliberate). Từ “chủ ý” mà bà dùng hàm ý có sự suy nghĩ cẩn thận, được hoạch định kỹ càng. Ý chí được áp dụng ở đây nhưng theo một cách ổn định. Đó là con đường trung đạo. Bà Mary Bailey là linh hồn cung 1 nhưng bà đã học được rằng nó phải được tôi luyện. Bạn không chạy vòng quanh và lãng phí năng lượng.
Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, bạn tiến bước nhưng cùng lúc bạn không phung phí năng lượng và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Đây có thể là một bất ngờ lớn, bởi vì bạn nghĩ có lẽ chỉ mình bạn đang tiến bước, rằng bạn là một trong số rất ít, và bạn không biết có ai khác đang di chuyển. Nhưng thực tế tất cả đều hội tụ lại. Bạn thấy những người khác đang tiến bước theo lối riêng của họ về phía trước, và bây giờ bạn thấy mình đi cùng với những người chí nguyện và đệ tử đồng hành. Chân sư DK nói rằng một trong những điều chúng ta phải làm là “sắp xếp tốc độ” (organize speed)[2]. Trên thực tế, cụm từ Ngài dùng là tổ chức lại tốc độ, và chúng ta đã không làm điều đó tốt lắm. Nhưng nó không có nghĩa là một chuyển động hỗn loạn. Nó không phải thế chút nào. FCD, một đệ tử lớn của Chân sư DK, một linh hồn cung 2 mạnh mẽ với thể trí cung 1, rất hay lặp lại cụm từ La tinh cũ, “To make haste slowly”—Hãy làm vội vã chậm lại.
Sau đó là sự đánh giá. Khi bạn chỉ là một người chí nguyện đơn độc, bạn không đi cùng ai, bạn không thể thực sự đánh giá vị trí bạn đứng hoặc những gì bạn phải đạt được, hoặc những gì người khác đã đạt được hoặc không đạt được. Nhưng bây giờ, bạn được bao quanh bởi những người chí nguyện đồng hành, những người cũng đang tiến về phía trước như bạn, vì chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những người đó nếu bạn đi theo cùng một mục đích và cùng một con đường.
Một số tiến phía trước; y theo sau. Điều này đòi hỏi sự khiêm tốn Một số đi sau; y dẫn lối và đó là một sự tiến bước về phía trước giống như y. Hermann Hesse là một tiểu thuyết gia người Đức, đạt giải Nobel Văn chương. Trong quyển sách Hành trình về phương Đông, vốn có nghĩa là đi vào ánh sáng, vào ánh sáng vĩ đại, tất cả những người nổi tiếng, những người đã làm rất nhiều cho nhân loại, tất cả đều đang đi về phương Đông , mỗi người ở vị trí riêng của họ. Vì vậy, bạn nhập đoàn với họ. Ai sẽ là người hướng dẫn và chỉ đạo cho tơi vì họ rõ ràng đã đạt được những gì tôi chưa đạt được. Họ đang tiến lên phía trước và tôi học cách làm theo, bắt chước theo, và làm tương tự.
Có một quyển sách xưa tên The Imitation of Christ (Bắt chước theo Chúa) mà Chân sư Morya rất khuyến khích đọc. Ngài nói rằng đó không phải là cuốn sách được gọi là “Thờ phụng Chúa”, mà nó được đặt tên là “Hãy bắt chước Chúa”, Do đó, nó tạo ra áp lực rất lớn cho bạn khi bạn muốn làm giống như đấng Cao Cả Vĩ đại đã làm. Chúng ta hãy đánh giá bản thân mình chính xác, không theo bất kỳ cách thức nhỏ nhen nào, không với sự tự tôn nào đó mà chúng ta muốn chúng ta cao hơn và mạnh hơn chúng ta thực sự là. Càng thực tế nhiều càng tốt, thực tế tối đa như có thể.
Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; vâng, không có sự kiêu ngạo ở đây, và nói, “Này, hãy lắng nghe tôi vì bạn ở phía sau tôi. Bạn phải làm mọi thứ tôi nói!” Mọi người phải xác định những điều này trong chính họ và nhận cảm hứng từ những người có thể soi rọi ánh sáng vào họ và trên đường đạo, và đó là những gì Chân sư DK đã làm khi Ngài viết các thư cá nhân cho các đệ tử. Ngài rọi ánh sáng vào họ, vào con đường họ đi, và Ngài soi rọi ánh sáng theo cách mà họ có thể bước đi tốt hơn trên đường đạo.
Bạn hãy dẫn lối nhưng bạn không bước đi với tốc độ mà những người đi sau không thể theo kịp. Tôi đã từng làm điều đó và tôi đã trả giá đắt. Cách đây đã lâu, khi tôi còn ở New York và đi bộ với một người bạn hàng ngày. Tôi luyện tập thể dục rất nhiều, và tôi có thể trạng khá tốt, còn người bạn không được khỏe lắm. Tôi liên tục bước nhanh về phía trước trong khi người bạn không theo kịp, gần đuối sức. Sau này, khi lớn tuổi, tôi lại thấy mình ở vị trí của người đó, khi những người khác bắt nhịp và tôi không thể theo kịp họ! Và Karma đã làm việc!
Khi bạn dẫn lối cho người khác, Bạn phải đi vừa phải. Nếu Chân sư nói với chúng ta rằng, “Hãy làm như Thầy đang làm, ngay bây giờ!”, tôi chắc chúng ta không thể làm điều đó. Nhưng các Ngài cho bạn một công việc với một nhịp điệu nhất định, và thế nào đi nữa bạn cũng có thể làm được.
Y không tiến bước một mình. Bởi vì khi bạn tiến bước một mình, bạn mang Ảo Cảm của sự Cô lập, bạn bắt đầu nghĩ mình là người duy nhất trên thế giới, và trước khi bạn biết điều đó, một loại hoang tưởng tự cao tự đại điên rồ đã rơi xuống bạn, như nó đã xảy ra với một số nhà lãnh đạo hiện tại và các nhà lãnh đạo trong quá khứ
Những điều đã thảo luận về ba qui luật đầu có ý nghĩa gì với tôi? Tôi đang nghĩ gì về chúng bây giờ? Rõ ràng là chúng ta sẽ có một ít thời gian để suy ngẫm về nó, bởi vì nếu chúng ta thực sự tuân theo những Quy Luật của Đường Đạo này, chúng ta sẽ không rơi vào tình trạng quá nhiều ảo cảm. Có sự cởi mở, có sự tiến bước về phía trước và sự gắn kết với nhau, có sự đồng hành với các anh chị em trên đường đạo, cùng ở với nhau, và có một đánh giá chính xác về bản thân mà không bị biến dạng bởi tham vọng khi tiến bước trên Đường Đạo. Có một thời điểm nào đó trong cuộc đời các đệ tử, có thể là giữa lần điểm đạo thứ hai và thứ ba, họ bị tấn công bởi sự ham muốn quyền lực, và họ phải vượt qua cám dỗ đó. Chân sư DK sẽ nói về điều đó chỉ trong phần sau tiếp theo.
