Webinar Program 56 – Rule 11.3

📘 Sách: Bình Giảng A Treatise on White Magic – Astral Rules – Tác giả: Michael D. Robbins

Commentary Astral Rule 56

Tóm Tắt

Tóm tắt Webinar: Program-56-Astral-Plane-Rule-XI-11.3_PROCESSED_tagged

Câu thứ hai của Quy Luật 11: Linh hồn là chủ thể phát ngôn

Quy Luật 11 trong bộ Quy Luật Huyền Thuật yêu cầu người thực hành hoàn thành ba điều, trong đó câu thứ hai là “phát âm những lời sẽ chỉ dẫn các sự sống phải làm gì và mang điều đã được tạo ra đến đâu.” Chân sư DK nhấn mạnh rằng chỉ có linh hồn mới có thể phát âm những lời này và xướng lên cụm từ thần bí, với điều kiện linh hồn đang hoạt động như là chủ tể của bộ máy phàm ngã trong trạng thái thức tỉnh hoàn toàn. Điều này đòi hỏi sự chỉnh hợp hoàn toàn giữa bộ não, thể trí và linh hồn, và người thực hành phải nhận ra bản chất linh hồn như một thực tại, rồi đồng hóa với thực tại đó thay vì tiếp tục đồng hóa với phàm ngã.

Quy Luật 11 áp dụng cho mọi quá trình sáng tạo

Chân sư DK giải thích rằng Quy Luật 11 áp dụng cho mọi quá trình sáng tạo ở cả đại thiên địa lẫn tiểu thiên địa, từ Thái dương Thượng đế tạo ra hệ mặt trời, đến linh hồn tạo ra bộ máy của con người, cho đến người thực hành đang học làm chủ kỹ thuật huyền thuật. Thầy MDR lưu ý rằng chính Thái dương Thiên Thần cùng với Thiên Thần của Hiện Diện đã tạo ra phàm ngã, và sự tham gia ngày càng hữu thức của con người trên cõi thượng trí sẽ làm cho sự sống của linh hồn trên đó trở nên tỉnh thức và sinh động hơn.

Nguyên nhân thuần túy, nghiệp quả và hệ mặt trời là hệ thống của các hệ quả

Chân sư DK tuyên bố rằng hệ mặt trời hiện tại là hệ thứ năm trong một chuỗi và là một hệ thống của các hệ quả, không phải của các nguyên nhân thuần túy, vì các nguyên nhân bắt nguồn từ các hệ mặt trời trong quá khứ. Chỉ những con người đang hữu thức sử dụng quyền năng trí tuệ mới thực sự tạo ra nguyên nhân; những người còn lại chỉ là một phần của chuỗi hệ quả. Thầy MDR bình luận rằng đây là quan điểm của huyền bí học: nguyên nhân đòi hỏi phải có một Đấng Tư Duy, và hệ mặt trời là một hình tư tưởng tồn tại chừng nào Thái dương Thượng đế còn duy trì tư tưởng đó.

Sự tự do ý chí và giới hạn của nó theo huyền bí học

Thầy MDR khẳng định rằng ý chí tự do tuyệt đối chỉ thuộc về Tuyệt Đối Thể, Đấng duy nhất không bị bất kỳ điều gì ép buộc. Tuy nhiên, Thầy đề xuất rằng trong mỗi con người đã phát triển đến một mức độ nhất định, có một “vùng được bảo vệ” mà trong đó sự lựa chọn tự do thực sự tồn tại, vì trong bản chất tinh thần, mỗi người là Bản Chất Duy Nhất. Thầy MDR cũng suy luận trong hai mươi năm qua về khả năng mỗi vũ trụ không phụ thuộc nhân quả vào vũ trụ trước, mà chỉ phụ thuộc vào sự lựa chọn tự do của Tuyệt Đối Thể thông qua sự tự quan sát của Ngài trong trạng thái hậu Đại giai kỳ qui nguyên và tiền vũ trụ.

Các nhóm linh hồn tái sinh theo sức hút của hình tướng, không phải lựa chọn hữu thức

Chân sư DK giải thích rằng trong nửa đầu của quá trình tiến hóa, chính sức mạnh của hình tướng vật chất — được tổ chức cao độ từ hệ mặt trời trước, là hệ đầu tiên trong đó nguyên khí trí tuệ là tối thượng — mới kéo linh hồn vào nhập thể, chứ không phải sự lựa chọn của linh hồn đang “hướng mắt nhìn xuống.” Thầy MDR nhấn mạnh đây là điểm then chốt cần được làm nổi bật: các nhóm linh hồn nhập thể theo cơ chế nhóm, bị hút bởi từ tính của hình tướng, trong khi sự giám sát của Thái dương Thiên Thần vẫn hiện diện nhưng chưa phải là yếu tố kiểm soát chủ đạo. Chỉ về sau, khi linh hồn thực sự “hướng mắt nhìn xuống,” tiến độ tiến hóa mới tăng tốc rõ rệt.

Từ ý thức nhóm đến cá thể hóa và trở lại ý thức nhóm chủ quan

Chân sư DK mô tả một tiến trình hình phễu: ban đầu là hoạt động nhóm vô thức (tương tự hồn nhóm của động vật nhưng ở vòng xoáy cao hơn), sau đó các cá thể dần tách ra và phát triển sự biệt ngã hóa mạnh mẽ qua giai đoạn dấu hiệu Sư Tử, rồi cuối cùng tái gia nhập một nhóm chủ quan trong trạng thái hoàn toàn hữu thức và kiểm soát. Thầy MDR liên kết giai đoạn Sư Tử với dấu hiệu Thiên Bình, trong đó người đệ tử đạt đến điểm tập trung nhất tâm của sự lựa chọn và có thể đảo ngược bánh xe tiến hóa, thay vì bị cuốn theo dòng hệ quả của đám đông.

Năm giai đoạn trong Cổ Luận và lời nhắc nhở về tầm quan trọng của từ bi

Chân sư DK giới thiệu những câu từ Cổ Luận mô tả các giai đoạn tiến hóa của con người, bao gồm hình ảnh sự sống đi qua ba giới thấp và bước vào “con đường của ham muốn thực sự,” với màu sắc chuyển từ đỏ thắm qua hồng đậm, hồng nhạt đến trắng tinh — biểu trưng cho sự tinh luyện của thể cảm dục từ ham muốn thô sơ đến tình thương thuần khiết. Tuy nhiên, ngay sau đó Chân sư DK cảnh báo rằng những dữ liệu huyền bí tinh vi này ít quan trọng hơn nhiều so với lời khuyên thực hành “sống nhân ái, nói những lời dịu dàng và minh triết, thực hành sự vô ngã” — ba phẩm chất chính của mantram Đoàn Người Mới Phụng Sự Thế Gian. Thầy MDR thẳng thắn tự nhận và cũng nhắc toàn thể người học: chúng ta thường đọc kỹ các chi tiết huyền bí mà bỏ qua những lời chỉ dẫn quen thuộc nhưng khó thực hành hơn, và đây chính là biểu hiện của phàm ngã thấp muốn cảm thấy đặc biệt.

Màu sắc và biểu tượng của giai đoạn tiến hóa: hoa hồng trắng

Thầy MDR phân tích hình ảnh màu đỏ thắm chuyển thành hồng rồi thành trắng tinh trong Cổ Luận: màu đỏ tương ứng với ảnh hưởng mạnh mẽ của Sao Hỏa trên phàm nhân sơ khai, chi phối trung tâm đáy cột sống, xương cùng và tùng thái dương; màu hồng trong các cánh hoa của Hoa Sen Chân Ngã gợi ý sự pha trộn giữa ham muốn và tinh thần; và màu trắng cuối cùng là biểu tượng của tình thương thuần khiết. Thầy MDR chia sẻ một kỷ niệm cá nhân: người đệ tử cuối cùng còn sống mà Thầy biết — Marion Walter, người qua đời năm 1988 đúng vào ngày Vesak khi Keith Bailey đang ở bên — đã nói rằng hoa của Chân sư Kuthumi là hoa hồng trắng.

Hoa hồng trắng tinh khiết và sự phản chiếu của Chân Thần qua thể cảm dục

Hoa hồng trắng tinh khiết xuất hiện khi thể cảm dục đạt đến mức độ thuần hóa cao nhất, phản chiếu bản chất của Chân Thần, vì hai tầng từ dưới lên là thể cảm dục và hai tầng từ trên xuống là Chân Thần. Thầy MDR lưu ý rằng đây là một quá trình lâu dài qua nhiều giai đoạn, và bản dịch thô của Cổ Luận cho thấy “hoa hồng nhỏ bé của sự sống đang sống” ban đầu chỉ là nụ hoa, chưa phải bông hoa nở rộ.

Giai đoạn I — Đỏ của ham muốn thô thiển và cánh hoa tri thức thứ nhất

Ở giai đoạn đầu tiên, người ở trạng thái gần như man rợ đuổi theo những gì mình muốn một cách thô bạo, phản ánh cánh hoa thứ nhất của Hoa Sen Chân Ngã — cánh hoa có thể xem là thuộc về dấu hiệu Bạch Dương, do đó Sao Hỏa và màu đỏ chiếm ưu thế. Thầy MDR giải thích rằng màu đỏ có thể liên kết với ý chí, còn màu hồng được Chân sư DK dùng trong các bài tham thiền về kiểm soát ham muốn; Thầy cũng lưu ý thêm rằng Chân sư DK ít đưa ra các bài tham thiền về ý chí vì chúng dễ bị lạm dụng. Mỗi giai đoạn đều kết thúc với một cái nhìn hướng về tương lai: “chưa phải bông hoa nở rộ.”

Giai đoạn II — Màu xanh lá và sân chơi của con cái Thượng đế

Giọng nói trong giai đoạn này xuất phát từ bên trong các hiện thể thấp, mời gọi linh hồn “bước vào cánh đồng nơi trẻ em chơi.” Thầy MDR chỉ ra rằng màu xanh lá gắn với cung ba và trí tuệ cụ thể, đồng thời cũng xuất hiện trong tùng thái dương — phản ánh ham muốn được kết hợp với hoạt động. Cung ba với bản chất tích cực và linh hoạt được thể hiện qua hình ảnh “dệt điệu múa của sự sống” và việc biết cách thương lượng như con nhện. Giai đoạn này kết thúc khi người đó nhận ra ngôi sao năm cánh — biểu tượng của con người — và tuyên bố “Ngôi sao của Tôi,” đánh dấu sự nổi lên khỏi tâm thức đám đông; Thầy MDR nhận xét rằng màu cam liên kết với dấu hiệu Sư Tử và giai đoạn này.

Giai đoạn III — Màu cam của tham vọng và cung năm

Giai đoạn thứ ba đánh dấu sự chuyển sang tham vọng cá nhân khi con đường ham muốn đỏ thô thiển mất đi sức hút. Giọng nói nay vang lên từ bên trong trái tim: “Hãy chứng minh giá trị của chính ngươi. Hãy lấy quả bóng màu cam của mục đích nhất tâm.” Thầy MDR phân tích rằng màu cam liên kết với cung năm và một cách ngoại môn với cung một — ánh sáng màu cam trong phòng chết được dùng để tách các nguyên khí ra khỏi hình tướng, gợi lên sự tách biệt. Leo là dấu hiệu của giai đoạn này, mang năng lượng nhất tâm và tập trung, chuyển tâm thức đám đông thành điểm; Thầy cũng lưu ý rằng biểu thức sớm của cánh hoa thứ năm của Hoa Sen Chân Ngã có thể rất hủy diệt và tập trung vào bản thân theo cách thấp. Giai đoạn kết thúc với tầm nhìn về hoa sen được cuộn lại, tắm trong ánh sáng xanh lạnh, và màu cam với màu xanh dương là hai màu bổ trợ sẽ được hòa trộn trong tương lai xa.

Giai đoạn IV — Hang động tối và hành trình đến Thập Giá

Linh hồn đang sống được dẫn vào hang động tối, hẹp và đầy sương mù — biểu tượng của ảo cảm cần được làm tiêu tan trước khi có thể tiến bộ thực sự. Thầy MDR giải thích rằng tiếng nước chảy tượng trưng cho ham muốn, gió là các tư tưởng, và tiếng sấm là biểu tượng của Đức Christ theo cung hai — dù ở đây mang tính đe dọa hơn. Phía xa xuất hiện một khoảng mở hình bầu dục màu xanh dương — gợi lên thể nguyên nhân — với thập giá màu hồng và một viên kim cương rung động bên trong ngôi sao năm cánh trên cánh tay trên của thập giá. Thầy MDR liên hệ điều này với ba gặp gỡ với Đức Sanat Kumara: tại lần điểm đạo thứ ba như ngôi sao năm cánh, lần thứ tư như con Mắt, và lần thứ năm gặp mặt trực tiếp.

Giai đoạn V — Vượt qua Thập Giá và trở lại phụng sự

Sau Cuộc Điểm Đạo Từ Bỏ, thập giá bị lật đổ, hang động được bỏ lại phía sau, và Linh từ vang lên rõ ràng trong đầu thay vì trong tim — một dấu hiệu của huyền bí học. Lệnh mới là “Hãy vào lại sân chơi của Đấng Chúa Tể, lần này hãy dẫn dắt các trò chơi” — phản ánh tâm thức cao hơn về Thiên Cơ. Con đường lên tầng bậc thứ hai bị chặn bởi chính hành động của linh hồn, vì Con đường Tiến Hóa Cao Siêu chưa thể được bước vào; điểm đạo đồ quay lại sân chơi, gặp các vỏ bỏ lại từ trước, và dang tay giúp đỡ. Thầy MDR nhận xét rằng Chân sư DK, qua tất cả công việc với Thông Thiên Học, Giáo Lý Bí Nhiệm và sau này với Alice Bailey, đã tạo ra một kiệt tác như vậy; Thầy cũng gợi ý rằng các đệ tử cần suy nghĩ về đóng góp trí tuệ nào họ có thể một ngày nào đó trình bày cho thế giới.

Năm màu sắc và trình tự thăng thượng của con người

Thầy MDR tổng kết trình tự màu sắc của năm giai đoạn: đỏ, xanh lá, cam, xanh dương và hồng, rồi đến sự bức xạ vĩ đại hơn phía trước. Cổ Luận chỉ là một “bản dịch thô” của các cụm từ mantram và biểu tượng cơ bản, theo lời Chân sư DK, và những giai đoạn này áp dụng cho mọi hình tướng bất kể người sáng tạo là vũ trụ, hành tinh hay con người. Thầy MDR lưu ý rằng câu hỏi về “bình an vĩnh cửu” vẫn còn để ngỏ trong suy nghĩ của Thầy, và Thầy đề xuất rằng có lẽ chỉ đến Tuyệt Đối tính mới có được bình an thực sự vĩnh cửu, nhưng không nên quy gán bất kỳ điều gì cho Tuyệt Đối tính. Buổi giảng kết thúc Bình giải 56 và lần tới sẽ bắt đầu Bình giải 57, Quy luật 11.4, trang 470.

Text – Văn bản

[1] II. Pronounce the words which will tell them what to do and where to carry that which has been made.

[1] II. Hãy phát âm những lời sẽ cho họ biết phải làm gì và mang điều đã được tạo ra đến đâu.

[2] Let us remember in connection with this Rule that it is only potent in so far as the “worker with the Law” [3] is en rapport with the inner reality within himself, with the soul. [4] It is essential that through him, in full waking consciousness, the soul should be functioning. [5] It is the soul who pronounces the words. It is the soul who utters forth the mystic phrase, [6] but it is the soul as controller or ruler of the mechanism, of the form-apparatus. [7] This control is only possible where there is alignment of the brain and mind and soul. [8] Again, it is necessary to remember that this Rule, being an expression of the creative work, applies to all creative process, whether macrocosmic or microcosmic, whether we are dealing with God as the creator of the solar system, [9] with the soul as the creator of the human mechanism, [10] or with the man as he attempts to master the technique of the magical work and so become a creator of forms in his own little sphere. [11] All have to work out the true significance of the Rule, for God works under the law of His Being, and this Law demonstrates to us as the laws of nature.

[2] Chúng ta hãy nhớ, liên quan đến Quy luật này, rằng nó chỉ có quyền năng trong chừng mực “người hoạt động với Định luật” [3] hòa hợp với thực tại bên trong nơi chính mình, với linh hồn. [4] Điều thiết yếu là qua y, trong tâm thức tỉnh thức trọn vẹn, linh hồn phải đang hoạt động. [5] Chính linh hồn phát âm những lời ấy. Chính linh hồn thốt ra cụm từ thần bí, [6] nhưng đó là linh hồn với tư cách là chủ thể kiểm soát hay cai quản bộ máy, khí cụ-hình tướng. [7] Sự kiểm soát này chỉ có thể có khi bộ não, thể trí và linh hồn được chỉnh hợp. [8] Một lần nữa, cần nhớ rằng Quy luật này, vì là một biểu hiện của công việc sáng tạo, áp dụng cho mọi tiến trình sáng tạo, dù là đại thiên địa hay tiểu thiên địa, dù chúng ta đề cập đến Thượng đế với tư cách là Đấng sáng tạo hệ mặt trời, [9] đến linh hồn với tư cách là đấng sáng tạo bộ máy nhân loại, [10] hay đến con người khi y cố gắng làm chủ kỹ thuật của công việc huyền thuật và nhờ đó trở thành một đấng sáng tạo các hình tướng trong khối cầu nhỏ bé của riêng mình. [11] Tất cả đều phải khai triển thâm nghĩa chân thật của Quy luật, vì Thượng đế hoạt động dưới định luật của Bản Thể Ngài, và Định luật này biểu hiện đối với chúng ta như các định luật của thiên nhiên.

[12] The ideas of ordered activity and of a conscious and purposeful goal are bound up in the phrase we are considering. [13] The builder of any form is first of all a controller of lives and the arbiter [14] of the destinies of certain entities. [15] In this thought we have light thrown upon the subject of free will and upon the Law of Cause and Effect. [16] It must not be forgotten however that the mystery of causes lies hid in past universes—all, in their day, the “forms indwelt by God”. [17] For us there can be no such [Page 464] thing as pure cause, but only the working out of major effects. [18] Just as for us such a reality as pure reason is totally incomprehensible and unattainable, so with pure cause. [19] These factors antedate our solar system and therefore speculation about them remains unrewarded, except in so far as it tends to develop the mental apparatus. [20] This solar system is a system of effects, [21] which in their turn generate causes. [22] Only in the human family and only among those human beings who are consciously using mind power are any causes of any kind being generated. [23] All causes, being initiated by a mind of some kind, functioning consciously and thinking clearly, posit a Thinker, and this is profoundly the position of the occult sciences. [24] Our solar system is a thought-form but one having real existence just as long as thought persists. All that is forms part of the current of ideas emanating from the divine Thinker. All thoughts are part of a divine stream. The mass of people think not, and so do not generate causes that must in due time produce their effect.

[12] Các ý tưởng về hoạt động có trật tự và về một mục tiêu có ý thức, có chủ đích, đều hàm chứa trong cụm từ chúng ta đang xem xét. [13] Đấng kiến tạo bất cứ hình tướng nào, trước hết là người kiểm soát các sự sống và là vị phân xử [14] vận mệnh của một số thực thể nào đó. [15] Trong tư tưởng này, ánh sáng được soi rọi lên chủ đề ý chí tự do và lên Định luật Nhân Quả. [16] Tuy nhiên, không được quên rằng bí nhiệm của các nguyên nhân còn ẩn giấu trong những vũ trụ quá khứ — tất cả, trong thời của chúng, là “những hình tướng được Thượng đế nội ngự”. [17] Đối với chúng ta, không thể có điều gì [Page 464] như nguyên nhân thuần túy, mà chỉ có sự khai triển của những hệ quả lớn. [18] Cũng như đối với chúng ta, một thực tại như lý trí thuần túy hoàn toàn không thể hiểu được và không thể đạt tới, thì nguyên nhân thuần túy cũng vậy. [19] Những yếu tố này có trước hệ mặt trời của chúng ta, và vì thế sự suy đoán về chúng vẫn không đem lại kết quả, ngoại trừ trong chừng mực nó có khuynh hướng phát triển bộ máy trí tuệ. [20] Hệ mặt trời này là một hệ thống của các hệ quả, [21] mà đến lượt chúng lại sinh ra các nguyên nhân. [22] Chỉ trong gia đình nhân loại và chỉ nơi những con người đang sử dụng quyền năng trí tuệ một cách có ý thức, mới có bất cứ nguyên nhân nào thuộc bất cứ loại nào đang được tạo ra. [23] Mọi nguyên nhân, vì được khởi phát bởi một trí tuệ nào đó, hoạt động có ý thức và suy nghĩ rõ ràng, đều giả định có một Chủ Thể Tư Tưởng; và đây sâu xa chính là lập trường của các khoa học huyền bí. [24] Hệ mặt trời của chúng ta là một hình tư tưởng, nhưng là một hình tư tưởng có sự tồn tại thực sự bao lâu tư tưởng còn tồn tại. Tất cả những gì hiện hữu đều là một phần của dòng ý tưởng xuất lộ từ Chủ Thể Tư Tưởng thiêng liêng. Mọi tư tưởng đều là một phần của dòng chảy thiêng liêng. Đại đa số con người không suy nghĩ, và vì thế không tạo ra các nguyên nhân mà đúng thời phải sinh ra hệ quả của chúng.

[25] You ask, where then the truth of the statement made in many occult modern books that the trend of life or cycle of lives indicates necessarily the future, and that the causes initiated in one life work out as effects in another? [26] Where lives are predominantly emotional and are physically oriented, it is not a particular life that sets the pace but the group of lives, [27] simultaneously interacting with each other, predisposes the future along certain lines. This is eternally true of all human beings at a certain level of conscious development where they are swayed by mass ideas, [28] moulded unthinkingly by tradition and public opinion, are frankly immersed in selfish interests, and are not “taking hold” of conditions themselves but are being carried forward on the tide of evolution. [29] It is a form of group activity (groups governed by the vibration of physical and astral forms) which produces the [Page 465] characteristics and tendencies which cause the situation and environing circumstances. [30] In this realization lies hid the secret of racial and national karma and conditions. [31] In these groups, the ordinary feeling, active man is immersed, and out of this immersion he must find his way by discovering and using his mind. [32] Instinct must give place to intellect. [33] For cycles of lives, groups of souls incarnate through the pull of the material forms towards which they are attracted. [34] These attractive energies have earlier been utilized by the soul—finally being discarded and disintegrated. [35] It is the potency of form which in the first case draws the soul into incarnation, for in the first half of the evolutionary process matter—highly organized [36] in a previous solar system—is the dominant factor. [37] Later, we know, spirit mounts on the shoulder of matter. The mass interplay of spirit and matter is now so potent that one of the major experiences that a soul undergoes is the achieving of the stage wherein the pull of matter begins to wane and the soul learns to detach itself. This is the experience through which humanity is now passing—again a group activity on a higher turn of the spiral.

[25] Các bạn hỏi: vậy đâu là chân lý của lời khẳng định được nêu trong nhiều sách huyền bí hiện đại rằng khuynh hướng của một đời sống hay chu kỳ các đời sống tất yếu chỉ ra tương lai, và rằng các nguyên nhân được khởi phát trong một đời sẽ khai triển thành các hệ quả trong một đời khác? [26] Nơi nào các đời sống phần lớn mang tính cảm xúc và hướng về hồng trần, thì không phải một đời sống riêng biệt đặt nhịp độ, mà chính nhóm các đời sống, [27] đồng thời tương tác với nhau, khiến tương lai nghiêng theo một vài đường lối nhất định. Điều này vĩnh viễn đúng đối với mọi con người ở một cấp độ phát triển tâm thức nào đó, nơi họ bị chi phối bởi các ý tưởng tập thể, [28] bị truyền thống và công luận uốn nắn một cách không suy nghĩ, thẳng thắn chìm đắm trong các lợi ích ích kỷ, và không tự mình “nắm lấy” các điều kiện mà bị cuốn trôi theo thủy triều tiến hoá. [29] Đó là một hình thức hoạt động nhóm — các nhóm bị chi phối bởi rung động của những hình tướng hồng trần và cảm dục — tạo ra các [Page 465] đặc tính và khuynh hướng vốn gây nên hoàn cảnh và các điều kiện bao quanh. [30] Chính trong nhận thức này có ẩn giấu bí mật của nghiệp quả và các điều kiện của giống dân và quốc gia. [31] Trong các nhóm này, con người bình thường, cảm xúc và năng động, bị chìm đắm; và từ sự chìm đắm ấy, y phải tìm ra con đường của mình bằng cách khám phá và sử dụng thể trí. [32] Bản năng phải nhường chỗ cho trí năng. [33] Qua các chu kỳ đời sống, các nhóm linh hồn nhập thể do sức hút của những hình tướng vật chất mà họ bị lôi cuốn về phía đó. [34] Những năng lượng hấp dẫn này trước đó đã được linh hồn sử dụng — cuối cùng bị loại bỏ và tan rã. [35] Chính quyền năng của hình tướng, trong trường hợp đầu tiên, lôi kéo linh hồn vào lâm phàm, vì trong nửa đầu của tiến trình tiến hoá, vật chất — đã được tổ chức cao [36] trong một hệ mặt trời trước — là yếu tố chi phối. [37] Về sau, chúng ta biết, tinh thần cưỡi lên vai vật chất. Sự tương tác tập thể giữa tinh thần và vật chất nay mạnh mẽ đến nỗi một trong những kinh nghiệm lớn mà linh hồn trải qua là đạt đến giai đoạn trong đó sức hút của vật chất bắt đầu suy yếu và linh hồn học cách tách rời chính mình. Đây là kinh nghiệm mà nhân loại hiện nay đang đi qua — một lần nữa là hoạt động nhóm trên một vòng xoắn cao hơn của đường xoắn ốc.

[38] Large generalizations are indeed safer than the detailed and oft erroneous information anent the rules governing the taking and relinquishing of form, found in much of our puerile literature, [39] but e’en these generalizations should be regarded with much distrust. [40] All that can be posited is that, under the Law of Cause and Effect, spirit and matter coalesced and the worlds were made. Governed by the same law, forms were created and became material expressions of the life urge. They were swept in and out of manifestation according to a rhythmic cyclic beat, [41] initiated in still earlier solar systems, than the one immediately preceding ours. [42] Groups of forms appeared and disappeared, and were governed [Page 466] almost entirely by their group coherence and vibration. [43] So the life progressed through the elemental or involutionary kingdoms, through the three lower kingdoms in nature and on into the human kingdom.

[38] Những khái quát rộng lớn quả thật an toàn hơn thông tin chi tiết và thường sai lầm về các quy luật chi phối việc khoác lấy và từ bỏ hình tướng, vốn có trong phần lớn nền văn chương non nớt của chúng ta, [39] nhưng ngay cả những khái quát này cũng nên được nhìn nhận với nhiều dè dặt. [40] Tất cả những gì có thể giả định là: dưới Định luật Nhân Quả, tinh thần và vật chất kết hợp, và các thế giới được tạo thành. Dưới sự chi phối của cùng định luật ấy, các hình tướng được sáng tạo và trở thành những biểu hiện vật chất của thôi thúc sự sống. Chúng bị cuốn vào và ra khỏi biểu hiện theo một nhịp đập chu kỳ có nhịp điệu, [41] được khởi phát trong những hệ mặt trời còn sớm hơn cả hệ mặt trời ngay trước hệ của chúng ta. [42] Các nhóm hình tướng xuất hiện và biến mất, và hầu như hoàn toàn bị chi phối [Page 466] bởi sự cố kết và rung động nhóm của chúng. [43] Như vậy sự sống tiến triển qua các giới hành khí hay giáng hạ tiến hoá, qua ba giới thấp trong thiên nhiên và vào giới nhân loại.

[44] In the lower human stages and in the stage of animal man, the same group activity reigns, [45] only (as in the involutionary kingdoms) becoming smaller and smaller groups as the individual units achieve—one by one—the status of truly self-conscious individuals, and begin to work as souls. [46] Then they not only become creators, [47] with the power of standing alone, [48] with the faculty of clear thinking and accurate visualization, but demonstrate also that they are the possessors of the creative art or faculty of creative imagination. [49] They pass through life after life of self-sufficiency in which the personality is developed and used; then they begin to find their subjective group which will eventually take the place of the outer material groups in their consciousness. [50] Thus they regain again group existence, only this time in full awareness and control.

[44] Trong các giai đoạn nhân loại thấp hơn và trong giai đoạn người thú, cùng hoạt động nhóm ấy ngự trị, [45] chỉ khác là — như trong các giới giáng hạ tiến hoá — các nhóm ngày càng nhỏ lại khi từng đơn vị cá nhân, từng người một, đạt đến địa vị của những cá nhân thật sự có ngã thức, và bắt đầu hoạt động như những linh hồn. [46] Khi ấy họ không chỉ trở thành những đấng sáng tạo, [47] với quyền năng đứng riêng một mình, [48] với năng lực suy nghĩ rõ ràng và hình dung chính xác, mà còn chứng tỏ rằng họ sở hữu nghệ thuật sáng tạo hay năng lực tưởng tượng sáng tạo. [49] Họ trải qua hết đời này đến đời khác trong sự tự túc, trong đó phàm ngã được phát triển và sử dụng; rồi họ bắt đầu tìm thấy nhóm chủ quan của mình, nhóm cuối cùng sẽ thay thế các nhóm vật chất bên ngoài trong tâm thức họ. [50] Như vậy họ lại giành lại sự tồn tại nhóm, chỉ có điều lần này trong nhận thức và kiểm soát trọn vẹn.

[51] In the group with which they find themselves subjectively affiliated, will be found those who have worked with them in the earlier mass state, [52] so that they work in close association with those who have been nearest to them and who have been linked with them in the great life cycle.

[51] Trong nhóm mà họ thấy mình liên kết một cách chủ quan, sẽ có những người đã từng hoạt động với họ trong trạng thái tập thể trước kia, [52] để họ hoạt động trong sự liên kết gần gũi với những người đã ở gần họ nhất và đã được nối kết với họ trong chu kỳ sự sống vĩ đại.

[53] There are certain names given to these stages in the occult archives which are suggestive and illuminating; they are of course symbolic. [54] It might be of interest if I gave some of these ancient cryptic utterances which convey three items of information, namely, the name of the stage, its esoteric colour, and its symbol. [55] I would like to point out, however, that these intriguing pieces of information which I at times convey and which some of the students seem to regard as of vital importance are of [Page 467] far less importance than the injunction to live kindly, speak words of gentleness and of wisdom, and practice self-forgetfulness. [56] The occult data is read and noted, the familiar instructions are skipped and overlooked. We, who work with aspirants, smile oft at the foolishness and lack of judgment evinced by those we teach. Say to a student: Practice with steadfastness the law of loving-kindness, and he will say that indeed he will attempt to do, but within himself the very familiarity of the injunction palls and is deemed, at best, a needed platitude. Say to the student: I will give you some occult phrases or some items of information anent the Great Ones, and with keenness, with excitement, and with smug self-satisfaction and with a pleased curiosity, he prepares for the important revelation. Yet the earlier injunction is the conveyer of occult information and indicates a law which—if rightly followed—leads to release and liberation. The latter concerns phenomena and the knowledge of it leads not the weary pilgrim to the gates of heaven. Some of you need this reminder.

[53] Có một số danh xưng được trao cho các giai đoạn này trong các văn khố huyền bí, vừa gợi ý vừa soi sáng; dĩ nhiên chúng có tính biểu tượng. [54] Có lẽ sẽ thú vị nếu Tôi đưa ra một vài lời cổ xưa bí nhiệm này, vốn truyền đạt ba mục thông tin, đó là tên của giai đoạn, màu sắc nội môn của nó, và biểu tượng của nó. [55] Tuy nhiên, Tôi muốn chỉ ra rằng những mẩu thông tin hấp dẫn này, đôi khi Tôi truyền đạt và một số đạo sinh dường như xem là có tầm quan trọng thiết yếu, lại kém quan trọng hơn [Page 467] nhiều so với huấn lệnh hãy sống nhân ái, nói những lời dịu dàng và minh triết, và thực hành sự quên mình. [56] Dữ kiện huyền bí được đọc và ghi nhận; những lời huấn thị quen thuộc bị bỏ qua và xem nhẹ. Chúng Tôi, những vị làm việc với người chí nguyện, thường mỉm cười trước sự khờ dại và thiếu phán đoán biểu lộ nơi những người chúng Tôi dạy. Hãy nói với một đạo sinh: Hãy kiên định thực hành định luật của lòng từ ái, và y sẽ nói rằng quả thật y sẽ cố gắng làm như vậy; nhưng bên trong chính y, sự quá quen thuộc của huấn lệnh ấy khiến y chán ngán và, tốt nhất, được xem như một câu sáo ngữ cần thiết. Hãy nói với đạo sinh: Tôi sẽ trao cho bạn một vài cụm từ huyền bí hoặc một vài mục thông tin về Các Đấng Cao Cả, và với sự háo hức, phấn khích, tự mãn thỏa thuê và tò mò thích thú, y chuẩn bị đón nhận sự mặc khải quan trọng. Tuy thế huấn lệnh trước mới là phương tiện truyền đạt thông tin huyền bí và chỉ ra một định luật, nếu được tuân theo đúng đắn, sẽ dẫn đến giải thoát và tự do. Điều sau liên quan đến hiện tượng, và tri thức về nó không dẫn người lữ hành mệt mỏi đến cổng trời. Một số các bạn cần lời nhắc nhở này.

[57] Those stages which precede the human are omitted as none who will read these words possess the equipment to comprehend their inner sense. We will begin therefore with the stages in the human kingdom.

[57] Những giai đoạn đi trước nhân loại được bỏ qua, vì không ai đọc những lời này có đủ trang bị để thấu hiểu ý nghĩa bên trong của chúng. Vì vậy, chúng ta sẽ bắt đầu với các giai đoạn trong giới nhân loại.

[58] Stage I

[58] Giai đoạn I

[59] The life has climbed the stairway long through daily use of form. [60] Through the lesser three, with progress slow, the long path has been travelled. Another door stands open now. The words sound forth: “Enter upon the way of real desire.”

[59] Sự sống đã leo lên chiếc thang dài qua việc sử dụng hình tướng hằng ngày. [60] Qua ba giới thấp, với bước tiến chậm chạp, con đường dài đã được đi qua. Nay một cánh cửa khác mở ra. Những lời vang lên: “Hãy bước vào con đường của dục vọng thật sự.”

[61] The life, that only knows itself as form, enshrouds itself in vivid red, the red of known desire, [62] and through the red all longed-for forms approach, are grasped and held, used and discarded, until the red changes to rose [Page 468] and rose to palest pink, and pink to white. Forth flowers then the pure white rose of life.

[61] Sự sống, vốn chỉ biết mình là hình tướng, tự khoác lấy màu đỏ rực rỡ, màu đỏ của dục vọng đã biết; [62] và qua màu đỏ, mọi hình tướng được khát khao tiến đến, bị nắm lấy và giữ lại, được sử dụng rồi loại bỏ, cho đến khi màu đỏ chuyển thành hồng thắm, hồng thắm thành hồng rất nhạt, và hồng nhạt thành trắng. Khi ấy đóa hồng trắng tinh khiết của sự sống nở ra.

[63] The tiny rose of living life is seen in bud; [64] not yet the full blown flower.

[63] Đóa hồng nhỏ bé của sự sống sống động được thấy còn là nụ; [64] chưa phải là bông hoa nở trọn.