Thế trong suy nghĩ của bạn về ba quy luật đầu tiên của Đường Đạo, điều gì là quan trọng với bạn? Bạn đang làm thế nào với nó? Nó có “nói chuyện” với bạn không? Bạn có thể đo lường bản thân trong việc thực hiện nó hay không? Rất nhiều câu hỏi để chúng ta cùng nhau trả lời.
Các Qui Luật của Đường Đạo — P4
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
Đoạn 1. Mỗi người tiến trên Đường đạo trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo y phải đối diện với chính mình.
Đoạn 2. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mình. Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Đường Đạo trở nên sáng tỏ.
Đoạn 3. Trên Đường Đạo hành giả không đi lang thang một mình. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
IV. Three things the Pilgrim must avoid. The wearing of a hood, the veil which hides his face from others; the carrying of a water pot which only holds enough for his own wants; the shouldering of a staff without a crook to hold.
Đoạn 4. Khách hành hương phải tránh ba điều. Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; mang theo bình nước chỉ đủ cho mình dùng; vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ.
Bình Giảng
Đoạn 4. Khách hành hương phải tránh ba điều. Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; mang theo bình nước chỉ đủ cho mình dùng; vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ.
Khách hành hương phải tránh ba điều. Khách hành hương là Chân thần. Bạn là người hành hương, tôi là người hành hương, và chúng ta là “Chân thần nối dài” (Monad in extension). Một cách suy nghĩ khác, chúng ta—những khách hành hương—là các linh hồn đang nhập thế (soul in incarnation). Các quy luật này cho chúng ta biết những gì chúng ta phải làm và những gì chúng ta không được làm.
Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; Nếu chúng ta che giấu đời sống tinh thần của chúng ta với người khác, nếu chúng ta không muốn mọi người biết, tò mò, hiểu quá trình bên trong của chúng ta, chúng ta sẽ tước đoạt của họ rất nhiều. Tất nhiên, tất cả phải được thực hiện một cách thận trọng, nhưng chúng ta không nên che giấu những phát tiết của đời sống nội tâm chúng ta, vốn kêu gọi sự chú ý đến bản thân chúng ta vì những điều này có thể giúp đỡ. Rất nhiều biểu hiện trên khuôn mặt chúng ta phản ánh trạng thái tinh thần của chúng ta, trạng thái của các khí thể, trạng thái tích hợp mà chúng ta đã đạt được. Rất có thể, chúng ta có thể đi vòng quanh, che giấu những điều này khỏi những người khác, và do đó họ không biết gì về những gì chúng ta đang làm. Nhưng trong số bạn bè của chúng ta, các huynh đệ của chúng ta, những người mà chúng ta làm việc cùng, có một cái nhìn của nhóm—a group gaze—và chúng ta phải cởi mở với cái nhìn đó, bởi vì nhiều thứ có thể được học hỏi vì lợi ích của nhóm.
Điều này không có nghĩa là bạn đi khắp nơi, nói ra những gì bạn đang làm với những người không quan tâm, không thể quan tâm, chưa đến thời điểm khi mà tiếng gọi của linh hồn là quan trọng với họ. Vì vậy, việc tiết lộ những phẩm tính bên trong với những người tiếp cận và làm việc với bạn, là một yếu tố của sự trung thực. Đôi khi, chúng ta sợ nói về chính mình, và theo một cách nào đó, đó là thành thực, bởi vì chúng ta biết chúng ta không hoàn hảo, chúng ta có nhiều điều sai. Nhưng có những lúc chúng ta nên tiết lộ. Hãy nhìn vào những gì mà Chân sư DK đã làm và bạn sẽ học hỏi về điều này.
Ngài kể cho các đệ tử, và cũng cho chúng ta, một câu chuyện về một kiếp sống trước đây của Ngài. Khi đó, Ngài là một thanh niên, một đệ tử của Chân sư KH, đầy lòng tự hào và một phức cảm về quyền lực. Có lẽ lúc đó Ngài là một điểm đạo bậc 2,nhưng tôi không chắc lắm và tôi không ở vị trí để nói.
Nhưng Ngài có sự sùng kính vô cùng với Sư Phụ của Ngài là đức KH. Chúng ta không biết câu chuyện xảy ra chính xác khi nào. Phải chăng nó xảy ra vào thời ký mà Chân sư KH là nhà triết học Pythagoras và Chân sư DK lúc ấy là Kleineas học trò của Ngài, hay nó đã xảy ra vào một thời điểm khác bởi vì các Ngài đã ở bên nhau trong một quá trình rất lâu? Khi đó, Chân sư DK nghĩ rằng Ngài có lòng sùng kính vô cùng với Thầy mình. Nhưng Chân sư KH đã nhìn thấy điều gì đó trong sự sùng kính này, và cơ bản hiểu rằng đức DK, vào lúc đó, khá sùng kính bản thân mình, tự hào về bản thân như một đệ tử xuất chúng của Chân sư. Đức KH lưu ý điều này với Chân sư DK, và đức DK phản đối, cho rằng thầy mình đã không hiểu đúng mình, rằng thực tế là Ngài hết sức tận tụy sùng kính Thầy, Ngài không chút nào nghĩ về bản thân. Nhưng cuối cùng, như Ngài kể lại với chúng ta, Chân sư KH đã chính xác, và Ngài đã “rơi xuống mặt đất với sức nặng của chính mình”. Đó là câu chuyện mà Chân sư DK đã chia sẻ với chúng ta về quá trình sống nội tâm của Ngài. Ngài chia sẻ để chúng ta có thể học được điều gì đó về cách chúng ta có thể tránh những sai sót tương tự.[3]
Có những thí dụ tương tự trong đó Ngài chia sẻ kinh nghiệm khác của mình, Ngài không che giấu khuôn mặt của mình với người khác vì những sai sót. Ngài sẵn sàng thừa nhận những sai sót này vì mục đích giúp đỡ nhóm và giúp đỡ những người khác.
Mang theo bình nước về cơ bản, anh biết con đường đạo là gian nan, do đó, anh đã chuẩn bị chi anh một bình nước để giải tỏa cơn khát trên con đường nóng bỏng, bụi bặm và chông gai đó, chỉ đủ cho mình dùng; nhưng anh chỉ mang đủ cho mình dùng, để giải cơn khát của mình. Anh không phải là một Samaritan tốt bụng sẵn lòng chia sẻ nó với người khác, với bạn đồng hành. Có sự ích kỷ tinh thần ở đây. Tôi biết những gì cần thiết, tôi sẽ làm nó, tôi có thể uống nó. Thế còn người khác thì sao? Không. Anh chỉ mang đủ nước phục hồi cho nhu cầu của anh, không vì nhóm. Có một sự thể hiện việc chú ý vào bản thân và không đi vào tâm thức nhóm.