[65] Stage II

[65] Giai đoạn II

[66] The picture changes form. [67] Another voice, coming from close at hand utters another phrase. [68] The life continues on its way. “Enter the field where children play and join their game.” Awakened to the game of life, the soul passes the gate.

[66] Bức tranh đổi dạng. [67] Một tiếng nói khác, đến từ rất gần, thốt ra một cụm từ khác. [68] Sự sống tiếp tục trên con đường của mình. “Hãy bước vào cánh đồng nơi trẻ nhỏ vui chơi và tham gia trò chơi của chúng.” Thức tỉnh trước trò chơi của sự sống, linh hồn đi qua cổng.

[69] The field is green and on its broad expanse the many forms of the one moving Life disport themselves; they weave the dance of life, the many patterned forms God takes. The soul enters “the playground of the Lord” and plays thereon until he sees the star with five bright points, and says: “My Star.”

[69] Cánh đồng xanh tươi, và trên khoảng rộng bao la của nó, nhiều hình tướng của một Sự Sống đang chuyển động nô đùa; chúng dệt nên vũ điệu của sự sống, những hình tướng đa dạng mà Thượng đế khoác lấy. Linh hồn bước vào “sân chơi của Chúa Tể” và chơi ở đó cho đến khi y thấy ngôi sao với năm điểm sáng, và nói: “Ngôi Sao của Tôi.”

[70] The star is but a point of light, not yet a radiant sun.

[70] Ngôi sao chỉ là một điểm sáng, chưa phải là mặt trời rực rỡ.

[71] Stage III

[71] Giai đoạn III

[72] The way of red desire fails. It loses its allure. [73] The playground of the sons of God no longer holds appeal. The voice which has twice sounded from out the world of form sounds now within the heart. The challenge comes: “Prove thine own worth. Take to thyself the orange ball of thy one-pointed purpose.” Responsive to the sounded word, the living soul, immersed in form, emerges from the many forms and hews its onward way. The way of the destroyer comes, the builder [74] and again the tearer down of forms. The broken forms hold not the power to satisfy. The soul’s own form is now the great desire, [75] and thus there comes the entering of the playground of the mind.

[72] Con đường của dục vọng đỏ thắm thất bại. Nó mất sức quyến rũ. [73] Sân chơi của các Con của Thượng đế không còn hấp dẫn. Tiếng nói đã hai lần vang lên từ thế giới của hình tướng nay vang lên trong tim. Lời thách thức đến: “Hãy chứng tỏ giá trị của chính ngươi. Hãy nhận lấy quả cầu màu cam của mục đích nhất tâm của ngươi.” Đáp ứng với lời đã vang lên, linh hồn sống động, chìm trong hình tướng, trỗi ra khỏi nhiều hình tướng và tự mở đường tiến tới. Con đường của kẻ hủy diệt đến, đấng kiến tạo [74] và một lần nữa là kẻ phá bỏ các hình tướng. Những hình tướng tan vỡ không còn quyền năng đem lại thỏa mãn. Hình tướng riêng của linh hồn nay là dục vọng lớn lao, [75] và như vậy diễn ra việc bước vào sân chơi của thể trí.

[76] But in these dreams and fantasies, at times a vision comes—a vision of a folded lotus flower, close petalled, [Page 469] tightly sealed, lacking aroma yet, but bathed in cold blue light.

[76] Nhưng trong những giấc mơ và ảo tưởng này, đôi khi một linh ảnh hiện đến — linh ảnh về một hoa sen còn khép, cánh hoa khép kín, [Page 469] niêm chặt, chưa có hương thơm, nhưng được tắm trong ánh sáng xanh lam lạnh.

[77] Orange and blue in some more distant time will blended be, but far off yet the date. Their blending bathes the bud in light and causes future opening. Let the light shine.

[77] Màu cam và xanh lam, vào một thời xa hơn nào đó, sẽ được hòa quyện, nhưng ngày ấy còn xa. Sự hòa quyện của chúng tắm nụ hoa trong ánh sáng và gây nên sự khai mở tương lai. Hãy để ánh sáng chiếu rọi.

[78] Stage IV

[78] Giai đoạn IV

[79] Into the dark the life proceeds. A different voice seems to sound forth. “Enter the cave and find your own; walk in the dark and on your head carry a lighted lamp.” The cave is dark and lonely; cold is it and a place of many sounds and voices. The voice of the many sons of God, left playing on the playground of the Lord, make their appeal for light. The cave is long and narrow. The air is full of fog. The sound of running water meets the rushing sound of wind, and frequent roll of thunder.

[79] Sự sống tiến vào bóng tối. Một tiếng nói khác dường như vang lên. “Hãy bước vào hang động và tìm người của chính ngươi; hãy đi trong bóng tối và mang trên đầu một ngọn đèn đã thắp sáng.” Hang động tối tăm và cô độc; nó lạnh lẽo và là nơi của nhiều âm thanh và tiếng nói. Tiếng nói của nhiều Con của Thượng đế, còn ở lại vui chơi trên sân chơi của Chúa Tể, cất lời kêu gọi ánh sáng. Hang động dài và hẹp. Không khí đầy sương mù. Âm thanh của nước chảy gặp âm thanh cuồn cuộn của gió, và những hồi sấm thường xuyên vang rền.

[80] Far off, dim and most vaguely seen, appears an oval opening, its color blue. Stretched athwart this space of blue, a rosy cross is seen, and at the centre of the cross, where four arms meet, a rose. Upon the upper limb, a vibrant diamond shines, within a star five-pointed.

[80] Xa xa, mờ nhạt và chỉ thấy rất lờ mờ, hiện ra một lỗ mở hình bầu dục, màu xanh lam. Vắt ngang khoảng không xanh lam này, một thập giá hồng thắm được thấy, và ở trung tâm thập giá, nơi bốn cánh tay gặp nhau, là một đóa hồng. Trên cánh tay phía trên, một viên kim cương rung động tỏa sáng, bên trong một ngôi sao năm cánh.

[81] The living soul drives forward towards the cross which bars his way to life, revealed and known.

[81] Linh hồn sống động thúc mình tiến về phía thập giá đang chắn đường y đến với sự sống, đã được mặc khải và được biết.

[82] Not yet the cross is mounted and therefore left behind. But onward goes the living soul, eyes fixed upon the cross, ears open to the wailing cries of all his brother souls.

[82] Thập giá chưa được leo lên, và vì thế chưa bị bỏ lại phía sau. Nhưng linh hồn sống động vẫn tiến tới, mắt dán vào thập giá, tai mở ra trước những tiếng kêu than của tất cả các linh hồn huynh đệ của y.

[83] Stage V

[83] Giai đoạn V

[84] Out into radiant life and light! The cave is left behind; the cross is overturned; the way stands clear. The word sounds clear within the head and not within the heart. “Enter again the playground of the Lord and this time lead the games.” The way upon the second [Page 470] tier of stairs stands barred, this by the soul’s own act. No longer red desire governs all the life, but now the clear blue flame burns strong. Upon the bottom step of the barred Way he turns back and passes down the stairs on to the playground, meeting dead shells built in an earlier stage, stepping upon forms discarded and destroyed, and holding forth the hands of helpfulness. Upon his shoulder sits the bird of peace; upon his feet the sandals of the messenger.

[84] Bước ra sự sống và ánh sáng rạng rỡ! Hang động bị bỏ lại phía sau; thập giá bị lật đổ; con đường trở nên quang đãng. Linh từ vang lên rõ ràng trong đầu chứ không trong tim. “Hãy lại bước vào sân chơi của Chúa Tể và lần này hãy dẫn dắt các trò chơi.” Con đường trên bậc thang thứ hai [Page 470] bị chặn lại, lần này bởi chính hành động của linh hồn. Dục vọng đỏ thắm không còn cai quản toàn bộ sự sống, mà nay ngọn lửa xanh lam trong sáng cháy mạnh. Trên bậc thấp nhất của Con Đường bị chặn, y quay lại và đi xuống các bậc thang đến sân chơi, gặp những lớp vỏ chết được xây dựng trong một giai đoạn trước, bước lên các hình tướng đã bị loại bỏ và hủy diệt, và đưa ra đôi tay giúp đỡ. Trên vai y đậu chim hòa bình; nơi chân y là đôi dép của sứ giả.

[85] Not yet [86] the utter glory of the radiant life! Not yet the entering into everlasting peace! But still the work, and still the lifting of the little ones.

[85] Chưa phải [86] vinh quang trọn vẹn của sự sống rạng rỡ! Chưa phải việc bước vào bình an vĩnh cửu! Nhưng vẫn còn công việc, và vẫn còn việc nâng đỡ những kẻ bé nhỏ.

[87] Here in symbolic form we have pictures of human life and progress, of life in form and growing through the building process which marks the creative work. [88] It is only a bald translation of some mantric phrases, and of some basic symbols, and must in no way be considered to be anything except indicative of a process, veiled and couched so that only those who know can understand. Esotericists will understand that these five stages cover the life period of every form, no matter whether the creator is cosmic, planetary or human.

[87] Ở đây, trong hình thức biểu tượng, chúng ta có những bức tranh về đời sống và tiến bộ của con người, về sự sống trong hình tướng và sự trưởng thành qua tiến trình kiến tạo vốn đánh dấu công việc sáng tạo. [88] Đây chỉ là một bản dịch đơn sơ của một vài cụm từ mantram, và của một vài biểu tượng căn bản, và tuyệt đối không được xem là gì khác ngoài sự chỉ dẫn về một tiến trình, được che phủ và diễn đạt sao cho chỉ những ai biết mới có thể thấu hiểu. Các nhà bí truyền học sẽ hiểu rằng năm giai đoạn này bao trùm thời kỳ sống của mọi hình tướng, bất kể đấng sáng tạo là vũ trụ, hành tinh hay nhân loại.

Program-56-Astral-Plane-Rule-XI-11.3

Chương-trình-56-Cõi-Cảm-dục-Quy-luật-XI-11.3

Hi, and good afternoon, everybody. I’m continuing here on this Saturday afternoon, which is the 15th of September, and we’re continuing with Rule 11, the Rules for Magic on the Astral Plane. This is the 56th commentary in this Astral Plane series, and it’s the third commentary regarding the 11th and last rule that we have.

Xin chào, và chúc mọi người một buổi chiều tốt lành. Tôi tiếp tục ở đây vào chiều thứ Bảy này, ngày 15 tháng Chín, và chúng ta đang tiếp tục với Quy luật 11, Các Quy Luật về Huyền Thuật trên Cõi Cảm Dục. Đây là bài bình giảng thứ 56 trong loạt bài về Cõi Cảm Dục này, và là bài bình giảng thứ ba liên quan đến quy luật thứ 11 và cũng là quy luật cuối cùng mà chúng ta có.

First, we have finished with the very first sentence in Rule 11 “First, ascertain the formula which will confine the lives within the ensphering wall.” And it seems that the higher grades of workers know those formulas, and we are in a position, perhaps, to receive something of them and clothe them in appropriate mental matter so they can be used in the lower worlds.

Trước hết, chúng ta đã hoàn tất câu đầu tiên trong Quy luật 11: “Trước hết, hãy xác định công thức sẽ giam giữ các sự sống bên trong bức tường bao quanh thành khối cầu.” Và dường như những cấp bậc cao hơn của các người hoạt động biết các công thức ấy, và có lẽ chúng ta đang ở vị thế có thể tiếp nhận đôi điều về chúng và khoác cho chúng chất liệu trí tuệ thích hợp để chúng có thể được sử dụng trong các cõi thấp.

We know that every form must have a boundary, and a boundary means there is containment of the internal constituents of the form—some force of coherence which holds the form together and which is activated by the formula, which can be pronounced or given as a mantram.

Chúng ta biết rằng mọi hình tướng đều phải có một ranh giới, và ranh giới hàm ý có sự chứa đựng các thành phần nội tại của hình tướng—một mãnh lực cố kết nào đó giữ hình tướng lại với nhau và được công thức kích hoạt, công thức ấy có thể được phát âm hoặc ban ra như một mantram.

And probably every archetype on the higher planes—we’ve studied some archetypal Lives; we have not named them—but they have this ability to conceive and sustain the archetype. And I suppose the formulas, which are the inherent, essential archetype, will hold the archetype together and hold together its relationships, the relationships of its parts.

Và có lẽ mọi nguyên mẫu trên các cõi cao—chúng ta đã nghiên cứu một vài Sự Sống nguyên mẫu; chúng ta chưa nêu tên Các Ngài—nhưng Các Ngài có khả năng này: quan niệm và duy trì nguyên mẫu. Và tôi cho rằng các công thức, vốn là nguyên mẫu nội tại, thiết yếu, sẽ giữ nguyên mẫu lại với nhau và giữ các mối liên hệ của nó, các mối liên hệ giữa những phần của nó, lại với nhau.

The only thing in our whole— even the universe is bounded, as I understand it, by the self-perception of the Universal Logos. And the Universal Logos comes forth not as an absolutely infinite Being, but as a Being contained. And maybe it is even the Absolute Deity, in Its own self-perception, that sends forth, or becomes in part, or emanates the Universal Logos—a finite and bounded Being.

Điều duy nhất trong toàn thể của chúng ta—ngay cả vũ trụ, theo tôi thấu hiểu, cũng bị giới hạn bởi sự tự tri nhận của Thượng đế Vũ Trụ. Và Thượng đế Vũ Trụ xuất hiện không phải như một Đấng tuyệt đối vô hạn, mà như một Đấng được chứa đựng trong giới hạn. Và có lẽ chính Thượng Đế Tuyệt Đối, trong sự tự tri nhận của Ngài, phóng xuất, hoặc phần nào trở thành, hoặc xuất lộ Thượng đế Vũ Trụ—một Đấng hữu hạn và có giới hạn.

Although the Absolute Deity in the post-pralayic worlds and pre-universal worlds—I might call it post-pralayic and pre-universal—is infinite. And there are infinities—I’m sorry, there are infinities after their own kind—but then there is what we might call the Fount of All Possibility. And in a way, that might be called the Absolutely Infinite, which is articulated by the consciousness, by the self-consciousness, of the Absolute Deity, which has arisen from Absoluteness in a manner—who is to say how?

Dù Thượng Đế Tuyệt Đối trong các thế giới hậu qui nguyên và tiền vũ trụ—tôi có thể gọi là hậu qui nguyên và tiền vũ trụ—là vô hạn. Và có những vô hạn—xin lỗi, có những vô hạn theo loại riêng của chúng—nhưng rồi có điều mà chúng ta có thể gọi là Nguồn Mạch của Mọi Khả Tính. Và theo một cách nào đó, điều ấy có thể được gọi là Cái Vô Hạn Tuyệt Đối, được diễn đạt bởi tâm thức, bởi ngã thức, của Thượng Đế Tuyệt Đối, Đấng đã phát sinh từ Tính Tuyệt Đối theo một cách—ai có thể nói là bằng cách nào?

But the Absolute is passive, in a sense, incapable of changing, and yet It changes. So this is the great paradox.

Nhưng Tuyệt Đối là thụ động, theo một nghĩa nào đó, không có khả năng thay đổi, vậy mà Ngài lại thay đổi. Vì vậy đây là nghịch lý vĩ đại.

Now we have the second sentence, and we’re going to give attention to that: “pronounce…” So, three things the worker with the law must perform—or how does it go?

Bây giờ chúng ta có câu thứ hai, và chúng ta sẽ chú ý đến câu ấy: “hãy phát âm…” Vậy, ba điều mà người hoạt động với định luật phải thực hiện—hay câu ấy diễn ra thế nào?

“Three things the worker with the law must now accomplish. First, ascertain the formula which will confine the lives within the ensphering wall; and next…”

“Ba điều mà người hoạt động với định luật giờ đây phải hoàn thành. Trước hết, hãy xác định công thức sẽ giam giữ các sự sống bên trong bức tường bao quanh thành khối cầu; và kế đến…”

[1] II. Pronounce the words which will tell them what to do and where to carry that which has been made.

[1] II. Hãy phát âm những lời sẽ cho họ biết phải làm gì và mang điều đã được tạo ra đến đâu.

So we’re at that point now, and what little we can gather—I’m sorry, I seem to have a little something in my throat here, and I apologize for the clearing—“and where to carry that which has been made.” So what do we say?

Vậy giờ đây chúng ta đang ở điểm đó, và những gì ít ỏi mà chúng ta có thể thu thập—xin lỗi, dường như tôi có chút gì trong cổ họng ở đây, và tôi xin lỗi vì phải hắng giọng—“và mang điều đã được tạo ra đến đâu.” Vậy chúng ta nói gì?

[2] Let us remember in connection with this Rule that it is only potent in so far as the “worker with the Law”

[2] Chúng ta hãy nhớ, liên quan đến Quy luật này, rằng nó chỉ có quyền năng trong chừng mực “người hoạt động với Định luật”

Every magician—or let’s just say every White magician—must be this: the worker with the Law is en rapport with the inner reality within himself. And the worker with the Law—let’s call him the soul-infused personality—

Mọi nhà huyền thuật—hay hãy nói đơn giản là mọi nhà huyền thuật chánh đạo—phải là điều này: người hoạt động với Định luật ở trong mối giao cảm với thực tại bên trong chính mình. Và người hoạt động với Định luật—hãy gọi y là phàm ngã được linh hồn thấm nhuần—

[3] is en rapport with the inner reality within himself, with the soul.

[3] hòa hợp với thực tại bên trong nơi chính mình, với linh hồn.

It is so important that we discover our soul nature as a reality and, as a next step, identify as that reality. There will be other phases of identification, but we must cease identifying as the personality.

Điều vô cùng quan trọng là chúng ta khám phá bản chất linh hồn của mình như một thực tại và, như bước kế tiếp, đồng hoá với thực tại ấy. Sẽ còn có những giai đoạn đồng hoá khác, nhưng chúng ta phải chấm dứt việc đồng hoá với phàm ngã.

[4] It is essential that through him, in full waking consciousness, the soul should be functioning.

[4] Điều thiết yếu là qua y, trong tâm thức tỉnh thức trọn vẹn, linh hồn phải đang hoạt động.

So, all manner of exercises in soul infusion must be undertaken until it is an accomplished fact.

Vì vậy, mọi loại bài tập về sự thấm nhuần của linh hồn phải được thực hiện cho đến khi điều đó trở thành một sự kiện đã hoàn thành.

[5] It is the soul who pronounces the words. It is the soul who utters forth the mystic phrase,

[5] Chính linh hồn phát âm những lời ấy. Chính linh hồn thốt ra cụm từ thần bí,

Later, that will save the magician from the work being done.

Về sau, điều đó sẽ cứu nhà huyền thuật khỏi việc công việc tự mình được thực hiện.

[6] but it is the soul as controller or ruler of the mechanism, of the form-apparatus.

[6] nhưng đó là linh hồn với tư cách là chủ thể kiểm soát hay cai quản bộ máy, khí cụ-hình tướng.

That is interesting. We, apart from the soul, cannot pronounce these words. If we judge or experience ourselves as apart from the soul, these words cannot be pronounced.

Điều đó thật thú vị. Chúng ta, tách khỏi linh hồn, không thể phát âm những lời này. Nếu chúng ta xét đoán hoặc trải nghiệm chính mình như tách khỏi linh hồn, thì những lời này không thể được phát âm.

[7] This control is only possible where there is alignment of the brain and mind and soul.

[7] Sự kiểm soát này chỉ có thể có khi bộ não, thể trí và linh hồn được chỉnh hợp.

Notice he is reversing the order there. It’s usually soul, mind, brain. And how should we detect whether we have this? There are higher streams of energy which the Solar Angel—that part of it which is in our causal body—sends forth through our causal body.

Hãy lưu ý rằng ông đang đảo ngược trật tự ở đây. Thông thường là linh hồn, thể trí, bộ não. Và làm sao chúng ta nhận biết liệu mình có điều này hay không? Có những dòng năng lượng cao hơn mà Thái dương Thiên Thần—phần của Ngài ở trong thể nguyên nhân của chúng ta—phóng xuất qua thể nguyên nhân của chúng ta.

Do we recognize these—our higher inspirations, the energies which seem to lift us up, which seem to put us in touch with something more subtle than we usually deal with? How shall we recognize these?

Chúng ta có nhận ra những điều này không—những cảm hứng cao hơn của mình, những năng lượng dường như nâng chúng ta lên, dường như đặt chúng ta tiếp xúc với điều gì vi tế hơn những gì chúng ta thường đề cập đến? Làm sao chúng ta nhận ra những điều này?

[8] Again, it is necessary to remember that this Rule, being an expression of the creative work, applies to all creative process, whether macrocosmic or microcosmic, whether we are dealing with God as the creator of the solar system,

[8] Một lần nữa, cần nhớ rằng Quy luật này, vì là một biểu hiện của công việc sáng tạo, áp dụng cho mọi tiến trình sáng tạo, dù là đại thiên địa hay tiểu thiên địa, dù chúng ta đề cập đến Thượng đế với tư cách là Đấng sáng tạo hệ mặt trời,

So, in this case, God as the Solar Logos,

Vậy, trong trường hợp này, Thượng đế là Thái dương Thượng đế,

[9] with the soul as the creator of the human mechanism,

[9] đến linh hồn với tư cách là đấng sáng tạo bộ máy nhân loại,

That’s pretty much the Solar Angel, the Angel of the Presence, later combined with our own higher nature—

Điều đó gần như là Thái dương Thiên Thần, Thiên Thần của Hiện Diện, về sau kết hợp với bản chất cao hơn của chính chúng ta—

{the Solar Angel or Angel of the Presence, later combined with the higher nature of the human being in question—

{Thái dương Thiên Thần hay Thiên Thần của Hiện Diện, về sau kết hợp với bản chất cao hơn của con người đang được nói đến—

[10] or with the man as he attempts to master the technique of the magical work and so become a creator of forms in his own little sphere.

[10] hay đến con người khi y cố gắng làm chủ kỹ thuật của công việc huyền thuật và nhờ đó trở thành một đấng sáng tạo các hình tướng trong khối cầu nhỏ bé của riêng mình.

But we have been—we as a personality, and hopefully now as a soul-infused personality—have been, in a way, created by the Solar Angel and its projection, the Angel of the Presence, and our own, at least witnessing, participation on the higher mental plane.

Nhưng chúng ta đã từng—chúng ta với tư cách phàm ngã, và hy vọng giờ đây với tư cách phàm ngã được linh hồn thấm nhuần—đã từng, theo một cách nào đó, được Thái dương Thiên Thần và sự phóng chiếu của Ngài, Thiên Thần của Hiện Diện, cùng với sự tham dự của chính chúng ta, ít nhất là trong vai trò chứng kiến, trên cõi thượng trí, tạo nên.

Because the more experience we have in the lower worlds, the more we come to ourselves consciously, the more awake and alive we will be as a human soul on the higher mental plane.

Bởi vì chúng ta càng có nhiều kinh nghiệm trong các cõi thấp, chúng ta càng đi đến chính mình một cách có ý thức, thì chúng ta càng tỉnh thức và sống động hơn như một linh hồn nhân loại trên cõi thượng trí.

[11] All have to work out the true significance of the Rule, for God works under the law of His Being, and this Law demonstrates to us as the laws of nature.

[11] Tất cả đều phải khai triển thâm nghĩa chân thật của Quy luật, vì Thượng đế hoạt động dưới định luật của Bản Thể Ngài, và Định luật này biểu hiện đối với chúng ta như các định luật của thiên nhiên.

So Being has a law, and this law of God’s Being demonstrates as the laws of nature. And I would suppose as the laws of the soul, of the solar system, and beyond.

Vậy Bản Thể có một định luật, và định luật này của Bản Thể Thượng đế biểu lộ như các định luật của tự nhiên. Và tôi cho rằng cũng như các định luật của linh hồn, của hệ mặt trời, và xa hơn nữa.

Notice the word “God” is flexible. We’re not dealing with the Absolute, with the immense Logos of the universe. We’re dealing with a Being immense to us, the Solar Logos, Who is embodying our solar system.

Hãy lưu ý từ “Thượng đế” có tính linh hoạt. Chúng ta không đang bàn đến Tuyệt Đối, đến Thượng đế bao la của vũ trụ. Chúng ta đang bàn đến một Đấng bao la đối với chúng ta, Thái dương Thượng đế, Đấng đang hiện thân cho hệ mặt trời của chúng ta.

But we’re not dealing with the one and only God of this particular appearing universe. So anyway, there is a constant creative activity going on, and we want to make it more and more conscious. We want to be conscious workers with the Law. How else could we work with the Law? The Law would work us, as it does, of course, but we want to actually work with the Law by understanding it. We must understand the Law and not simply be moved by it.

Nhưng chúng ta không đang bàn đến Thượng đế duy nhất và độc nhất của vũ trụ đang xuất hiện đặc thù này. Dù sao đi nữa, có một hoạt động sáng tạo liên tục đang diễn ra, và chúng ta muốn làm cho nó ngày càng có ý thức hơn. Chúng ta muốn là những người hoạt động có ý thức với Định luật. Chúng ta còn có thể làm việc với Định luật bằng cách nào khác? Định luật sẽ tác động lên chúng ta, như dĩ nhiên nó vẫn làm, nhưng chúng ta muốn thực sự làm việc với Định luật bằng cách thấu hiểu nó. Chúng ta phải thấu hiểu Định luật chứ không chỉ đơn giản bị nó thúc đẩy.

[12] The ideas of ordered activity and of a conscious and purposeful goal are bound up in the phrase we are considering.

[12] Các ý tưởng về hoạt động có trật tự và về một mục tiêu có ý thức, có chủ đích, đều hàm chứa trong cụm từ chúng ta đang xem xét.

Let’s just say the magician and the whole magical process are very much ruled by the Seventh Ray, the Ray of orderly process, ordered activity.

Hãy nói đơn giản rằng nhà huyền thuật và toàn bộ tiến trình huyền thuật chịu sự cai quản rất nhiều của Cung Bảy, Cung của tiến trình trật tự, hoạt động có trật tự.

[13] The builder of any form is first of all a controller of lives and the arbiter

[13] Đấng kiến tạo bất cứ hình tướng nào, trước hết là người kiểm soát các sự sống và là vị phân xử

An arbiter—a decider. Libra.

Một người phán quyết—một người quyết định. Thiên Bình.

[14] of the destinies of certain entities.

[14] vận mệnh của một số thực thể nào đó.

And I’ll just put here, next to “arbiter,” Seventh Ray and seventh sign, even though, at the moment, it does not seem that the Seventh Ray comes from the seventh sign, yet there are so many factors involved in the seventh-sign Libra process that suggest the Seventh Ray.

Và tôi sẽ ghi ở đây, cạnh “người phán quyết,” Cung Bảy và dấu hiệu thứ bảy, dù hiện tại dường như Cung Bảy không đến từ dấu hiệu thứ bảy, nhưng có rất nhiều yếu tố liên quan trong tiến trình Thiên Bình, dấu hiệu thứ bảy, gợi ý đến Cung Bảy.

So we control, we create forms and uphold forms, and obey the kinds of forms we have created, which are supposed to be based on laws, which are the expression of the will of the God we’re talking about—in this case, it seems, the solar God.

Vậy chúng ta kiểm soát, chúng ta tạo ra các hình tướng và duy trì các hình tướng, và tuân theo những loại hình tướng mà chúng ta đã tạo ra, vốn được cho là đặt nền trên các định luật, tức là biểu hiện của ý chí của Thượng đế mà chúng ta đang nói đến—trong trường hợp này, dường như là Thượng đế Thái dương.

The builder of any form is, first of all, a controller of lives and an arbiter of the destinies of certain entities. And thus it is even when we, as human beings, are creating forms and there are, let’s say, constituent members of the human race who are part of an organization that we have created, and we are in charge. In some sense, we control the destiny of the workers who have come to us or whom we have gathered.

Đấng kiến tạo của bất kỳ hình tướng nào, trước hết, là một kẻ kiểm soát các sự sống và là người phán quyết số phận của một số thực thể nào đó. Và điều này cũng đúng ngay cả khi chúng ta, với tư cách con người, đang tạo ra các hình tướng và có, hãy nói vậy, những thành viên cấu thành của nhân loại là một phần của một tổ chức mà chúng ta đã tạo ra, và chúng ta là người phụ trách. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta kiểm soát số phận của những người hoạt động đã đến với chúng ta hoặc những người mà chúng ta đã quy tụ.

[15] In this thought we have light thrown upon the subject of free will and upon the Law of Cause and Effect.

[15] Trong tư tưởng này, ánh sáng được soi rọi lên chủ đề ý chí tự do và lên Định luật Nhân Quả.

Let’s just say human free will exists in some respects and is limited in others. There are limitations to human free will. The only will that is absolutely free and uncompelled is the will of One than Whom there is no other. The will of One than Whom there is no other—the Absolute Deity—has total free will. Who is there to compel? What is there to deny Its freedom? The One Actor, the One pre-cosmic and post-cosmic Actor.

Hãy nói đơn giản rằng ý chí tự do của con người tồn tại theo một vài phương diện và bị giới hạn theo những phương diện khác. Có những giới hạn đối với ý chí tự do của con người. Ý chí duy nhất tuyệt đối tự do và không bị cưỡng bách là ý chí của Đấng mà ngoài Ngài không có đấng nào khác. Ý chí của Đấng mà ngoài Ngài không có đấng nào khác—Thượng Đế Tuyệt Đối—có ý chí tự do toàn triệt. Ai ở đó để cưỡng bách? Điều gì ở đó để phủ nhận tự do của Ngài? Tác Nhân Duy Nhất, Tác Nhân tiền vũ trụ và hậu vũ trụ duy nhất.

Anyway, I can’t really help myself ranging off into certain philosophical considerations, but freedom is relative, really.

Dù sao, tôi thực sự không thể ngăn mình đi xa vào một vài suy tư triết học nào đó, nhưng tự do thật ra là tương đối.

[16] It must not be forgotten however that the mystery of causes lies hid in past universes—all, in their day, the “forms indwelt by God”.

[16] Tuy nhiên, không được quên rằng bí nhiệm của các nguyên nhân còn ẩn giấu trong những vũ trụ quá khứ — tất cả, trong thời của chúng, là “những hình tướng được Thượng đế nội ngự”.

This is another way of saying our Solar Logos has had previous incarnations—in fact, four previous to this one. And what can we really say? That our Universal Logos has had always more incarnations than one can count? We can’t say an infinite number per se, but an infinitude of them.

Đây là một cách khác để nói rằng Thái dương Thượng đế của chúng ta đã có những lần lâm phàm trước—thật vậy, bốn lần trước lần này. Và chúng ta thực sự có thể nói gì? Rằng Thượng đế Vũ Trụ của chúng ta luôn luôn có nhiều lần lâm phàm hơn mức người ta có thể đếm? Chúng ta không thể nói là một số vô hạn đúng nghĩa, nhưng là vô số.

[17] For us there can be no such [Page 464] thing as pure cause, but only the working out of major effects.

[17] Đối với chúng ta, không thể có điều gì [Page 464] như nguyên nhân thuần túy, mà chỉ có sự khai triển của những hệ quả lớn.

Originated in the past incarnations of our Solar Logos—at least for the moment. There are other causes. The original cause, or causes, within our total universe emanate from the Universal Logos. And what Being is that? We can’t even see, but many religions feel that when they’re talking to God, they’re talking to the one and only Being in the universe. And probably that idea would give way if a little further thought were given to it.

Bắt nguồn từ các lần lâm phàm quá khứ của Thái dương Thượng đế của chúng ta—ít nhất là trong lúc này. Có những nguyên nhân khác. Nguyên nhân nguyên thủy, hay các nguyên nhân, bên trong toàn bộ vũ trụ của chúng ta xuất lộ từ Thượng đế Vũ Trụ. Và Đấng ấy là Đấng nào? Chúng ta thậm chí không thể thấy, nhưng nhiều tôn giáo cảm thấy rằng khi họ nói với Thượng đế, họ đang nói với Đấng duy nhất và độc nhất trong vũ trụ. Và có lẽ ý tưởng ấy sẽ nhường chỗ nếu người ta suy nghĩ thêm một chút về nó.

[18] Just as for us such a reality as pure reason is totally incomprehensible and unattainable, so with pure cause.

[18] Cũng như đối với chúng ta, một thực tại như lý trí thuần túy hoàn toàn không thể hiểu được và không thể đạt tới, thì nguyên nhân thuần túy cũng vậy.

We might call it originating, uncompelled, and thus not an effect of a previous cause. I wonder if there is such a thing in the infinite sequence of appearing and disappearing universes—that the members of that sequence are not causally connected.

Chúng ta có thể gọi nó là có tính khởi nguyên, không bị cưỡng bách, và do đó không phải là hệ quả của một nguyên nhân trước đó. Tôi tự hỏi liệu có một điều như thế trong chuỗi vô hạn của những vũ trụ xuất hiện và biến mất hay không—rằng các thành viên của chuỗi ấy không liên kết với nhau về mặt nhân quả.

This is an idea that I’m playing with at the moment, and have been playing with for 20 years: that each universe is not dependent upon a previous universe. I know that seems strange, perhaps, but is dependent only upon the free choice of the Absolute Deity, which in essence it is. So any universe and its Universal Logos is not dependent upon a previous universe and its Universal Logos, which is ultimately the same Being. Only the universal—only the, what can I call it?—post… I’m going to call it something strange: post- and pre-universal Absolute Deity.

Đây là một ý tưởng mà tôi đang nghiền ngẫm lúc này, và đã nghiền ngẫm trong 20 năm: rằng mỗi vũ trụ không phụ thuộc vào một vũ trụ trước đó. Tôi biết điều đó có lẽ có vẻ lạ, nhưng nó chỉ phụ thuộc vào sự lựa chọn tự do của Thượng Đế Tuyệt Đối, mà về bản chất nó chính là vậy. Vì thế bất kỳ vũ trụ nào và Thượng đế Vũ Trụ của nó đều không phụ thuộc vào một vũ trụ trước đó và Thượng đế Vũ Trụ của nó, vốn rốt cuộc là cùng một Đấng. Chỉ có cái vũ trụ—chỉ có cái, tôi có thể gọi là gì?—hậu… Tôi sẽ gọi nó bằng một điều lạ: Thượng Đế Tuyệt Đối hậu và tiền vũ trụ.

Oh, I know I should be considered crazy at one point here, but I’m going to say “post- and pre-universal Absolute Deity.” That’s the only cause. Only this is a cause affecting the limits and structure of universes. I know one day I’ll have to explain that.

Ồ, tôi biết đến một lúc nào đó ở đây tôi hẳn nên bị xem là điên, nhưng tôi sẽ nói “Thượng Đế Tuyệt Đối hậu và tiền vũ trụ.” Đó là nguyên nhân duy nhất. Chỉ điều này là một nguyên nhân tác động đến các giới hạn và cấu trúc của các vũ trụ. Tôi biết một ngày nào đó tôi sẽ phải giải thích điều đó.

My youngest son, who’s a philosopher, said to me once, “Dad, you’ve written a book here, and you’re going to spend the rest of your life explaining it.” Or maybe it should have been said, “trying to explain it.”

Con trai út của tôi, vốn là một triết gia, từng nói với tôi: “Bố, bố đã viết một cuốn sách ở đây, và bố sẽ dành phần đời còn lại để giải thích nó.” Hoặc có lẽ nên nói là, “cố gắng giải thích nó.”

These factors antedate our—so now we’re still in our particular universe, in this causal chain—

Những yếu tố này có trước của chúng ta—vậy giờ đây chúng ta vẫn còn ở trong vũ trụ đặc thù của mình, trong chuỗi nhân quả này—

[19] These factors antedate our solar system and therefore speculation about them remains unrewarded, except in so far as it tends to develop the mental apparatus.