Thế nhưng “bình nước” là gì? Đôi khi nước không phải là nước. Nước là vật chất, nước là năng lượng, nước là tất cả gì liên quan đến “nước của sự sống” … tôi chỉ quan tâm đến việc có đủ những năng lượng đó cho chính mình. Còn người khác thì sao? Không, tôi quan tâm đến tôi nhiều hơn và người khác sẽ lo chuyện đó!
Vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ Có nhiều cách khác để diễn giải điều này. Nếu bạn đi bộ dài lâu và vất vả trên con đường đầy đá, chông gai, bạn sẽ cần một cây gậy để hỗ trợ các bước chân của bạn, và đó phải là một cây gậy chắc chắn. Đôi khi các nhà huyền thuật cũng mang theo một chiếc gậy huyền thuật của mình. Bạn cũng có thể thấy nó một số vị chức sắc của nhà thờ mang chiếc gậy như thế. Và bạn cũng có thể đã nhìn thấy người chăn chiên mang theo chiếc gậy có móc để chăn giữ đàn cừu, bắt những con cừu bướng bỉnh và giúp đưa chúng trở lại vào đàn để chúng không lang thang, bị lạc, và bị giết chết.
Vì vậy, cái móc là phương diện cung 2 trong trường hợp này, nó cho thấy sự quan tâm của bạn đối với người khác. Nhưng nếu bạn không có điều đó, bạn chỉ thực hiện con đường riêng của mình. Vâng, bạn sẽ đạt đến đó, bạn sẽ giác ngộ, nhưng bạn không phải là vị Bồ tát, vị Bồ tát với cây gậy có móc.
Bạn đang tiến về phía trước và gặp ai đó đang gặp khó khăn. Khi đó, bạn phải dừng lại và dùng cái móc để giúp đỡ. Bạn phải làm những gì bạn có thể—bằng trò chuyện, cầu nguyện, tham thiền, hay bất cứ điều gì—để giúp người đó trở lại Thánh Đạo.
Tôi nhớ một câu chuyện như thế cách đây khá lâu, có thể năm bảy năm cách nay gì đó. Tôi đã nói chuyện với một người bạn đang khó khăn vì tôi phát hiện ra anh hoàn toàn mất niềm tin vào giáo lý bí truyền. Tại sao? Vì cuộc sống đã trở nên quá khó khăn với anh ta trong một vài năm qua, và dù anh ta quan tâm đến giáo lý nội môn, nó không giúp làm giảm bớt những khó khăn mà anh ta đang trải qua. Tôi đã cố gắng nói với anh, giải thích với anh rằng các khó khăn là các thử thách cho những người trên đường đạo. Tôi thấy tôi có trách nhiệm nói chuyện với người bạn đó theo cách thức như thế, không thúc ép hay bất cứ điều gì tương tự, để mời người bạn đó quay trở lại Đường đạo, để anh có thể có được những lợi lạc của những năng lượng tuyệt vời thay vì lang thang bên ngoài con đường, thất vọng vì giáo lý đã làm không cứu anh ta khỏi khó khăn trần gian.
Đối với nhiều người trong chúng ta, điều này dường như quá rõ ràng. Bạn không mong đợi giáo lý nội môn sẽ cứu bạn ra khỏi khó khăn trần gian, đúng không? Nhưng người bạn tôi đã làm thế vì anh ấy có quan niệm sai lầm. Tôi đã nói với anh, “Ok, nào chúng ta hãy nói chuyện với nhau về điều này. 30 phút, 45 phút, hay bất kể bao lâu, và liệu xem chúng ta có thể điều chỉnh gì không.”
Vì vậy, có lẽ trong cuộc sống của bạn, bạn có thể sẽ gặp rất nhiều tình huống đó trên đường đi. Bạn sẽ thấy mọi người lang thang, lạc lối. Có thể họ đã đánh mất chính mình và bạn phải sử dụng tất cả sức mạnh, kiến thức, trực giác của mình để giúp đỡ họ, và điều đó có thể dường như đang ngăn cản bước tiến của bạn, nhưng thực tế không phải vậy.

Nếu bạn nghiên cứu Kỳ Công của Hercules ở Song Tử, bạn sẽ nhận ra rằng Hercules luôn dừng lại để giúp đỡ những người gặp khó khăn trên đường đi tìm các quả táo vàng. Khi đi tìm những quả táo vàng theo chỉ dẫn, chàng chỉ muốn đi thật nhanh, nhưng chàng liên tục bị ép buộc phải đưa ra lựa chọn: chàng sẽ dừng lại để giúp đỡ hay tiếp tục đi, đặc biệt ở hai thử thách cuối cùng của năm thử thách của kỳ công đó.
Trước tiên, chàng gặp thần Prometheus đang bị xích vào tảng đá và bị chim kền kền mổ vào gan, đang trải qua một thời gian khủng khiếp. Prometheus—và tất cả chúng ta—đều có những nỗi đau thiêng liêng, và chim kền kền luôn xé toạc gan chúng ta. Hercules dừng lại và giải thoát Prometheus. Prometheus là biểu tượng của Thái dương Thiên Thần đang chịu khổ hình. Chàng phải hợp tác với Thái dương Thiên Thần, giải thoát Ngài để Ngài có thể trở về nguồn cội của mình.
Thử thách kế tiếp cũng không kém gian nan. Chàng tiến bước và gặp Atlas đang rên rỉ dưới sức nặng của địa cầu. Đối với tôi, Atlas là biểu tượng của Hành Tinh Thượng đế với toàn bộ Thánh đoàn. Chúng ta có thể nghĩ, Hercules thích thú với những quả táo, và chàng sẽ đi qua, không đoái hoài Atlas. Nhưng không, chàng dừng lại và nói, “Được rồi, tôi sẽ giúp bạn”. Và chàng gia nhập vào Huyền Giai của Hành Tinh để bảo vệ trái đất, dù có vẻ việc này làm chàng chậm trễ trong hành trình đi tìm những quả táo vàng. Và điều gì xảy ra sau đó? Gánh nặng rời khỏi chàng, và những quả táo vàng lăn đến tay chàng vì chàng đã làm điều đúng đắn, điều vô ngã đúng đắn. Vì vậy, đây là những gì chúng ta không được làm, và chúng ta có thể đo lường mức độ thành công của chúng ta.