[19] Những yếu tố này có trước hệ mặt trời của chúng ta, và vì thế sự suy đoán về chúng vẫn không đem lại kết quả, ngoại trừ trong chừng mực nó có khuynh hướng phát triển bộ máy trí tuệ.

And that’s not a bad thing. We do need that. This—oh, see, I forgot to go back to the blue bracket. So this is actually a good thing. And to develop that apparatus—no, it’s not going to let me do this. So this is actually a good thing. And many are the opportunities for mental gymnastics which are developmental. And I’m going to make one of those, and we’ll call that “developmental.”

Và điều đó không phải là xấu. Chúng ta thật sự cần điều đó. Điều này—ồ, thấy không, tôi quên quay lại ngoặc màu xanh. Vậy điều này thật ra là một điều tốt. Và để phát triển khí cụ ấy—không, nó sẽ không để tôi làm điều này. Vậy điều này thật ra là một điều tốt. Và có nhiều cơ hội cho các bài thể dục trí tuệ mang tính phát triển. Và tôi sẽ làm một trong số đó, và chúng ta sẽ gọi điều đó là “mang tính phát triển.”

[20] This solar system is a system of effects,

[20] Hệ mặt trời này là một hệ thống của các hệ quả,

It’s the fifth in a series of solar systems and the second major,

Nó là hệ thứ năm trong một chuỗi các hệ mặt trời và là hệ lớn thứ hai,

[21] which in their turn generate causes.

[21] mà đến lượt chúng lại sinh ra các nguyên nhân.

So this solar system is the fifth in a series of six or seven—seven, if we look at the last solar system as the sum of them all.

Vậy hệ mặt trời này là hệ thứ năm trong một chuỗi sáu hoặc bảy hệ—bảy, nếu chúng ta xem hệ mặt trời cuối cùng như tổng hợp của tất cả.

[22] Only in the human family and only among those human beings who are consciously using mind power are any causes of any kind being generated.

[22] Chỉ trong gia đình nhân loại và chỉ nơi những con người đang sử dụng quyền năng trí tuệ một cách có ý thức, mới có bất cứ nguyên nhân nào thuộc bất cứ loại nào đang được tạo ra.

This is actually an interesting, maybe little digression here about cause and effect. But let’s just say simply that thinking human beings create causes.

Đây thật ra là một đoạn lạc đề thú vị, có lẽ nhỏ thôi, về nhân và quả. Nhưng hãy nói đơn giản rằng những con người biết suy nghĩ tạo ra các nguyên nhân.

[23] All causes, being initiated by a mind of some kind, functioning consciously and thinking clearly, posit a Thinker, and this is profoundly the position of the occult sciences.

[23] Mọi nguyên nhân, vì được khởi phát bởi một trí tuệ nào đó, hoạt động có ý thức và suy nghĩ rõ ràng, đều giả định có một Chủ Thể Tư Tưởng; và đây sâu xa chính là lập trường của các khoa học huyền bí.

So, in occultism, causes require a Thinker. Our solar system is a thought-form, but one having real—if I can possibly save. It’s giving me the same old problem. And my hope is that somehow I can save. I have found one way to save. It’s a very big file, as you can see—at least for Word it looks big—some 800 pages here.

Vậy, trong huyền bí học, các nguyên nhân đòi hỏi một Chủ Thể Tư Tưởng. Hệ mặt trời của chúng ta là một hình tư tưởng, nhưng là một hình tư tưởng có sự tồn tại thực—nếu tôi có thể lưu lại. Nó lại gây cho tôi cùng một vấn đề cũ. Và hy vọng của tôi là bằng cách nào đó tôi có thể lưu lại. Tôi đã tìm thấy một cách để lưu. Đây là một tập tin rất lớn, như các bạn có thể thấy—ít nhất đối với Word thì trông nó lớn—khoảng 800 trang ở đây.

Anyway,

Dù sao,

[24] Our solar system is a thought-form but one having real existence just as long as thought persists. All that is forms part of the current of ideas emanating from the divine Thinker. All thoughts are part of a divine stream. The mass of people think not, and so do not generate causes that must in due time produce their effect.

[24] Hệ mặt trời của chúng ta là một hình tư tưởng, nhưng là một hình tư tưởng có sự tồn tại thực sự bao lâu tư tưởng còn tồn tại. Tất cả những gì hiện hữu đều là một phần của dòng ý tưởng xuất lộ từ Chủ Thể Tư Tưởng thiêng liêng. Mọi tư tưởng đều là một phần của dòng chảy thiêng liêng. Đại đa số con người không suy nghĩ, và vì thế không tạo ra các nguyên nhân mà đúng thời phải sinh ra hệ quả của chúng.

Their responses are effects, and those effects produce further effects, but are not really considered to be causal. They’re part of a particular stream. They do not direct new processes. They cannot make the stream diverge or go in a different direction.

Những đáp ứng của họ là các hệ quả, và những hệ quả ấy tạo ra các hệ quả xa hơn, nhưng không thật sự được xem là có tính nhân quả. Chúng là một phần của một dòng đặc thù. Chúng không điều hướng những tiến trình mới. Chúng không thể khiến dòng ấy rẽ nhánh hoặc đi theo một hướng khác.

So anyway, this is the occult point of view. Our solar system is a thought-form, but one having real existence as long as the thought persists.

Dù sao, đây là quan điểm huyền bí. Hệ mặt trời của chúng ta là một hình tư tưởng, nhưng là một hình tư tưởng có sự tồn tại thực chừng nào tư tưởng còn kéo dài.

So, whatever Thinker it is—the Solar Logos—stops thinking in a certain way, and the solar system disappears. And maybe whatever that Being is as a soul stops thinking, and the entire personality of the Solar Logos disappears. And maybe the Monad of that Solar Logos stops doing whatever it does—maybe it’s thinking—and the Triad and the soul limitations of that great Monad also disappear.

Vậy, bất cứ Chủ Thể Tư Tưởng nào—Thái dương Thượng đế—ngừng suy nghĩ theo một cách nào đó, thì hệ mặt trời biến mất. Và có lẽ bất cứ Đấng ấy là gì với tư cách linh hồn đều ngừng suy nghĩ, và toàn bộ phàm ngã của Thái dương Thượng đế biến mất. Và có lẽ Chân Thần của Thái dương Thượng đế ấy ngừng làm bất cứ điều gì Ngài làm—có lẽ đó là suy nghĩ—và Tam nguyên tinh thần cùng các giới hạn linh hồn của Chân Thần vĩ đại ấy cũng biến mất.

But somehow the harvest is always incorporated on the way back along the emanative stream, because there’s no Being other than the Universal Logos that, in any universe, is not an emanation. No Being other than the Universal Logos which, in that universe or universal system, is not an emanation.

Nhưng bằng cách nào đó, mùa gặt luôn luôn được thâu nhập trên con đường trở về dọc theo dòng xuất lộ, bởi vì không có Đấng nào ngoài Thượng đế Vũ Trụ mà, trong bất kỳ vũ trụ nào, lại không phải là một xuất lộ. Không có Đấng nào ngoài Thượng đế Vũ Trụ mà, trong vũ trụ ấy hay hệ thống vũ trụ ấy, lại không phải là một xuất lộ.

And maybe we have to widen our view of emanation and consider any Universal Logos as itself a kind of emanation from Absolute Infinitude, created by the self-observation of the Absolute Deity, which is post-pralayic and pre-universal.

Và có lẽ chúng ta phải mở rộng quan điểm của mình về xuất lộ và xem bất kỳ Thượng đế Vũ Trụ nào cũng tự thân là một loại xuất lộ từ Tính Vô Hạn Tuyệt Đối, được tạo ra bởi sự tự quan sát của Thượng Đế Tuyệt Đối, vốn là hậu qui nguyên và tiền vũ trụ.

[25] You ask, where then the truth of the statement made in many occult modern books that the trend of life or cycle of lives indicates necessarily the future, and that the causes initiated in one life work out as effects in another?

[25] Các bạn hỏi: vậy đâu là chân lý của lời khẳng định được nêu trong nhiều sách huyền bí hiện đại rằng khuynh hướng của một đời sống hay chu kỳ các đời sống tất yếu chỉ ra tương lai, và rằng các nguyên nhân được khởi phát trong một đời sẽ khai triển thành các hệ quả trong một đời khác?

It just seems to have me in a bit of a loop here, and it’s not too pleasant, I regret to say. So we’re trying to deal with this question: where then is the truth of the statement that the trend of life, or cycle of lives, necessarily indicates the future, and that the causes initiated in one life work out as effects in another?

Dường như nó khiến tôi hơi mắc vào một vòng lặp ở đây, và tôi tiếc phải nói rằng điều đó không dễ chịu lắm. Vậy chúng ta đang cố gắng xử lý câu hỏi này: vậy đâu là chân lý của phát biểu rằng khuynh hướng của sự sống, hay chu kỳ các sự sống, tất yếu chỉ ra tương lai, và rằng các nguyên nhân được khởi phát trong một đời sống sẽ triển khai như các hệ quả trong một đời sống khác?

What about this? Where lives are predominantly emotional and physically oriented, it is not a particular life which sets the pace, but the group of lives, simultaneously interacting with each other, predisposes the future along certain lines. So the causal factor is not easily traced to one particular life when the trend has been emotional, non-mental, physical.

Còn điều này thì sao? Nơi nào các đời sống chủ yếu mang tính cảm xúc và hướng về hồng trần, thì không phải một đời sống đặc thù đặt nhịp độ, mà nhóm các đời sống, đồng thời tương tác với nhau, khiến tương lai thiên về một số đường hướng nhất định. Vì vậy yếu tố nhân quả không dễ truy nguyên về một đời sống đặc thù nào khi khuynh hướng đã là cảm xúc, phi trí tuệ, hồng trần.

[26] Where lives are predominantly emotional and are physically oriented, it is not a particular life that sets the pace but the group of lives,

[26] Nơi nào các đời sống phần lớn mang tính cảm xúc và hướng về hồng trần, thì không phải một đời sống riêng biệt đặt nhịp độ, mà chính nhóm các đời sống,

Of course, this question of “simultaneously interacting”—in what way is that possible, we might ask? Is not one life already past? Then how can it interact with another? But perhaps the skandhas, as they are called, of any one life interact with the skandhas of another. The skandhas can interact, perhaps. These are not easy matters.

Dĩ nhiên, câu hỏi về “đồng thời tương tác”—theo cách nào điều đó có thể xảy ra, chúng ta có thể hỏi? Chẳng phải một đời sống đã là quá khứ rồi sao? Vậy làm sao nó có thể tương tác với một đời sống khác? Nhưng có lẽ các uẩn, như chúng được gọi, của bất kỳ một đời sống nào tương tác với các uẩn của một đời sống khác. Có lẽ các uẩn có thể tương tác. Đây không phải là những vấn đề dễ dàng.

simultaneously,

đồng thời,

That’s the word—

Đó là từ—

[27] simultaneously interacting with each other, predisposes the future along certain lines. This is eternally true of all human beings at a certain level of conscious development where they are swayed by mass ideas,

[27] đồng thời tương tác với nhau, khiến tương lai nghiêng theo một vài đường lối nhất định. Điều này vĩnh viễn đúng đối với mọi con người ở một cấp độ phát triển tâm thức nào đó, nơi họ bị chi phối bởi các ý tưởng tập thể,

This is what we might call the stage of mass consciousness—

Đây là điều chúng ta có thể gọi là giai đoạn của tâm thức quần chúng—

[28] moulded unthinkingly by tradition and public opinion, are frankly immersed in selfish interests, and are not “taking hold” of conditions themselves but are being carried forward on the tide of evolution.

[28] bị truyền thống và công luận uốn nắn một cách không suy nghĩ, thẳng thắn chìm đắm trong các lợi ích ích kỷ, và không tự mình “nắm lấy” các điều kiện mà bị cuốn trôi theo thủy triều tiến hoá.

And that’s important. A certain Saturn phase, a certain Leo phase, a certain decisive phase of Libra is not yet occurring. They are not “taking hold.” They are not gripping, with Vulcan, the conditions around them. They are drifting. They are being impelled. They are being compelled. They are not stopping and getting a grip on circumstances.

Và điều đó quan trọng. Một giai đoạn Sao Thổ nào đó, một giai đoạn Sư Tử nào đó, một giai đoạn quyết định nào đó của Thiên Bình vẫn chưa xảy ra. Họ không “nắm lấy.” Họ không nắm chặt, với Vulcan, các điều kiện quanh họ. Họ trôi dạt. Họ bị thúc đẩy. Họ bị cưỡng bách. Họ không dừng lại và nắm vững hoàn cảnh.

So, through Leo, Saturn, Vulcan, Libra, they will later reach a point where they stop and get a grip on circumstances. We’re told of Leo that it conditions circumstances, and that may be later in the Uranian phase of the Leo energy.

Vậy, thông qua Sư Tử, Sao Thổ, Vulcan, Thiên Bình, về sau họ sẽ đạt đến một điểm nơi họ dừng lại và nắm vững hoàn cảnh. Chúng ta được cho biết về Sư Tử rằng nó tác động lên hoàn cảnh, và điều đó có thể xảy ra về sau trong giai đoạn Sao Thiên Vương của năng lượng Sư Tử.

It is a form of group activity. They go along with the group, a bit like the group soul. They pass along into the future as a group, reminding one of the group soul of animals, but it’s, of course, on a higher turn of the spiral.

Đó là một hình thức hoạt động nhóm. Họ đi cùng với nhóm, hơi giống như hồn nhóm. Họ đi vào tương lai như một nhóm, gợi nhớ đến hồn nhóm của loài vật, nhưng dĩ nhiên, ở một vòng xoắn cao hơn của đường xoắn ốc.

It is a form of group activity: groups governed by the vibration of physical and astral forms, compelled, impelled, directed by those forms and not by their own center. These types are not directed from their own center. And it is these physical and astral vibrations which produce the characteristics and tendencies which cause the situation, environment, and circumstances.

Đó là một hình thức hoạt động nhóm: các nhóm bị chi phối bởi rung động của các hình tướng hồng trần và cảm dục, bị cưỡng bách, bị thúc đẩy, bị điều hướng bởi những hình tướng ấy chứ không phải bởi trung tâm của chính họ. Những kiểu người này không được điều hướng từ trung tâm của chính họ. Và chính các rung động hồng trần và cảm dục này tạo ra những đặc tính và khuynh hướng gây nên tình thế, môi trường và hoàn cảnh.

Let’s just say this is not the same as causality produced by a Thinker.

Hãy nói đơn giản rằng điều này không giống như tính nhân quả do một Chủ Thể Tư Tưởng tạo ra.

[29] It is a form of group activity (groups governed by the vibration of physical and astral forms) which produces the [Page 465] characteristics and tendencies which cause the situation and environing circumstances.

[29] Đó là một hình thức hoạt động nhóm — các nhóm bị chi phối bởi rung động của những hình tướng hồng trần và cảm dục — tạo ra các [Page 465] đặc tính và khuynh hướng vốn gây nên hoàn cảnh và các điều kiện bao quanh.

So, situation and circumstances caused by group activity. There’s not really a thinking Thinker behind it, and so the type of causality is different. It’s just part of the stream of effects.

Vậy, tình thế và hoàn cảnh do hoạt động nhóm gây nên. Thật sự không có một Chủ Thể Tư Tưởng đang suy nghĩ đứng sau nó, và vì vậy loại tính nhân quả là khác. Nó chỉ là một phần của dòng các hệ quả.

Now, some people will say whatever you even think about is determined, and you are actually compelled to think in a certain way, and your thinking is really an effect. There is that argument. But that particular argument, I think, is fallacious. There is, within the human being, a sphere of self-determination which is unconditioned.

Giờ đây, một số người sẽ nói rằng ngay cả bất cứ điều gì các bạn nghĩ đến cũng đã được định đoạt, và các bạn thực sự bị cưỡng bách phải suy nghĩ theo một cách nào đó, và tư duy của các bạn thật sự là một hệ quả. Có lập luận như thế. Nhưng lập luận đặc thù ấy, tôi nghĩ, là sai lầm. Bên trong con người có một khối cầu tự quyết không bị điều kiện hóa.

So, let us say that for any human being of a certain level of development, there is a sphere—a protected sphere—a sphere within which he can work freely in his choice, unconditioned and uncompelled by previous activities. He is, in spirit, free because, in spirit, he is actually All. He is the Essence.

Vậy, hãy nói rằng đối với bất kỳ con người nào ở một cấp độ phát triển nhất định, có một khối cầu—một khối cầu được bảo vệ—một khối cầu trong đó y có thể làm việc một cách tự do trong lựa chọn của mình, không bị điều kiện hóa và không bị cưỡng bách bởi các hoạt động trước đó. Trong tinh thần, y tự do bởi vì, trong tinh thần, y thật sự là Tất Cả. Y là Bản Thể Tinh Yếu.

And this is the old argument: Is that which we consider to be free choice really an effect, really determined choice? And I’m saying that because, in essence, we are the One and Only Essence, there is a space, regarding certain types of circumstances, in which we can operate with free choice, thus with free will.

Và đây là lập luận cũ: Liệu điều mà chúng ta xem là lựa chọn tự do có thật sự là một hệ quả, thật sự là lựa chọn đã được định đoạt không? Và tôi đang nói rằng vì, trong bản thể tinh yếu, chúng ta là Bản Thể Tinh Yếu Duy Nhất và Độc Nhất, nên có một không gian, liên quan đến một số loại hoàn cảnh nhất định, trong đó chúng ta có thể vận hành với lựa chọn tự do, do đó với ý chí tự do.

[30] In this realization lies hid the secret of racial and national karma and conditions.

[30] Chính trong nhận thức này có ẩn giấu bí mật của nghiệp quả và các điều kiện của giống dân và quốc gia.

What should we say? There is a stream. There is a stream, and those in a certain race or nation are borne along on this stream of effects, which predisposes all involved to experience certain conditions and contacts.

Chúng ta nên nói gì? Có một dòng. Có một dòng, và những người thuộc một nhân loại hay quốc gia nào đó được mang theo trên dòng các hệ quả này, khiến tất cả những ai liên quan có khuynh hướng trải nghiệm một số điều kiện và tiếp xúc nhất định.

[31] In these groups, the ordinary feeling, active man is immersed, and out of this immersion he must find his way by discovering and using his mind.

[31] Trong các nhóm này, con người bình thường, cảm xúc và năng động, bị chìm đắm; và từ sự chìm đắm ấy, y phải tìm ra con đường của mình bằng cách khám phá và sử dụng thể trí.

Now, this is a Leo phase. From mass consciousness, the man comes to himself in Leo and is then a point emerging from the mass. And he can choose at variance with the stream of effects which bears along all the others.

Giờ đây, đây là một giai đoạn Sư Tử. Từ tâm thức quần chúng, con người đi đến chính mình trong Sư Tử và khi đó là một điểm đang trồi lên khỏi khối đông. Và y có thể lựa chọn khác với dòng các hệ quả đang mang tất cả những người khác đi theo.

So instinct must give way to intellect. There we do want to read Bailey’s book, From Intellect to Intuition, and instinct is involved in it.

Vì vậy bản năng phải nhường chỗ cho trí năng. Ở đây chúng ta thật sự muốn đọc sách của Bailey, Từ Trí Năng đến Trực Giác, và bản năng có liên quan trong đó.

[32] Instinct must give place to intellect.

[32] Bản năng phải nhường chỗ cho trí năng.

From Cancer to Leo, from the Moon to the Sun.

Từ Cự Giải đến Sư Tử, từ Mặt Trăng đến Mặt Trời.

Instead of simply being borne along on a chain reaction of effects, becoming, in a way, an effect ourselves, we stop, we center, we choose. So I think that’s a formula that we have to at least consider: we stop, we center ourselves, and we choose.

Thay vì chỉ đơn giản bị mang theo trên một chuỗi phản ứng của các hệ quả, theo một cách nào đó trở thành một hệ quả của chính mình, chúng ta dừng lại, chúng ta quy tâm, chúng ta lựa chọn. Vì vậy tôi nghĩ đó là một công thức mà ít nhất chúng ta phải xem xét: chúng ta dừng lại, chúng ta quy tâm chính mình, và chúng ta lựa chọn.

And, in effect, we reverse the wheel. Interestingly, both Leo and Libra are involved in this reversing of the wheel. Now, the point of choice is reached in Libra. It’s a very Saturnian sign, and you reach a point of relinquishment. But in the beginning, you’re an emergent point, and that emergent point can look both ways.

Và, trên thực tế, chúng ta đảo ngược bánh xe. Thú vị thay, cả Sư Tử và Thiên Bình đều liên quan đến sự đảo ngược bánh xe này. Giờ đây, điểm lựa chọn đạt được trong Thiên Bình. Đó là một dấu hiệu rất Sao Thổ, và các bạn đạt đến một điểm từ bỏ. Nhưng lúc khởi đầu, các bạn là một điểm đang trồi lên, và điểm đang trồi lên ấy có thể nhìn theo cả hai hướng.

And having reached a condition of stasis or balance in Libra, it can decide which way it will go. And the idea is to go in the direction of Scorpio, or in the direction of the spirit—or soul at first—and not just go with the flow.

Và khi đã đạt đến một tình trạng tĩnh tại hay cân bằng trong Thiên Bình, nó có thể quyết định sẽ đi theo hướng nào. Và ý tưởng là đi theo hướng Hổ Cáp, hoặc theo hướng tinh thần—hay trước hết là linh hồn—chứ không chỉ trôi theo dòng.

So that is a mistaken notion. We do not want to, quote, “go with the flow” of effects which compel us in a certain direction, which is not determined by our own inner nature.

Vì vậy đó là một quan niệm sai lầm. Chúng ta không muốn, xin trích, “trôi theo dòng” các hệ quả cưỡng bách chúng ta theo một hướng nhất định, vốn không được quyết định bởi bản chất bên trong của chính chúng ta.

[33] For cycles of lives, groups of souls incarnate through the pull of the material forms towards which they are attracted.

[33] Qua các chu kỳ đời sống, các nhóm linh hồn nhập thể do sức hút của những hình tướng vật chất mà họ bị lôi cuốn về phía đó.

We have to remember that. It’s a matter of attraction, and it’s not a matter of really intelligent, conscious choice. That’s how we’re pulled into incarnation. At first, there’s no centering of the choosing being and looking at the alternatives and options. There’s not enough mentality to do that.

Chúng ta phải nhớ điều đó. Đây là vấn đề hấp dẫn, chứ không thật sự là vấn đề lựa chọn thông minh, có ý thức. Đó là cách chúng ta bị kéo vào lâm phàm. Ban đầu, không có sự quy tâm của hữu thể lựa chọn, rồi nhìn vào các khả năng thay thế và các lựa chọn. Không có đủ tính trí tuệ để làm điều đó.

So again, reading that and thinking about it:

Vậy một lần nữa, đọc điều đó và suy nghĩ về nó:

For cycles of lives, groups of souls incarnate through the pull of the material forms towards which they are attracted.

Qua các chu kỳ đời sống, các nhóm linh hồn lâm phàm do sức hút của các hình tướng vật chất mà họ bị hấp dẫn đến.

These material forms apparently have their own magnetism, and the souls are not strong enough to resist it. They are literally pulled off-center; really, the center has not yet developed. But all of this is about Leo and becoming an emergent point. The last phase of Leo is the relinquished point, which is necessary for the achievement of oneness. At this stage, however, what we want is some real evidence of active individuality. Individualization has occurred, but it is pretty weak at first.

Những hình tướng vật chất này dường như có từ điện riêng của chúng, và các linh hồn không đủ mạnh để chống lại nó. Họ bị kéo lệch khỏi trung tâm theo đúng nghĩa đen; thật ra, trung tâm vẫn chưa phát triển. Nhưng tất cả điều này liên quan đến Sư Tử và việc trở thành một điểm đang trồi lên. Giai đoạn cuối của Sư Tử là điểm đã được từ bỏ, điều cần thiết cho việc thành tựu nhất như. Tuy nhiên, ở giai đoạn này, điều chúng ta muốn là một vài bằng chứng thực sự về cá tính hoạt động. Sự biệt ngã hóa đã xảy ra, nhưng lúc đầu nó khá yếu.

And what does it take? Almost three million years to come to yourself. After that event 21 million years ago, when the arrows shot forth from the bow—maybe 18 and a half million years ago—you begin to come to yourself, but you don’t necessarily become a strong choosing center immediately at all.

Và điều đó cần gì? Gần ba triệu năm để đi đến chính mình. Sau biến cố ấy 21 triệu năm trước, khi các mũi tên phóng ra từ cây cung—có lẽ 18 triệu rưỡi năm trước—các bạn bắt đầu đi đến chính mình, nhưng hoàn toàn không nhất thiết lập tức trở thành một trung tâm lựa chọn mạnh mẽ.

[34] These attractive energies have earlier been utilized by the soul—finally being discarded and disintegrated.

[34] Những năng lượng hấp dẫn này trước đó đã được linh hồn sử dụng — cuối cùng bị loại bỏ và tan rã.

The Solar Angel is involved in the process. But I remember reading that, at first, other aspects of divinity are responsible for the reincarnational process. It’s more of a mass kind of movement. At first, reincarnation is governed by the potency of form, which draws the soul into incarnation during the first half of the evolutionary process. Matter—highly organized in the previous solar system—is then the dominant factor.

Thái dương Thiên Thần có liên quan trong tiến trình này. Nhưng tôi nhớ đã đọc rằng, lúc đầu, những phương diện khác của thiên tính chịu trách nhiệm cho tiến trình tái sinh. Đó giống một kiểu chuyển động quần chúng hơn. Ban đầu, sự tái sinh được cai quản bởi uy lực của hình tướng, vốn kéo linh hồn vào lâm phàm trong nửa đầu của tiến trình tiến hoá. Khi ấy, vật chất—đã được tổ chức cao độ trong hệ mặt trời trước—là yếu tố thống trị.

I think that is such an important statement about how reincarnation proceeds. We may think that it is something we are choosing, but the “downward-gazing soul” is not an immediate state. The later-recognized downward-gazing soul is not immediately present, and the incarnations of man are left to other and more general agencies. This is very important and really needs to be emphasized.

Tôi nghĩ đó là một phát biểu rất quan trọng về cách sự tái sinh diễn tiến. Chúng ta có thể nghĩ rằng đó là điều chúng ta đang lựa chọn, nhưng “linh hồn nhìn xuống” không phải là một trạng thái tức thời. Linh hồn nhìn xuống, được nhận ra về sau, không hiện diện ngay lập tức, và các lần lâm phàm của con người được phó cho những tác nhân khác và tổng quát hơn. Điều này rất quan trọng và thật sự cần được nhấn mạnh.

[35] It is the potency of form which in the first case draws the soul into incarnation, for in the first half of the evolutionary process matter—highly organized

[35] Chính quyền năng của hình tướng, trong trường hợp đầu tiên, lôi kéo linh hồn vào lâm phàm, vì trong nửa đầu của tiến trình tiến hoá, vật chất — đã được tổ chức cao

—and thus powerful from the previous solar system, probably the first major solar system immediately anterior to ours, in which the intelligence principle is paramount—

—và do đó đầy quyền năng từ hệ mặt trời trước, có lẽ là hệ mặt trời lớn thứ nhất ngay trước hệ của chúng ta, trong đó nguyên khí trí tuệ là tối thượng—

[36] in a previous solar system—is the dominant factor.

[36] trong một hệ mặt trời trước — là yếu tố chi phối.

So we realize that, for a long time, the process of reincarnation is rather unconscious.

Vì vậy chúng ta nhận ra rằng, trong một thời gian dài, tiến trình tái sinh khá vô thức.

[37] Later, we know, spirit mounts on the shoulder of matter. The mass interplay of spirit and matter is now so potent that one of the major experiences that a soul undergoes is the achieving of the stage wherein the pull of matter begins to wane and the soul learns to detach itself. This is the experience through which humanity is now passing—again a group activity on a higher turn of the spiral.

[37] Về sau, chúng ta biết, tinh thần cưỡi lên vai vật chất. Sự tương tác tập thể giữa tinh thần và vật chất nay mạnh mẽ đến nỗi một trong những kinh nghiệm lớn mà linh hồn trải qua là đạt đến giai đoạn trong đó sức hút của vật chất bắt đầu suy yếu và linh hồn học cách tách rời chính mình. Đây là kinh nghiệm mà nhân loại hiện nay đang đi qua — một lần nữa là hoạt động nhóm trên một vòng xoắn cao hơn của đường xoắn ốc.

Personal interests are giving way to soul interests for many, and many are caught between the two. The so-called “wretched aspirant”—I guess all of us have that experience of being torn and living wretchedly between two types of magnetism, or two types of objectives.

Những lợi ích cá nhân đang nhường chỗ cho những lợi ích của linh hồn nơi nhiều người, và nhiều người bị kẹt giữa hai điều này. Cái gọi là “người chí nguyện khốn khổ”—tôi đoán tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm bị giằng xé và sống khốn khổ giữa hai loại từ điện, hoặc hai loại mục tiêu.

I really want to emphasize, for myself as well, that the first half of the incarnational process is quite unconscious. It is the attraction of forms that causes incarnation to take place, rather than the deliberate choice of a downward-gazing soul—or Angel of the Presence—participating with the growing intelligence of that extension of the Monad we call the man.

Tôi thật sự muốn nhấn mạnh, cả cho chính tôi nữa, rằng nửa đầu của tiến trình nhập thể thì khá vô thức. Chính sức hấp dẫn của các hình tướng khiến sự nhập thể diễn ra, hơn là sự lựa chọn có chủ ý của một linh hồn đang nhìn xuống—hay Thiên Thần của Hiện Diện—tham dự cùng trí tuệ đang tăng trưởng của phần mở rộng ấy của Chân thần mà chúng ta gọi là con người.

Those factors are not yet in control. There comes a point—and that should be emphasized—when the soul does downward gaze, but that is not immediate. At first, the soul supervises in a large way—that higher Entity which has us under supervision. We don’t know all the ways of that supervision, but there is supervision. Yet a more general and larger process is responsible for the relatively unintelligent coming into incarnation, determined pretty much by instinct and desire.

Những yếu tố ấy chưa kiểm soát. Rồi đến một điểm—và điều đó cần được nhấn mạnh—khi linh hồn thật sự nhìn xuống, nhưng điều đó không xảy ra ngay. Ban đầu, linh hồn giám sát theo một cách rộng lớn—Thực Thể cao hơn ấy đang đặt chúng ta dưới sự giám sát. Chúng ta không biết tất cả những cách thức của sự giám sát ấy, nhưng có sự giám sát. Tuy nhiên, một tiến trình tổng quát hơn và lớn hơn chịu trách nhiệm cho việc đi vào nhập thể một cách tương đối thiếu trí tuệ, vốn phần lớn do bản năng và dục vọng quyết định.

With what he’s about to say, I have a real agreement.

Với điều mà Ngài sắp nói, tôi thật sự đồng ý.

[38] Large generalizations are indeed safer than the detailed and oft erroneous information anent the rules governing the taking and relinquishing of form, found in much of our puerile literature,

[38] Những khái quát rộng lớn quả thật an toàn hơn thông tin chi tiết và thường sai lầm về các quy luật chi phối việc khoác lấy và từ bỏ hình tướng, vốn có trong phần lớn nền văn chương non nớt của chúng ta,

—the Theosophical literature: this many years for this type, and this many years for another type—

—văn học Thông Thiên Học: từng ấy năm cho loại này, và từng ấy năm cho loại khác—

[39] but e’en these generalizations should be regarded with much distrust.

[39] nhưng ngay cả những khái quát này cũng nên được nhìn nhận với nhiều dè dặt.

We do know that we incarnate, and probably what we become as a thinking being increasingly determines the incarnation. Later, what we become as a thinking being determines the direction and environment of our pending incarnation.

Chúng ta biết rằng chúng ta nhập thể, và có lẽ điều chúng ta trở thành với tư cách một sinh linh biết suy tư ngày càng quyết định sự nhập thể. Về sau, điều chúng ta trở thành với tư cách một sinh linh biết suy tư quyết định hướng đi và môi trường của lần nhập thể sắp tới của chúng ta.

But the Solar Angel remains involved because the Solar Angel knows so much more—how to deal with the permanent atoms, how to build the vehicles, and so forth. As we become more intelligent, we may have some kind of choice which is no longer merely attraction to certain forms—unintelligent and desirous attraction. But the Solar Angel is an expert in the matter of arranging an incarnation.

Nhưng Thái dương Thiên Thần vẫn tham dự, bởi vì Thái dương Thiên Thần biết nhiều hơn rất nhiều—cách xử lý các Nguyên tử trường tồn, cách xây dựng các hiện thể, vân vân. Khi chúng ta trở nên thông minh hơn, chúng ta có thể có một dạng lựa chọn nào đó không còn chỉ là sức hấp dẫn đối với những hình tướng nhất định—sức hấp dẫn thiếu trí tuệ và đầy dục vọng. Nhưng Thái dương Thiên Thần là bậc tinh thông trong vấn đề sắp đặt một lần nhập thể.

When the soul becomes a downward-gazing soul—“gazing,” I think, is the right word—it takes a very active interest, because at a certain stage the rate and tempo of improvement and accomplishment will be greatly increased. That long period of relatively unintelligent activity in form will be over, and the curve will no longer sort of hug the bottom line, but will really start rising.

Khi linh hồn trở thành một linh hồn đang nhìn xuống—“nhìn,” tôi nghĩ, là từ đúng—nó dành một sự quan tâm rất tích cực, bởi vì ở một giai đoạn nào đó, tốc độ và nhịp độ của sự cải thiện và thành tựu sẽ gia tăng rất nhiều. Thời kỳ dài của hoạt động tương đối thiếu trí tuệ trong hình tướng sẽ qua đi, và đường cong sẽ không còn gần như ôm sát đường đáy nữa, mà sẽ thật sự bắt đầu đi lên.

[40] All that can be posited is that, under the Law of Cause and Effect, spirit and matter coalesced and the worlds were made. Governed by the same law, forms were created and became material expressions of the life urge. They were swept in and out of manifestation according to a rhythmic cyclic beat,

[40] Tất cả những gì có thể giả định là: dưới Định luật Nhân Quả, tinh thần và vật chất kết hợp, và các thế giới được tạo thành. Dưới sự chi phối của cùng định luật ấy, các hình tướng được sáng tạo và trở thành những biểu hiện vật chất của thôi thúc sự sống. Chúng bị cuốn vào và ra khỏi biểu hiện theo một nhịp đập chu kỳ có nhịp điệu,

—initiated in still earlier solar systems. I suppose the tempo had a lot to do with the forms toward which these second-aspect beings were attracted into incarnation. The earlier solar systems built some pretty powerful forms with their own rhythms. They were swept in and out of manifestation according to a rhythmic cyclic beat—

—được khởi phát trong những hệ mặt trời còn sớm hơn nữa. Tôi cho rằng nhịp độ có liên quan rất nhiều đến những hình tướng mà các sinh linh thuộc phương diện thứ hai này bị thu hút vào nhập thể. Các hệ mặt trời trước đã xây dựng một số hình tướng khá mạnh mẽ với nhịp điệu riêng của chúng. Chúng bị cuốn vào và ra khỏi biểu hiện theo một nhịp đập chu kỳ có nhịp điệu—

[41] initiated in still earlier solar systems, than the one immediately preceding ours.

[41] được khởi phát trong những hệ mặt trời còn sớm hơn cả hệ mặt trời ngay trước hệ của chúng ta.

Aha, now there’s an important statement, because the first solar system was physical, the second astral, the third lower mental, and the fourth personal—personal mental, with some higher-mind activity for some. At least this is my estimation.