Rõ ràng, chúng ta phải tham thiền về những điều này, nhưng chúng ta cũng không quá vội vàng. Tôi đã phạm lỗi này nhiều lần vì với mặt trời Bạch Dương, tôi chỉ muốn lao về phía trước. Điều này nhắc lại cho tôi một câu chuyện đẹp. Một số bạn đã đọc bộ sách 3 quyển Vị Chân Sư, Vị Chân sư trong Thế Giới Mới, Vị Chân sư trong Thời Kỳ Đen Tối, (The Initiate, The Initiate In The New World, The Initiate In The Dark), vốn được cho là do một đệ tử của Chân sư. Trong cuốn sách, có một vị Chân sư được gọi là Justin More Haig, và Ngài viết một câu chuyện gọi là Hành Trình Quanh Co (The circuitous Journey). Nó dài khoảng một trăm trang và có một nội dung tuyệt vời. Dù sao, vị anh hùng của câu chuyện này phát hiện ra người bạn đời cũ của mình, cô đã già đi rất nhiều. Anh và cô cả hai đều mệt mỏi, nhưng họ quyết định rằng họ sẽ đi đến đỉnh của con đường rất quanh co, xung quanh bốn bề gió lộng. Nhưng cô không thể thực hiện được. Cô gần đến đỉnh, nhưng cô không thể ráng được nữa. Anh phải đối mặt với sự lựa chọn của anh. Anh có nên tiếp tục tiến lên nữa không, vì anh có thể đi được nữa, hay anh nên dừng lại và giúp đỡ người bạn? Và anh quyết định dừng lại và giúp cô. Kết quả là cả hai trở nên tự do trong mắt của Chân sư, và cả hai đều đạt được đích của mình. Vì vậy, hãy nghĩ về những người mà chúng ta đi qua, những người mà chúng ta sẽ dừng lại và giúp đỡ, và đó là một điều quan trọng.
Các Qui Luật của Đường Đạo — P5
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
Đoạn 1. Mỗi người tiến trên Đường đạo trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo y phải đối diện với chính mình.
Đoạn 2. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mình. Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Đường Đạo trở nên sáng tỏ.
Đoạn 3. Trên Đường Đạo hành giả không đi lang thang một mình. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
Đoạn 4. Khách hành hương phải tránh ba điều. Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; mang theo bình nước chỉ đủ cho mình dùng; vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ.
V. Each Pilgrim on the Road must carry with him what he needs: a pot of fire, to warm his fellowmen; a lamp, to cast its rays upon his heart and show his fellowmen the nature of his hidden life; a purse of gold, which he scatters not upon the Road but shares with others; a sealed vase, wherein he carries all his aspiration to cast before the feet of Him Who waits to greet him at the gate—a sealed vase.
Đoạn 5. Mỗi Khách hành hương trên Đường đạo phải mang theo những gì y cần: một bầu lửa, để sưởi ấm các bạn đồng hành; một ngọn đèn với những tia sáng chiếu lên tâm của mình, cho các bạn đồng hành thấy bản tính sự sống ẩn tàng nơi mình; một túi vàng, y không vung vãi trên Đường, mà để chia sẻ cho người khác; một chiếc bình niêm kín, trong đó y mang theo toàn cả tâm nguyện của mình để đặt dưới chân Đấng đang chờ chào đón y ở cửa Đạo—một chiếc bình niêm kín.
Bình giảng
Mỗi Khách hành hương trên Đường đạo phải mang theo những gì y cần: Mỗi người hành hương trên đường phải tự mang theo bên mình những gì anh ta cần: một bầu lửa, để sưởi ấm các bạn đồng hành; một ngọn đèn với những tia sáng chiếu lên tâm của mình, cho các bạn đồng hành thấy bản tính sự sống ẩn tàng nơi mình; một túi vàng, y không vung vãi trên Đường, mà để chia sẻ cho người khác; một chiếc bình niêm kín, trong đó y mang theo toàn cả tâm nguyện của mình để đặt dưới chân Đấng đang chờ chào đón y ở cửa Đạo—một chiếc bình niêm kín. Chúng ta lưu ý, chân sư DK lặp lại hai lần một chiếc bình niêm kín, vì vậy nó phải quan trọng.
Trước tiên, một bầu lửa Chúng ta đang nói về Lửa Thái dương (Solar Fire) ở đây, không phải là một bầu của Lửa do Ma Sát (Fire By Friction). Đây là sự ấm áp của tình đồng đội, đồng chí và của lòng nhân ái. Chân sư DK đã nói, “Hãy ngọt ngào, tử tế, và nhân ái. Hãy giữ im lặng và ánh sáng sẽ tuôn vào”[4]. Vì vậy, toàn bộ ý tưởng là với Lửa Thái dương từ trái tim. Chúng ta giúp đỡ đồng đội của mình bằng cách đánh giá cao họ, bằng cách để cho tình thương và thiện chí được thể hiện. Họ không cảm thấy lạnh lẽo khi ở bên chúng ta vì chúng ta có một ngọn lửa trong trái tim.
Tôi nhớ khoảng 40 năm trước đây, một lần tôi đã qua Aspen Colorado với những con của tôi. Tôi dừng lại ở một địa điểm, và người phụ nữ điều hành nơi đó là một người Đức. Tôi để ý đến một dấu hiệu trên chiếc bàn làm việc. Những từ này có nghĩa là “Hãy để mặt trời trong trái tim của bạn”, và tôi đã ồ lên, “Đây đúng là bài học cho tôi!”. Nó đã gây cho tôi một ấn tượng rất sâu đậm.
Một ngọn đèn là ánh sáng của giác ngộ với những tia sáng chiếu lên tâm của mình, những gì bạn mong muốn sâu sắc, cho các bạn đồng hành thấy bản tính sự sống ẩn tàng nơi mình; bạn là tấm gương cho các bạn đồng hành. Vì vậy, bạn mời các bạn đồng hành vào bên trong bạn, cho họ biết bạn là ai. Những người bạn gặp trên đường dạo, bất kể là ai, cũng có thể nhìn thấy bạn và thấy động lực và mong ước sâu sắc nhất của bạn, và bạn cho phép điều đó xảy ra. Dù bạn dễ bị tổn thương tại thời điểm đó—bị tổn thương vì tình thương của bạn, thế nhưng bạn tham gia vào khả năng phát triển này bởi vì nó sẽ giúp đỡ người khác.
Có rất nhiều thứ chúng ta có thể suy ngẫm về điều đó, và cách thức chúng ta thực hiện yêu cầu thứ hai này. Rất nhiều người đã sợ hãi về điều này.
Nhưng đây là điều mà Chân sư DK đã nói với một trong những đệ tử của mình, “Em đã khảo sát tâm lý mọi người, thế em có sẵn lòng chấp nhận trải qua quá trình tâm lý tương tự và chấp nhận cái nhìn của nhóm (group gaze) không?” [5] Đó là một câu hỏi, nhưng vấn đề ở đó. Chính ở đây, sự khiêm nhường cho phép người khác vào, và nói chúng ta là các huynh đệ, chúng ta là những người cùng chí hướng. Hãy bước vào và chúng ta bước đi cùng nhau. Trong thư cho các đệ tử, Chân sư DK rất thường dùng cách xưng hô: Bạn thân mến, và Ngài sử dụng cách xưng hô đó như cách thức cho phép mọi người vào tâm thức Ngài, cho thấy Ngài làm việc rất chặt chẽ với họ—không phải chỉ như là bề trên—mặc dù Ngài thật sự là Sư Phụ và mọi người đều nhận ra điều đó.
Một túi vàng, tượng trưng cho sự hỗ trợ tài chính cho toàn bộ công việc y không vung vãi trên Đường, mà để chia sẻ cho người khác; Vâng, chúng ta có thể là những đứa con lưu lạc (prodigal son) và chúng ta có thể lãng phí. Chúng ta có thể chi tiêu không chính đáng. Chúng ta có một ý thức kém cỏi về giá trị. Chúng ta có thể phung phí năng lượng của mình, phung phí của cải, phung phí prana, vàng, và rất nhiều tài sản khác. Nhưng giờ trên Đường đạo chúng ta không nên như thế nữa. Chúng ta phân bổ tất cả điều đó một cách đúng đắn để những giá trị cao cả nhất mà chúng tôi nhận thức được có thể được nuôi dưỡng.
Đó là trách nhiệm tài chính của mỗi người chúng ta, đó là trách nhiệm năng lượng của mỗi người chúng ta. Nếu một người chữa bệnh phung phí tất cả sinh lực prana của y vào tất cả những thứ không cần thiết, thì khi cần chữa lành thì công việc sẽ ra sao? Do đó, như câu ngạn ngữ cổ, bạn phải gìn giữ năng lượng, thu thập nó, giữ nó để ban phát đúng cách, để thúc đẩy những gì phù hợp với Thiên Cơ.
một chiếc bình niêm kín, trong đó y mang theo toàn cả tâm nguyện của mình để đặt dưới chân Đấng đang chờ chào đón y ở cửa Đạo—một chiếc bình niêm kín. Một chiếc bình niêm kín là một cảnh báo. Chúng ta không chạy đi khắp nơi và tuyên bố, “Này, hãy nhìn xem. Tôi sùng kính như thế nào. Tôi ước vọng những điều tinh thần ra sao. Tôi mong muốn đạt đến Vương Quốc Thiên Đàng biết bao!”. Bởi như thế, chúng ta đang lãng phí khát vọng của mình. Khát vọng giống như nhiên liệu, và nếu chúng ta nói về nó mọi lúc, nó sẽ bị mất.
Có bốn bức màn che trên phân cảnh giới dĩ thái: bức màn của sự xung động, bức màn của sự biến dạng, bức màn của sự chia rẻ, và cái cuối cùng là bức màn của khát vọng. [6] Khát vọng là điều tốt khi nó giống như một ngọn lửa lớn thúc đẩy bạn tiến lên và hướng lên. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng mọi người phải biết điều đó, ngoại trừ khi sự thể hiện là điều khôn ngoan. Bạn luôn phải là người phán đoán về thời điểm mà bạn có thể tự tiết lộ , và nếu bạn giữ chiếc bình khát vọng được niêm kín, khát vọng đó sẽ thúc đẩy bạn ngày càng nhiều hơn để làm điều đúng đắn, học điều đúng đắn, thành công hơn về mặt tinh thần trong việc giúp đỡ nhiều người.
Và ở cuối con đường, Chân sư của bạn chờ đợi. Khi đó, bạn có thể dâng hiến nó khi kiếp sống của bạn kết thúc đã qua. Bạn biết rằng, về cơ bản, bạn đã đặt kho báu tình thương trước Chân sư và sẵn sàng để có một chiếc bình mới sau đó. Nhưng hãy đừng phá vỡ dấu niêm trên chiếc bình đó, vì bạn sẽ đánh mất năng lực và không hoàn thành được nhiều công việc phụng sự như bạn có thể.
Các Qui Luật của Đường Đạo — P6
Lược dịch từ bình giảng của Thầy Hiệu Trưởng Michael D. Robbins
(Rules of the Road)
Đoạn 1. Mỗi người tiến trên Đường đạo trong ánh sáng thanh thiên bạch nhật, tỏa chiếu trên Đường bởi những Vị hướng đạo hiểu biết. Bấy giờ hành giả không thể che giấu điều gì, và đến mỗi khúc quanh trên Đường Đạo y phải đối diện với chính mình.
Đoạn 2. Trên Đường Đạo, những điều che giấu được phô bày. Mỗi người thấy và biết điều quấy của mình. Thế nhưng, sự phô bày đó không khiến họ lùi bước, bài bác lẫn nhau, hoặc chao đảo trên Đường Đạo. Đường Đạo trở nên sáng tỏ.
Đoạn 3. Trên Đường Đạo hành giả không đi lang thang một mình. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Hiểu được điều này, mỗi khách hành hương dấn bước tiến lên, và thấy quanh mình có các bạn đồng hành. Một số tiến phía trước; y theo sau. Một số đi sau; y dẫn lối. Y không tiến bước một mình.
Đoạn 4. Khách hành hương phải tránh ba điều. Đội mũ trùm đầu, hoặc dùng mạng che mặt không cho người khác thấy; mang theo bình nước chỉ đủ cho mình dùng; vác trên vai chiếc gậy không có móc để cầm giữ.
Đoạn 5. Mỗi Khách hành hương trên Đường đạo phải mang theo những gì y cần: một bầu lửa, để sưởi ấm các bạn đồng hành; một ngọn đèn với những tia sáng chiếu lên tâm của mình, cho các bạn đồng hành thấy bản tính sự sống ẩn tàng nơi mình; một túi vàng, y không vung vãi trên Đường, mà để chia sẻ cho người khác; một chiếc bình niêm kín, trong đó y mang theo toàn cả tâm nguyện của mình để đặt dưới chân Đấng đang chờ chào đón y ở cửa Đạo—một chiếc bình niêm kín.
VI. The Pilgrim, as he walks upon the Road, must have the open ear, the giving hand, the silent tongue, the chastened heart, the golden voice, the rapid foot, and the open eye which sees the light. He knows he travels not alone.
Khi dấn bước trên Đường, Khách hành hương phải có tai nghe tỏ rõ, bàn tay giúp đỡ, chiếc lưỡi im lặng, trái tim tự chủ, tiếng nói vàng, chân nhanh nhẹn, mắt rộng mở đón nhận ánh sáng. Y biết mình không độc hành.