À, bây giờ có một phát biểu quan trọng, bởi vì hệ mặt trời thứ nhất là hồng trần, hệ thứ hai là cảm dục, hệ thứ ba là hạ trí, và hệ thứ tư là cá nhân—trí tuệ cá nhân, với một ít hoạt động thượng trí nơi một số người. Ít nhất đây là ước định của tôi.

So all that can be posited is this much. And he wisely tells us: don’t go in for that kind of inaccurate Theosophical exactitude, at least as it appeared in the Theosophical literature. Do not succumb to that. There’s so much we don’t know.

Vậy tất cả những gì có thể được giả định chỉ đến mức này. Và Ngài khôn ngoan bảo chúng ta: đừng lao vào loại chính xác Thông Thiên Học không chuẩn xác ấy, ít nhất như nó đã xuất hiện trong văn học Thông Thiên Học. Đừng khuất phục trước điều đó. Có quá nhiều điều chúng ta không biết.

But if we make the best of what we do know, develop that thought, and climb the mountain of vision for ourselves—DK asked us how much of the mountain of vision we have actually climbed for ourselves—then greater light will break forth. When it comes to excruciating detail, don’t deal with it as if it were sacrosanct. Much can be modified when we know more.

Nhưng nếu chúng ta tận dụng tốt nhất những gì chúng ta biết, phát triển tư tưởng ấy, và tự mình leo lên ngọn núi tầm nhìn—Chân sư DK đã hỏi chúng ta thật sự đã tự mình leo được bao nhiêu trên ngọn núi tầm nhìn—thì ánh sáng lớn hơn sẽ bừng ra. Khi nói đến chi tiết đau đớn tột cùng, đừng xử lý nó như thể nó là điều bất khả xâm phạm. Nhiều điều có thể được sửa đổi khi chúng ta biết nhiều hơn.

Spirit and matter came together; the worlds were made; forms were created and became material expressions of the life urge. Life pervades spirit, matter and soul, we’re told by Blavatsky. They were swept in and out of manifestation—the consciousnesses arising when spirit and matter came together—according to a rhythmic cyclic beat. And that beat had to do with the condition of the attractive forms generated in earlier solar systems, rather than with the intelligent, conscious choice of the beings again going into incarnation.

Tinh thần và vật chất đã đến với nhau; các thế giới được tạo thành; các hình tướng được tạo ra và trở thành những biểu hiện vật chất của xung lực sự sống. Bà Blavatsky cho chúng ta biết rằng Sự sống thấm nhuần tinh thần, vật chất và linh hồn. Chúng bị cuốn vào và ra khỏi biểu hiện—các tâm thức phát sinh khi tinh thần và vật chất đến với nhau—theo một nhịp đập chu kỳ có nhịp điệu. Và nhịp đập ấy liên quan đến tình trạng của những hình tướng hấp dẫn được tạo ra trong các hệ mặt trời trước, hơn là đến sự lựa chọn thông minh, có ý thức của các sinh linh lại đi vào nhập thể.

[42] Groups of forms appeared and disappeared, and were governed [Page 466] almost entirely by their group coherence and vibration.

[42] Các nhóm hình tướng xuất hiện và biến mất, và hầu như hoàn toàn bị chi phối [Page 466] bởi sự cố kết và rung động nhóm của chúng.

This is, I think, speaking here of the group-soul phenomenon.

Tôi nghĩ ở đây đang nói về hiện tượng Hồn nhóm.

[43] So the life progressed through the elemental or involutionary kingdoms, through the three lower kingdoms in nature and on into the human kingdom.

[43] Như vậy sự sống tiến triển qua các giới hành khí hay giáng hạ tiến hoá, qua ba giới thấp trong thiên nhiên và vào giới nhân loại.

Life is the Being, the true Substratum. The Being is the Substratum.

Sự sống là Bản Thể, là Nền Tảng đích thực. Bản Thể là Nền Tảng.

I think we can all agree that this is not an easy book. The process through which we have all passed at one point or another—even if some of that was on the Moon Chain, or maybe in a previous solar system—is presented in a clear way, but does not go too far, lest we enter into illusion through adherence to extreme detail of which we are really uncertain. Such detail may give us a sense of security because it is very concrete, and yet it may be quite inaccurate.

Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có thể đồng ý rằng đây không phải là một cuốn sách dễ. Tiến trình mà tất cả chúng ta đã đi qua vào lúc này hay lúc khác—ngay cả nếu một phần trong đó diễn ra trên Dãy Mặt Trăng, hoặc có lẽ trong một hệ mặt trời trước—được trình bày một cách rõ ràng, nhưng không đi quá xa, kẻo chúng ta bước vào ảo tưởng do bám chấp vào chi tiết cực đoan mà thật ra chúng ta không chắc chắn. Chi tiết như thế có thể cho chúng ta một cảm giác an toàn vì nó rất cụ thể, nhưng nó vẫn có thể khá sai lệch.

So groups of forms appeared and disappeared and were governed almost entirely by their group coherence and vibration. Is it true of the group soul, for unindividualized animals, that whatever experience one of them goes through is somehow shared and becomes the experience of the others? And yet they continue to develop their own characteristics. I don’t want to call them personalities, although those characteristics will eventually become personalities.

Vậy các nhóm hình tướng xuất hiện và biến mất, và được chi phối hầu như hoàn toàn bởi sự cố kết và rung động nhóm của chúng. Điều đó có đúng với Hồn nhóm, đối với các con vật chưa biệt ngã hóa, rằng bất cứ kinh nghiệm nào một con trong chúng trải qua thì bằng cách nào đó được chia sẻ và trở thành kinh nghiệm của những con khác? Và tuy vậy chúng vẫn tiếp tục phát triển những đặc tính riêng của chúng. Tôi không muốn gọi chúng là các phàm ngã, mặc dù cuối cùng những đặc tính ấy sẽ trở thành các phàm ngã.

I’ve mentioned it before, but Master Morya told us: do not be surprised if a yogi overlooks entirely a so-called holy man and stops and takes interest in a dog in whom he sees promise.

Tôi đã đề cập điều này trước đây, nhưng Chân sư Morya bảo chúng ta: đừng ngạc nhiên nếu một yogi hoàn toàn bỏ qua một người được gọi là thánh thiện và dừng lại quan tâm đến một con chó mà trong đó y thấy có triển vọng.

[44] In the lower human stages and in the stage of animal man, the same group activity reigns,

[44] Trong các giai đoạn nhân loại thấp hơn và trong giai đoạn người thú, cùng hoạt động nhóm ấy ngự trị,

That’s interesting.

Điều đó thật thú vị.

[45] only (as in the involutionary kingdoms) becoming smaller and smaller groups as the individual units achieve—one by one—the status of truly self-conscious individuals, and begin to work as souls.

[45] chỉ khác là — như trong các giới giáng hạ tiến hoá — các nhóm ngày càng nhỏ lại khi từng đơn vị cá nhân, từng người một, đạt đến địa vị của những cá nhân thật sự có ngã thức, và bắt đầu hoạt động như những linh hồn.

Eventually, I would say. It’s interesting how the groups—it’s not exactly a group soul—become smaller and smaller as a developing self-consciousness emerges in their individual members. The group had moved together relatively coherently, but increasingly the individual units become self-conscious.

Cuối cùng là vậy, tôi muốn nói thế. Thật thú vị cách các nhóm—không hẳn là một Hồn nhóm—trở nên ngày càng nhỏ hơn khi một ngã thức đang phát triển xuất hiện trong các thành viên cá nhân của chúng. Nhóm đã di chuyển cùng nhau một cách tương đối cố kết, nhưng ngày càng hơn, các đơn vị cá nhân trở nên có ngã thức.

We don’t now move together as a mass. We are individualized, and many of us have developed our individuality if we’ve entered that Leo phase. We become self-determining rather than being determined by mass consciousness, group desire-forms and group thought-forms. As disciples, we have become quite self-determining and are not simply swept along by the mass desire-forms and mass thought-forms.

Giờ đây chúng ta không còn di chuyển cùng nhau như một khối. Chúng ta đã được biệt ngã hóa, và nhiều người trong chúng ta đã phát triển cá tính của mình nếu chúng ta đã bước vào giai đoạn Sư Tử ấy. Chúng ta trở nên tự quyết định thay vì bị quyết định bởi tâm thức đại chúng, các hình tướng dục vọng nhóm và các hình tư tưởng nhóm. Là đệ tử, chúng ta đã trở nên khá tự quyết định và không đơn giản bị cuốn trôi bởi các hình tướng dục vọng đại chúng và các hình tư tưởng đại chúng.

[46] Then they not only become creators,

[46] Khi ấy họ không chỉ trở thành những đấng sáng tạo,

There’s Leo again—

Lại là Sư Tử—

[47] with the power of standing alone,

[47] với quyền năng đứng riêng một mình,

Leo again—

Lại là Sư Tử—

[48] with the faculty of clear thinking and accurate visualization, but demonstrate also that they

[48] với năng lực suy nghĩ rõ ràng và hình dung chính xác, mà còn chứng tỏ rằng họ sở hữu nghệ thuật sáng tạo hay năng lực tưởng tượng sáng tạo.

—coming in with the unfoldment of the second petal of the egoic lotus, we’re told.

—xuất hiện cùng với sự khai mở của cánh hoa thứ hai của Hoa Sen Chân Ngã, chúng ta được cho biết như vậy.

It’s a pretty primitive state, but some form of creative art and imagination becomes possible. It is, in a way, governed more by the soft-line rays, and imagination is coming in largely on the soft line from the astral body or astral plane—plane six—and is not yet inspired by the buddhic plane, plane four. It’s the soft-line rays that imagine more.

Đó là một trạng thái khá sơ khai, nhưng một hình thức nghệ thuật sáng tạo và sự tưởng tượng nào đó trở nên khả hữu. Theo một cách nào đó, nó được chi phối nhiều hơn bởi các cung đường mềm, và sự tưởng tượng đi vào phần lớn trên đường mềm từ thể cảm dục hay cõi cảm dục—cõi sáu—và chưa được truyền cảm hứng bởi cõi Bồ đề, cõi bốn. Chính các cung đường mềm tưởng tượng nhiều hơn.

We’re told that people on the First Ray and Seventh Ray soul may have trouble with imagination and therefore need the kinds of outward dramatizations which a process like Masonry may provide. Hercules, maybe realizing this millions of years ago, created those dramas which were enacted so that the men of the period could learn simply by observing them.

Chúng ta được cho biết rằng những người có linh hồn cung một và cung bảy có thể gặp khó khăn với sự tưởng tượng, và vì thế cần những dạng kịch hóa bên ngoài mà một tiến trình như Tam Điểm có thể cung cấp. Hercules, có lẽ nhận ra điều này hàng triệu năm trước, đã tạo ra những vở kịch được diễn lại để những người nam của thời kỳ ấy có thể học chỉ bằng cách quan sát chúng.

Isn’t it interesting to think of Hercules as a dramatist-teacher? Thought of as a Ray One soul, probably Ray Two personality, Ray Four mind—something of that nature. In The Destiny of the Nations, his rays are given in comparison with those of the Christ and—there’s one more—the Buddha, with his Sixth Ray mind, First Ray personality and Second Ray Wisdom soul.

Chẳng thú vị sao khi nghĩ về Hercules như một nhà viết kịch kiêm huấn sư? Được nghĩ đến như một linh hồn Cung một, có lẽ phàm ngã Cung hai, thể trí Cung bốn—đại loại như thế. Trong Định Mệnh của các Quốc Gia, các cung của ông được nêu ra để so sánh với các cung của Đức Christ và—còn một vị nữa—Đức Phật, với thể trí Cung sáu, phàm ngã Cung một và linh hồn Minh triết Cung hai của Ngài.

So they not only become creators with the power of standing alone—and finally that is Leo—but acquire the faculty of clear thinking, perhaps involving some Fifth Ray influence, and accurate visualization. They demonstrate that they possess the creative art or faculty of creative imagination.

Vậy họ không chỉ trở thành những đấng sáng tạo với quyền năng đứng một mình—và cuối cùng đó là Sư Tử—mà còn đạt được năng lực suy nghĩ rõ ràng, có lẽ liên quan đến một ảnh hưởng Cung năm nào đó, và sự hình dung chính xác. Họ chứng tỏ rằng họ sở hữu nghệ thuật sáng tạo hay năng lực của Sự tưởng tượng sáng tạo.

We’re discovering drawings in various caves that seem to be older and older, but in a way are quite young, given the assessment we’re offered at present—quite young compared with the Atlantean civilization, which must have been magnificently artistic under the guidance of the true leaders who were not Atlanteans but simply worked through the Atlantean civilization. Somewhere in the back of our minds, I guess we’ve all been through Atlantis somehow, except for a very few Egos who have come in with the Aryan group. There resides that sense of the magnificence of the artistic structures.

Chúng ta đang phát hiện các hình vẽ trong nhiều hang động dường như ngày càng cổ hơn, nhưng theo một cách nào đó vẫn còn khá trẻ, xét theo ước định hiện nay được đưa ra cho chúng ta—khá trẻ so với nền văn minh Atlantis, vốn hẳn đã tuyệt mỹ về nghệ thuật dưới sự hướng dẫn của các nhà lãnh đạo chân chính, những vị không phải là người Atlantis mà chỉ hoạt động thông qua nền văn minh Atlantis. Ở đâu đó trong hậu trường trí tuệ của chúng ta, tôi đoán tất cả chúng ta đều đã đi qua Atlantis theo một cách nào đó, ngoại trừ một số rất ít Chân ngã đã đi vào với nhóm Arya. Ở đó còn lưu lại cảm thức về vẻ tráng lệ của các cấu trúc nghệ thuật.

One day we will know where we have been as an emanation of the Monad, and it will make quite a good story. Everybody has their own story on the way to true spiritual development. The goal is certain, but the time taken and the paths pursued are quite variable. One day all will be known; all will come into the light.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ biết mình đã ở đâu với tư cách một xuất lộ của Chân thần, và điều đó sẽ tạo nên một câu chuyện khá hay. Mỗi người đều có câu chuyện riêng của mình trên đường đi đến sự phát triển tinh thần chân chính. Mục tiêu là chắc chắn, nhưng thời gian cần thiết và những con đường theo đuổi thì khá biến thiên. Một ngày nào đó tất cả sẽ được biết; tất cả sẽ đi vào ánh sáng.

But we need not be overwhelmed by too much knowledge, otherwise we couldn’t finish or do what we have immediately in front of us. I always use the example: suppose I’m playing the part of King Lear in Shakespeare’s drama. I don’t want to be troubled in my performance by having the lines of Macbeth inserted into my consciousness when I’m trying to be Lear.

Nhưng chúng ta không cần bị choáng ngợp bởi quá nhiều tri thức, nếu không chúng ta không thể hoàn tất hoặc làm điều đang ở ngay trước mặt mình. Tôi luôn dùng ví dụ: giả sử tôi đang đóng vai Vua Lear trong vở kịch của Shakespeare. Tôi không muốn bị quấy rầy trong phần trình diễn của mình bởi việc các lời thoại của Macbeth được đưa vào tâm thức tôi khi tôi đang cố gắng là Lear.

There is a point at which excessive memory can crush out the successful performance of the task immediately ahead. He warns us about that. He talks about Scorpio—maybe Pluto too—in Esoteric Psychology II as ruling the factor of memory. He says that dreams will sometimes bring up previous lives, and you had better be ready for that, because not everybody is. They can be overwhelmed by those memories.

Có một điểm mà ký ức quá mức có thể nghiền nát sự thực hiện thành công nhiệm vụ ngay trước mắt. Ngài cảnh báo chúng ta về điều đó. Ngài nói về Hổ Cáp—có lẽ cả Sao Diêm Vương nữa—trong Tâm Lý Học Nội Môn II như chi phối yếu tố ký ức. Ngài nói rằng đôi khi các giấc mơ sẽ khơi lên những kiếp trước, và các bạn tốt hơn nên sẵn sàng cho điều đó, bởi vì không phải ai cũng sẵn sàng. Họ có thể bị choáng ngợp bởi những ký ức ấy.

Think about the kind of detachment we will need in order to see the story of our many, many lives. It had better be almost as if it were happening to someone else. Otherwise, we would begin to act and interact with the presentation and would not have the wise objectivity needed to really learn from it—as the Buddha apparently learned under the Bodhi tree when, I don’t know, was it some 555 lives that were shown to him? That’s obviously a symbolic number.

Hãy nghĩ về loại tách rời mà chúng ta sẽ cần để thấy câu chuyện của rất, rất nhiều kiếp sống của mình. Tốt hơn là gần như thể nó đang xảy ra với một người khác. Nếu không, chúng ta sẽ bắt đầu hành động và tương tác với sự trình hiện ấy, và sẽ không có tính khách quan minh triết cần thiết để thật sự học hỏi từ nó—như Đức Phật dường như đã học dưới cội Bồ đề khi, tôi không biết, có phải khoảng 555 kiếp sống đã được cho Ngài thấy không? Đó rõ ràng là một con số biểu tượng.

So, in the lower human stages and the stage of animal man—let’s just say not quite individualized—the same group activity reigns. We can’t call it exactly a group soul, but it’s something analogous, with the groups becoming smaller and smaller as the individual units achieve true self-consciousness.

Vậy, trong các giai đoạn thấp của nhân loại và giai đoạn người thú—hãy nói đơn giản là chưa hẳn biệt ngã hóa—cùng một hoạt động nhóm ấy ngự trị. Chúng ta không thể gọi nó chính xác là một Hồn nhóm, nhưng đó là điều gì đó tương đồng, với các nhóm trở nên ngày càng nhỏ hơn khi các đơn vị cá nhân đạt được ngã thức chân thật.

That also applies to what’s going on now. It applies to human beings becoming initiates and entering the fifth kingdom of nature. Maybe the group of strictly human Monads occupied with the fourth kingdom will be reduced as more and more enter the fifth kingdom.