Đây là câu cuối cùng. Khi dấn bước trên Đường, Khách hành hương chúng ta đều là người hành hương, chúng ta là Chân thần hành hương qua năm cõi giới tiến hóa của con người và của các đấng siêu phàm. Lưu ý ở đây, câu huấn thị không nói khách hành hương chạy trên đường[7], mà chúng ta là những khách hành hương đang bước đi trên đường. Và sau đây là những gì mà chúng ta phải có, những biểu tượng tai nghe tỏ rõ, bàn tay giúp đỡ, chiếc lưỡi im lặng, tâm hồn tự chủ, tiếng nói vàng, chân nhanh nhẹn, mắt rộng mở đón nhận ánh sáng. Y biết mình không độc hành. Đó là một tổng kết tuyệt vời những gì cần có đối với một khách hành hương, đúng thế không? Với tất cả tốc độ có chủ tâm (all deliberate speed), không vội vàng, không lo lắng—như những gì chúng ta đã học ở phía trước—người hành hương bước đi trên đường.
Tai nghe tỏ rõ đó là sự thấu hiểu. Ý của tôi là nếu ai đó tiếp cận chúng ta, liệu chúng ta có dừng lại để lắng nghe? Liệu chúng ta có thực sự lắng nghe không, hay chỉ giả vờ lắng nghe? Rõ ràng, chúng ta phải thực sự tiếp nhận những gì được nói với sự thấu hiểu. Các đệ tử của Chân sư DK, trong cách nào đó, luôn mong đợi được Ngài lắng nghe, cả trong suy nghĩ của họ, và trả lời thích hợp. Vì vậy, không ai có thể giúp bạn trừ khi họ hiểu bạn, và để hiểu, phải lắng nghe.
Bàn tay chìa ra (bàn tay giúp đỡ) ý nghĩa của cụm từ này khá rõ ràng. Bàn tay chìa ra là biểu tượng của việc phụng sự. Tôi nhớ bà Mary Bailey nói về cái nắm tay nắm chặt, nó không thể cho và cũng không thể nhận. Tất nhiên, đây là biểu tượng cung 1, giống như sao Vulcan. Mary Bailey là người có linh hồn cung 1, nhưng tôi nghĩ bà cơ bản có Chân thần cung 2, và phong cách bà diễn giải thể hiện điều đó.
Nhưng chúng ta có thể cho ra những gì? Vâng, có nhiều thứ mà bạn có thể cho ra, chứ không chỉ có tiền. Chúng ta có rất nhiều tặng phẩm mà chúng ta có thể ban tặng cho những người cần chúng ở các cấp độ khác nhau. Chúng ta có thể cho sự thấu hiểu, chúng ta có thể cho ra tình thương, sự đồng cảm, ánh sáng, tri thức, ý thức về sự tổng hợp của chúng ta… Có rất nhiều cách để có chia sẻ, từ những khí thể mà chúng ta có, và cung cấp cho người hay cho nhóm cần đến chúng một cách tương xứng.
Vì vậy, không cần phải nói nhiều về điều đó. Tôi nghĩ việc chúng ta tham thiền thu hút tiền bạc cho mục đích của Thánh đoàn là việc phụng sự ở mức độ vật chất nhất nhưng rất cần thiết. Việc cho ra áp dụng cho tất cả các mức năng lượng khác nhau.
Chiếc lưỡi im lặng trong các nhóm có tính chất huyền môn này, chỉ trích là một vấn đề lớn, và nói về người khác cũng là một vấn đề lớn. Chân sư DK nói như thế và bà A. Bailey cũng nói thế. Ngài nói, khi bạn nghe những điều xấu xa về một ai đó, bạn nên làm gì? Bạn trở thành một “ngõ cụt”, bất cứ điều gì đến sẽ không thoát ra được. Bạn không thảo luận về người đó, bàn tán về người đó, bất cứ điều gì. Bạn trở thành một “cul-de-sac”. Đó là một kỷ luật khó khăn cho các loại người trí tuệ. Ba lực của ảo cảm là nghi ngờ cung 1, than thân trách phận cung 2, và chỉ trích cung 3. Đây là những nhóm trí tuệ, rất nhiều người đến từ Dãy Mặt trăng, và lưỡi là dụng cụ của cung ba, thật khó để im lặng một cách thích hợp. Không nói khi không cần thiết, nhưng theo tôi nghĩ, không nói những lời chỉ trích phá hoại là điều cần thiết, và tất nhiên nó sẽ bảo tồn năng lượng và sức mạnh.
trái tim tự chủ trái tim của bạn muốn nhiều thứ. Đó là hạt giống của ham muốn. Nhưng trái tim phải biết rằng chỉ những gì linh hồn ham muốn mới có ý nghĩa. Trước tiên, đó là một trái tim tự chủ không vươn tới những thứ có giá trị thấp kém. Nó không thu hút vào chính nó các giá trị nhỏ hơn và các giá trị cá nhân. Nó được rèn luyện để trở thành cơ quan thể hiện “ham muốn của linh hồn” hơn là các ham muốn riêng tư của phàm ngã, và nhiều bài học khó được học ở đây. Và đó là một kỷ luật khó khăn dẫn đến sự buông xả yêu thương. Cuối cùng trái tim phải được rèn luyện.
Và tất nhiên trái tim mang nhiều ý nghĩa: tâm thức, linh hồn, chứ không phải chỉ là một cơ quan…
tiếng nói vàng, là sự pha trộn giữa màu vàng của Hoa sen Chân ngã với Trung tâm cổ họng. Bạn nói những lời vàng ngọc của linh hồn. Bạn nói những lời của linh hồn. Bạn không lãng phí thời gian với tất cả những cuộc nói chuyện vô bổ. Bạn nói những điều thực sự có thể giúp khôi phục con người về bản chất linh hồn thực sự của họ. Trái tim có màu vàng. Trung tâm trái tim trong đầu cũng “phẩm chất vàng “của nó. Nhân Thể hay Hoa sen Chân ngã cũng có phẩm chất vàng. Bạn nên nói những lời dẫn đến những trung tâm cao cả này, và bạn làm điều đó với sự tôn trọng. Và Chân sư cũng chỉ cho bạn cách bạn nói. Bạn phải chú ý thực sự vào việc xây dựng lời nói của mình, nói một cách chính xác, đừng nói thô lỗ… Tất nhiên, ai có thể tuân theo điều này hoàn toàn? Nhưng, dù sao, vàng là màu của chân ngã. Vì vậy, hãy nói những lời dẫn đến chân ngã—chúng là những lời vàng ngọc. Những lời nói sẽ được tán thưởng, được mọi người tiếp nhận và sống với chúng.
chân nhanh nhẹn, bạn thường nhìn thần Mercury (Sao Thủy) với đôi cánh ở gót chân. Nó có nghĩa tượng trưng là bạn sẵn sàng tiến ra phía trước, sẵn sàng đi bất cứ nơi đâu vì lợi ích của Chân sư hoặc của Thánh đoàn. Chúng ta phải sẵn sàng thay đổi vị trí của chúng ta ngay lập tức khi cần thiết bởi vì Thánh đoàn có thể cần điều gì đó ở một nơi nào đó.
Bàn chân không chỉ là bàn chân. Nó có thể là tư tưởng được phóng xuất ra. Bạn có thể tự phóng chiếu đến những nơi khác một cách nhanh chóng và thực hiện những việc lặt vặt cần được thực hiện. Điều này ngược lại với Tapas, ngược lại với sự trì trệ, quán tính. Do đó, chúng ta không phải là những con sên. Chúng ta sẵn sàng để đi trực tiếp hoặc trong thể trí hay tâm thức đến nơi cần chúng ta. Vì vậy, nếu một nơi nào đó ở xa cần tôi đến, tôi có thể phóng xuất tư tưởng của mình.
mắt rộng mở đón nhận ánh sáng Con mắt của Linh hồn (Eye of the Soul) không phải là con mắt thứ ba (Third Eye) như chúng ta thường nghĩ, không phải mắt phải, mắt trái, v.v. Và linh hồn, theo cách nào đó, là con mắt nhìn ra từ giữa hai. Chúng ta cũng có Con Mắt của Shiva tổng hợp các cặp đối lập, và với con mắt đó, chúng ta sẽ thấy ánh sáng của Linh Hồn, ánh sáng của Thiên Cơ, ánh sáng của Tam nguyên tinh thần, ánh sáng của Chân thần, ánh sáng của Ý Chí Thiêng Liêng. Chúng ta sẽ thấy những điều đó. Và khi nào thì Con Mắt đó mở ra? Vâng, ngay từ lần điểm đạo đầu tiên, nó dần mở ra. Vào thời điểm của lần điểm đạo thứ ba, nó sẽ là một công cụ bán hữu ích, và tiếp tục mở ra cho đến khi nó, với sự hợp tác của con mắt của linh hồn được tìm thấy ở trung tâm đầu, tiết lộ các thế giới nội tại. Nhưng đó là một chủ đề hoàn toàn khác.
Nhưng như chúng ta có thể thấy, tôi vì cái này, bạn vì cái đó; hay bạn vì cái đó, tôi vì cái này, và chúng ta chiến đấu với nhau. Giống như trong chính trị, tôi có giá trị của tôi, bạn có của bạn, giá trị của bạn là xấu, giá trị của tôi là đúng đắn… con mắt tổng hợp bị thiếu, không thấy được sự tổng hợp, thiếu ánh sáng chiếu vào để hòa giải của các mặt đối lập vốn không thực sự đối lập, hoặc là hai phần của một tổng thể. Vì vậy, chúng ta phải khai mở tuyến tùng—không, không phải tuyến tùng mà là đối phần dĩ thái của nó, nhưng nó sẽ có ảnh hưởng đến tuyến tùng và một phần của não nơi mà huyền thuật được thực hiện xung quanh khu vực tuyến tùng. Điều này sẽ cho chúng ta con mắt mở của Shiva, con mắt tổng hợp, con mắt kết nối với Ý Chí Thiêng Liêng, kết nối với Hiện Tồn, và chúng ta sẽ không phải là một người phiến diện, nhìn thấy chỉ một phía. Nó sẽ không phải là cái này hay cái khác. Nó sẽ là cả hai và trong một sự tổng hợp
Và dòng cuối cùng. Y biết rằng y không độc hành, và điều này được lặp nhiều lần trong Các Qui Luật của Đường Đạo, vì vậy nó rất quan trọng. Có lẽ thỉnh thoảng ai đó phải đi một mình. Một số vị Độc Giác Phật Cung 1 thực sự phải đi một mình. Các Ngài không thể chờ đợi và nhiệm vụ của các Ngài là như vậy.
Nhưng nói chung, tâm thức nhóm, đi cùng nhau, nắm lấy bàn tay của huynh đệ khi bạn đi qua cánh cửa thực sự của điểm đạo, hơn là đi qua cánh cửa hẹp mà bạn không thể vượt qua, bởi vì đó chỉ là sự tưởng tượng của bạn, và bạn chỉ đang cố gắng vượt qua chính mình vì những mục đích đầy tham vọng. Bây giờ thời đại của tâm thức nhóm đã đến, và chúng ta hành hương cùng nhau, cùng nhau đi qua cánh cổng đó và cùng nhau trải nghiệm sự Chuẩn Nhận của Lửa[8], và đó sẽ là phương thức điểm đạo trong thời đại mới, đặc biệt cho các lần điểm đạo thứ 1 và thứ 2, và một phần cho lần điểm đạo thứ ba sau đó. Với lần điểm đạo thứ ba, có một chút giảm bớt về số lượng ứng viên có thể đi qua cùng một lúc.
Nếu tôi là bạn, và nếu tôi là tôi, tôi sẽ đọc những Qui Luật này ít nhất một lần một tuần. Chúng thật đẹp và thật tốt, và trong cách nào đó, chúng rất cần thiết. Và nếu chúng ta muốn thực sự bước đi trên đường Đạo và nhận ra rằng chúng ta là Con đường, thậm chí chúng ta không phải trở thành con đường, mà chúng ta đã là con đường, chúng ta hãy nhắc nhở bản thân về những dòng thơ cổ này trong ngôn ngữ cổ xưa, và cố gắng thực hiện chúng.
Hỏi và Trả lời
1. Không có gì hấp tấp, hay vội vàng. Thế nhưng cũng không có thời gian bỏ phí. Có sự mâu thuẩn gì ở đây không?
Vâng, nó dường như mâu thuẫn. Chúng ta dấn bước về phía trước, không đánh mất một giờ nào, nhưng đồng thời rất thận trọng. Bạn có thể cách làm việc dưới ảo lực (mayavic), chạy lanh quanh như con gà mất đầu trong câu chuyện ngụ ngôn[9]. Bạn có được sự kích thích về tinh thần, và mọi người bắt đầu vỗ cánh và chạy xung quanh sân vườn. Nhưng nếu bạn thực sự biết sự khẩn cấp, cần kíp, có tình trạng khẩn cấp, bạn sẽ tận dụng tối đa khả năng của mình để tiến về phía trước. Chân sư DK nói, “Hãy sắp xếp tốc độ”, nhưng hãy làm điều đó một cách rất thận trọng. Vì vậy, bạn “không dẫm qua dây buộc” [10] và bằng cách nào đó làm cho quá trình chậm hơn do phạm sai lầm khi bạn bước đi. Vì vậy, việc tiến bước về phía trước có nghĩa, như bà Mary Bailey đã nói, “Hãy đi với tất cả tốc độ có chủ ý”, nhanh nhất có thể mà không ảnh hưởng đến độ chính xác và hiệu quả của bạn, và đó là những gì tôi muốn nói.
Trong câu chuyện cổ Rùa và Thỏ, thực sự thỏ có thể chiến thắng cuộc đua, nhưng với sự thiếu đều đặn và bất thường, nó đã thua và con rùa đã thắng vì rùa cứ miệt mài, đều đặn đi với tất cả tốc độ có thể một cách có chủ ý. Đó là cách tôi hiểu điều đó.
2. Luôn có câu hỏi về điều có giá trị lớn hơn, chứ không chỉ là câu hỏi giữa tốt và xấu. Đó là một câu hỏi về điều tốt hơn và tốt hơn nữa, và Ngài cảnh báo chúng ta về điều này, để luôn đưa ra những sự lựa chọn phân biện tốt nhất.
3. Nước là biểu tượng của bản chất cảm xúc, của dục vọng, của luân xa tùng thái dương, và cũng là nước của không gian và các năng lượng khác nhau mà Bảo Bình phân phối— “Nước của sự sống cho những người đang khát”. Điều này phải thực hiện với các năng lượng cao hơn được tìm thấy trong không gian nói chung. Do đó, có rất nhiều thứ có thể được ban tặng, và chúng sẽ nuôi dưỡng—trừ khi chúng chỉ dành cho bạn.
4. Là một người chữa lành bạn giúp đỡ rất nhiều người. Vì vậy, đôi khi chúng ta phải đặt ham muốn của mình sang một bên và dành thời gian để giúp đỡ. Đôi lúc tôi cảm thấy bực mình khi phải ngừng công việc, “Chà, tôi phải làm việc này ngay bây giờ à?”. Nhưng đó là bài học của Hercules: bạn dừng lại và giúp đỡ tối đa có thể khi nhu cầu trước mắt được đưa ra. Đó là một bài học tốt. Tôi nghĩ đó là cho tất cả chúng ta, và điều tuyệt vời là người dừng lại và giúp đỡ huynh đệ đang gặp khó khăn, và điều kỳ diệu là y thấy mình tiến bộ hơn, và đó có vẻ là một nghịch lý.
[1] Vợ sau của Ông Foster Bailey, phụ trách trường Arcane sau khi bà Alice A. Bailey mất.
[2] Thư Chân sư gởi đệ tử R.L.U:
You are still a constructive and useful person. I am simply here facing you with one of the crises which come in the life of all disciples, wherein choices have to be made that are determining for a cycle, but for a cycle only. It is pre-eminently a question of speed and of organising for speed. This means eliminating the non-essentials and concentrating on the essentials—the inner essentials, as they concern the soul and its relation to the personality, and the outer ones as they concern you and your environment.
Em vẫn còn là một người xây dựng và hữu ích. Ở đây, Tôi chỉ đơn giản đưa em đối mặt với một trong những khủng hoảng xảy ra trong cuộc đời của tất cả các đệ tử, trong đó phải đưa ra các lựa chọn cho một chu kỳ, nhưng chỉ cho một chu kỳ. Đây là một câu hỏi chủ yếu về tốc độ và việc sắp xếp tốc độ. Điều này có nghĩa là loại bỏ những gì không thiết yếu và tập trung vào những yếu tố cần thiết—Những yếu tố cần thiết bên trong, vì chúng liên quan đến linh hồn, và mối quan hệ của nó với phàm ngã, và những thứ bên ngoài như chúng liên quan đến em và môi trường của em.
[3] Câu chuyện được kể trong Đường Đạo Trong Kỷ Nguyên Mới I, trang 77-78
[4] Therefore, be sweet and kind and good as far as in thee lies. Keep silence and the light will enter in. White Magic 474
[5] Đệ tử H.S.D— Harriet Richards, sinh ngày 9/30/1884, USA. Nguyên văn trong DINAI 571:
Have you ever thought, my brother, how enthusiasm, being of an astral nature, can blur the vision? This is the first question which I seek to put before you as you join my group of disciples. The second question is: Are you willing to submit to as intensive a psychologising in your own case as that to which you seek to subject others? Your answer to both these questions will be, I know, in the affirmative, for of your intense sincerity and your one-pointed devotion there is never any question.
[6] “Next to the earthly plane is found the Veil of Impulsion and then the Hall of Concentration. To that succeeds the Veil of Distortion, related to the world of glamour as impulsion is to force. Beyond that veil is found the Hall of Choice. And then we find another veil, the Veil of Separation, and beyond it lies the Hall of Blinded Men—blinded by light but facing towards the final veil, the Veil of Aspiration. Four veils, three halls and many men.” RI 196
[7] Nguyên văn: as he walks upon the Road—khách hành hương đi (bộ) trên đường
[8] Accolade of Fire: Ý nói trải qua Điểm Đạo.
Ở đây không thể công bố các chi tiết của giai đoạn kế tiếp, ngoài việc mô tả bằng những lời “lửa từ trên trời giáng xuống.” Nhờ xướng lên một số từ và nhóm từ, vốn là một trong những bí mật của điểm đạo và thay đổi theo từng cuộc điểm đạo, mà điện lực cần được sử dụng giáng xuống trên Thần trượng, truyền qua tâm và bàn tay của Đấng Điểm Đạo, đến với Ba Vị đứng theo hình tam giác trước ngôi của Ngài. Đến lượt các vị này nhận điện lực và dùng tác động của ý chí luân chuyển nó qua tâm các Ngài rồi truyền sang các vị Bảo trợ. Các vị Bảo trợ lại dùng tác động của ý chí, chuẩn bị truyền mãnh lực đó đến luân xa cần được kích thích trong cơ thể điểm đạo đồ (tùy từng cuộc điểm đạo). Kế đến là một thời khoảng thú vị, trong đó ý chí thống nhất của ĐĐCG được hoà hợp để truyền mãnh lực mà Thần trượng đã làm luân chuyển. Đấng Điểm Đạo xướng lên linh từ, và mãnh lực được thực sự phóng vào các thể và các luân xa của điểm đạo đồ, tuôn xuống qua các luân xa trên cõi trí, qua các luân xa cảm dục, đến các luân xa cấp dĩ thái, là nơi cuối cùng nó được hấp thụ. Đây là khoảnh khắc tuyệt diệu đối với điểm đạo đồ, giúp y thấu hiểu chân lý tuyệt đối thực sự của câu nói “Thượng Đế là một ngọn lửa đang thống ngự”. Không còn chút nghi ngờ, y biết rằng hoả năng và điện lực tạo thành toàn thể vạn hữu. Y thực sự tắm trong lửa thanh luyện; y thấy lửa ở mọi phía, tỏa ra qua Thần trượng, luân chuyển quanh Tam giác, và đi qua các thể của hai vị Chân sư bảo trợ. DDTNLVTDH Trang 133
[9] Run like a headless chicken hay run like a chicken without head: câu thành ngữ, mô tả lảm việc mà không có bất kỳ chủ định nào. Ngày xưa, người ta giết gà bằng cách chặt đầu, và con gà mất đầu trước khi chết chạy xiên xẹo trong sân.
[10] The idiom kick over the traces goes back at least to the 1800s and refers to the straps that attach a horse, oxen or other draft animal to the wagon it is pulling, known as traces. If an animal kicks over the traces, it steps over these leather straps. This makes it impossible for the driver to control the animal.