Điều đó cũng áp dụng cho những gì đang diễn ra hiện nay. Nó áp dụng cho việc con người trở thành các điểm đạo đồ và bước vào giới thứ năm của thiên nhiên. Có lẽ nhóm các Chân thần thuần túy nhân loại bận rộn với giới thứ tư sẽ giảm bớt khi ngày càng nhiều người bước vào giới thứ năm.

We have to learn how to see things in the large picture, because in that way we can be of greater use to the Hierarchy. They see things in a really big picture, though not so big as Sanat Kumara does. Our assessment of the world and of the wider possibilities is growing.

Chúng ta phải học cách nhìn sự vật trong bức tranh lớn, bởi vì bằng cách ấy chúng ta có thể hữu dụng hơn cho Thánh Đoàn. Các Ngài nhìn sự vật trong một bức tranh thật sự lớn, dù không lớn như cách Đức Sanat Kumara nhìn. Sự đánh giá của chúng ta về thế giới và về những khả thể rộng lớn hơn đang tăng trưởng.

So they pass through life after life of self-sufficiency. I’ve just got to keep on saying: it’s all about the First Ray and Leo, in which the personality is developed. Now remember, there are no First Ray personalities at that early point. Only later, toward the First Initiation, do First and Second Ray personalities actually appear, and First and Second Ray souls—which is interesting.

Vậy họ đi qua hết kiếp này đến kiếp khác của sự tự mãn. Tôi cứ phải tiếp tục nói: tất cả đều liên quan đến Cung một và Sư Tử, trong đó phàm ngã được phát triển. Bây giờ hãy nhớ, ở điểm sớm ấy không có các phàm ngã Cung một. Chỉ về sau, gần lần điểm đạo thứ nhất, các phàm ngã Cung một và Cung hai mới thật sự xuất hiện, và các linh hồn Cung một và Cung hai cũng vậy—điều này thật thú vị.

[49] They pass through life after life of self-sufficiency in which the personality is developed and used; then they begin to find their subjective group which will eventually take the place of the outer material groups in their consciousness.

[49] Họ trải qua hết đời này đến đời khác trong sự tự túc, trong đó phàm ngã được phát triển và sử dụng; rồi họ bắt đầu tìm thấy nhóm chủ quan của mình, nhóm cuối cùng sẽ thay thế các nhóm vật chất bên ngoài trong tâm thức họ.

Would we not say that, as disciples in training, we should be having this type of experience?

Chẳng phải chúng ta sẽ nói rằng, với tư cách các đệ tử đang được huấn luyện, chúng ta nên có loại kinh nghiệm này sao?

[50] Thus they regain again group existence, only this time in full awareness and control.

[50] Như vậy họ lại giành lại sự tồn tại nhóm, chỉ có điều lần này trong nhận thức và kiểm soát trọn vẹn.

What we have here is something like an hourglass or egg timer, with a narrow point in the middle indicating a kind of perceived isolation. There was unconscious group formation; then, after passing through increasingly individualized expression, there will be conscious group formation in a subjective group.

Điều chúng ta có ở đây giống như một đồng hồ cát hay đồng hồ trứng, với một điểm hẹp ở giữa biểu thị một loại cô lập được nhận thức. Đã có sự hình thành nhóm vô thức; rồi, sau khi đi qua biểu hiện ngày càng biệt ngã hóa, sẽ có sự hình thành nhóm có ý thức trong một nhóm nội tại.

It’s a pretty easy idea, and I think it’s operative now. People such as ourselves—DK says we’ve probably gone through a life or two in some kind of convent or monastery—may have experienced the height, some kind of acme, of strictly personal expression. Those experiences may now lie behind us. The personality, in its own right, is waning as an object of our interest and becoming strictly instrumental in relation to the larger group objectives of which we begin to become cognizant.

Đó là một ý tưởng khá dễ hiểu, và tôi nghĩ nó đang vận hành hiện nay. Những người như chúng ta—Chân sư DK nói chúng ta có lẽ đã đi qua một hay hai kiếp trong một dạng tu viện hay đan viện nào đó—có thể đã kinh nghiệm đỉnh cao, một dạng cực điểm, của sự biểu hiện thuần túy cá nhân. Những kinh nghiệm ấy giờ đây có thể đã ở phía sau chúng ta. Phàm ngã, theo quyền riêng của nó, đang suy yếu như một đối tượng quan tâm của chúng ta và trở nên hoàn toàn công cụ đối với các mục tiêu nhóm lớn hơn mà chúng ta bắt đầu nhận thức được.

[51] In the group with which they find themselves subjectively affiliated, will be found those who have worked with them in the earlier mass state,

[51] Trong nhóm mà họ thấy mình liên kết một cách chủ quan, sẽ có những người đã từng hoạt động với họ trong trạng thái tập thể trước kia,

We can assume, for example, that those of us who are strongly drawn to Master DK and his work have worked with him before—or rather, he with us. They will also find brothers and sisters who have worked with them in the earlier mass state—

Chúng ta có thể giả định, chẳng hạn, rằng những ai trong chúng ta bị thu hút mạnh mẽ đến Chân sư DK và công việc của Ngài đã từng làm việc với Ngài trước đây—hay đúng hơn, Ngài với chúng ta. Họ cũng sẽ tìm thấy những huynh đệ và tỷ muội đã từng làm việc với họ trong trạng thái đại chúng trước kia—

[52] so that they work in close association with those who have been nearest to them and who have been linked with them in the great life cycle.

[52] để họ hoạt động trong sự liên kết gần gũi với những người đã ở gần họ nhất và đã được nối kết với họ trong chu kỳ sự sống vĩ đại.

This has to do not only with the Teacher, but with those who have progressed with them in more ordinary fourth-kingdom life, and they move together into the fifth kingdom. That sounds logical. Disciples sometimes say, “Ah, we have known each other before.” They’re probably right to a certain extent. It gets to be a bit of a platitude, but it’s probably correct. And we work out all of our unfinished business as time goes on, and the karma is adjusted.

Điều này liên quan không chỉ đến huấn sư, mà còn đến những người đã tiến triển cùng họ trong đời sống giới thứ tư bình thường hơn, và họ cùng nhau đi vào giới thứ năm. Điều đó nghe hợp lý. Các đệ tử đôi khi nói: “À, chúng ta đã biết nhau trước đây.” Có lẽ họ đúng ở một mức độ nào đó. Nó trở thành một câu nói hơi sáo, nhưng có lẽ đúng. Và chúng ta giải quyết tất cả những việc còn dang dở của mình khi thời gian trôi qua, và nghiệp quả được điều chỉnh.

[53] There are certain names given to these stages in the occult archives which are suggestive and illuminating; they are of course symbolic.

[53] Có một số danh xưng được trao cho các giai đoạn này trong các văn khố huyền bí, vừa gợi ý vừa soi sáng; dĩ nhiên chúng có tính biểu tượng.

You kind of wonder at what point of attention these occult archives are found. And I always joke, “Where’s my library card?” I haven’t really gotten it yet. I don’t think it’s expired; I just think I don’t have it. Maybe you’re sent that library card in the subjective mail at a certain point.

Các bạn hơi tự hỏi những văn khố huyền môn này được tìm thấy ở điểm chú tâm nào. Và tôi luôn đùa: “Thẻ thư viện của tôi đâu?” Tôi thật sự chưa nhận được nó. Tôi không nghĩ nó hết hạn; tôi chỉ nghĩ là tôi không có nó. Có lẽ thẻ thư viện ấy được gửi cho các bạn qua thư nội tại vào một thời điểm nào đó.

[54] It might be of interest if I gave some of these ancient cryptic utterances which convey three items of information, namely, the name of the stage, its esoteric colour, and its symbol.

[54] Có lẽ sẽ thú vị nếu Tôi đưa ra một vài lời cổ xưa bí nhiệm này, vốn truyền đạt ba mục thông tin, đó là tên của giai đoạn, màu sắc nội môn của nó, và biểu tượng của nó.

Interesting information, though maybe we’re not yet in a position to use it. Certain names are given to these stages. There’s the stage of animal man, the stage of newly individualized man, and the stage of the gradually growing individual. The early stages are quite group-oriented; then there’s the stage of entering a subjective group. Even there, one begins to distinguish oneself. And then there’s also the stage of group initiation. Those are the kinds of things I think of, though I’m sure DK has another approach in mind.

Thông tin thú vị, dù có lẽ chúng ta chưa ở trong vị thế để sử dụng nó. Một số tên gọi được trao cho các giai đoạn này. Có giai đoạn người thú, giai đoạn con người mới biệt ngã hóa, và giai đoạn cá nhân đang tăng trưởng dần dần. Các giai đoạn đầu khá hướng về nhóm; rồi có giai đoạn bước vào một nhóm nội tại. Ngay cả ở đó, người ta bắt đầu phân biệt chính mình. Và rồi cũng có giai đoạn điểm đạo nhóm. Đó là những loại điều tôi nghĩ đến, dù tôi chắc rằng Chân sư DK có một cách tiếp cận khác trong trí Ngài.

[55] I would like to point out, however, that these intriguing pieces of information which I at times convey and which some of the students seem to regard as of vital importance are of [Page 467] far less importance than the injunction to live kindly, speak words of gentleness and of wisdom, and practice self-forgetfulness.

[55] Tuy nhiên, Tôi muốn chỉ ra rằng những mẩu thông tin hấp dẫn này, đôi khi Tôi truyền đạt và một số đạo sinh dường như xem là có tầm quan trọng thiết yếu, lại kém quan trọng hơn [Page 467] nhiều so với huấn lệnh hãy sống nhân ái, nói những lời dịu dàng và minh triết, và thực hành sự quên mình.

“May I fulfill my part in the One Work through self-forgetfulness, harmlessness, and right speech?”

“Nguyện tôi hoàn thành phần việc của mình trong Công Trình Duy Nhất qua sự quên mình, tính vô tổn hại, và lời nói đúng.”

There’s kindly—harmlessness; right speech—words of gentleness and wisdom; and self-forgetfulness. There it is, the mantram of the New Group of World Servers, the five o’clock mantram.

Ở đó có tử tế—tính vô tổn hại; lời nói đúng—những lời dịu dàng và minh triết; và sự quên mình. Nó đây, mantram của Đoàn Người Mới Phụng Sự Thế Gian, mantram năm giờ.

There are certain arcane things which are tantalizing, titillating, exciting in a secretive kind of way, and they just don’t count as much as the more ordinary pieces of advice about which there’s nothing special, but which are so hard to fulfill. The occult data is read and noted; the familiar instructions are skipped and overlooked. He observes his students, and he knows. He sees what they do.

Có một số điều bí truyền gây tò mò, kích thích, làm phấn khích theo một cách bí mật nào đó, và chúng đơn giản không đáng kể bằng những lời khuyên bình thường hơn, vốn chẳng có gì đặc biệt, nhưng lại rất khó thực hiện. Dữ liệu huyền môn được đọc và ghi nhận; những huấn thị quen thuộc bị bỏ qua và không được để ý. Ngài quan sát các đạo sinh của mình, và Ngài biết. Ngài thấy họ làm gì.

We are those students too, and we can ask: Where do we stand with respect to these fascinating tidbits compared with “live kindly, speak gently and wisely, forget yourself”? Where do we really stand with all that?

Chúng ta cũng là những đạo sinh ấy, và chúng ta có thể hỏi: Chúng ta đứng ở đâu đối với những mẩu hấp dẫn này so với “hãy sống tử tế, hãy nói dịu dàng và minh triết, hãy quên mình”? Chúng ta thật sự đứng ở đâu với tất cả những điều đó?

He makes this kind of remark often. If he were to give us some breathing exercise, we would perform it assiduously; but if he simply tells us to serve and obey, it’s not very interesting to us.

Ngài thường đưa ra kiểu nhận xét này. Nếu Ngài cho chúng ta một bài tập thở nào đó, chúng ta sẽ thực hành nó chuyên cần; nhưng nếu Ngài chỉ bảo chúng ta phụng sự và vâng phục, thì điều đó không mấy thú vị đối với chúng ta.

[56] The occult data is read and noted, the familiar instructions are skipped and overlooked. We, who work with aspirants, smile oft at the foolishness and lack of judgment evinced by those we teach. Say to a student: Practice with steadfastness the law of loving-kindness, and he will say that indeed he will attempt to do, but within himself the very familiarity of the injunction palls and is deemed, at best, a needed platitude. Say to the student: I will give you some occult phrases or some items of information anent the Great Ones, and with keenness, with excitement, and with smug self-satisfaction and with a pleased curiosity, he prepares for the important revelation. Yet the earlier injunction is the conveyer of occult information and indicates a law which—if rightly followed—leads to release and liberation. The latter concerns phenomena and the knowledge of it leads not the weary pilgrim to the gates of heaven. Some of you need this reminder.

[56] Dữ kiện huyền bí được đọc và ghi nhận; những lời huấn thị quen thuộc bị bỏ qua và xem nhẹ. Chúng Tôi, những vị làm việc với người chí nguyện, thường mỉm cười trước sự khờ dại và thiếu phán đoán biểu lộ nơi những người chúng Tôi dạy. Hãy nói với một đạo sinh: Hãy kiên định thực hành định luật của lòng từ ái, và y sẽ nói rằng quả thật y sẽ cố gắng làm như vậy; nhưng bên trong chính y, sự quá quen thuộc của huấn lệnh ấy khiến y chán ngán và, tốt nhất, được xem như một câu sáo ngữ cần thiết. Hãy nói với đạo sinh: Tôi sẽ trao cho bạn một vài cụm từ huyền bí hoặc một vài mục thông tin về Các Đấng Cao Cả, và với sự háo hức, phấn khích, tự mãn thỏa thuê và tò mò thích thú, y chuẩn bị đón nhận sự mặc khải quan trọng. Tuy thế huấn lệnh trước mới là phương tiện truyền đạt thông tin huyền bí và chỉ ra một định luật, nếu được tuân theo đúng đắn, sẽ dẫn đến giải thoát và tự do. Điều sau liên quan đến hiện tượng, và tri thức về nó không dẫn người lữ hành mệt mỏi đến cổng trời. Một số các bạn cần lời nhắc nhở này.

I just have to laugh.

Tôi chỉ còn biết cười.

Our humility, if we can master it, really will direct us rightly. We so often want something unusual, novel, strange, different from what others may get—something ahead of its reception by others—and it’s all just lower ego.

Sự khiêm nhường của chúng ta, nếu chúng ta có thể làm chủ nó, thật sự sẽ hướng dẫn chúng ta đúng đắn. Chúng ta quá thường muốn một điều gì đó khác thường, mới lạ, kỳ dị, khác với điều người khác có thể nhận được—một điều đi trước sự tiếp nhận của người khác—và tất cả chỉ là phàm ngã.

This brings us to a humbling realization: loving-kindness. Loving-kindness is the true occult practice, as always. How can we get beyond the need to feel special, marked out, or in some way unique? How can we begin to blend our identity with that of others in the group, then in the larger group, and finally in humanity? I guess there are many shocking moments when we realize how far we have deviated from that possibility.

Điều này đưa chúng ta đến một nhận thức khiêm hạ: lòng nhân ái. Như mọi khi, lòng nhân ái là sự thực hành huyền môn chân thật. Làm sao chúng ta có thể vượt qua nhu cầu cảm thấy mình đặc biệt, được đánh dấu, hay độc đáo theo một cách nào đó? Làm sao chúng ta có thể bắt đầu hòa trộn bản sắc của mình với bản sắc của những người khác trong nhóm, rồi trong nhóm lớn hơn, và cuối cùng trong nhân loại? Tôi đoán có nhiều khoảnh khắc gây chấn động khi chúng ta nhận ra mình đã lệch xa khả thể ấy đến mức nào.

It’s good advice, and it is to be followed. Yet we’ll say, “Oh, of course. Very good advice,” and then look for that arcane bit of information, like the blue serpent with the red eye. I’ve always been interested in that big blue serpent with the red eye. It’s found in the Old Commentary. Meanwhile, we risk ignoring what will really open the doors, through initiation, to the Kingdom of Heaven: loving-kindness.

Đó là lời khuyên tốt, và cần được noi theo. Tuy vậy chúng ta sẽ nói: “Ồ, dĩ nhiên. Lời khuyên rất hay,” rồi đi tìm mẩu thông tin bí truyền kia, như con rắn xanh với con mắt đỏ. Tôi luôn quan tâm đến con rắn xanh lớn với con mắt đỏ ấy. Nó được tìm thấy trong Cổ Luận. Trong khi đó, chúng ta có nguy cơ phớt lờ điều sẽ thật sự mở các cánh cửa, qua điểm đạo, vào Thiên Giới: lòng nhân ái.

Don’t you think it ought to be made bigger? I tend to think so.

Các bạn không nghĩ rằng nó nên được làm cho lớn hơn sao? Tôi có khuynh hướng nghĩ như vậy.

These stages are from the Old Commentary. They’re wonderful, and I’m familiar with them. I don’t know if I have yet given an analysis and interpretation of them, but so much is seminal in A Treatise on White Magic. It’s really foundational material.

Những giai đoạn này đến từ Cổ Luận. Chúng thật tuyệt vời, và tôi quen thuộc với chúng. Tôi không biết mình đã đưa ra một phân tích và diễn giải về chúng chưa, nhưng rất nhiều điều mang tính hạt giống nằm trong Luận về Chánh Thuật. Đó thật sự là chất liệu nền tảng.

[57] Those stages which precede the human are omitted as none who will read these words possess the equipment to comprehend their inner sense. We will begin therefore with the stages in the human kingdom.

[57] Những giai đoạn đi trước nhân loại được bỏ qua, vì không ai đọc những lời này có đủ trang bị để thấu hiểu ý nghĩa bên trong của chúng. Vì vậy, chúng ta sẽ bắt đầu với các giai đoạn trong giới nhân loại.

And all that is given below concerns individualized man.

Và tất cả những gì được đưa ra dưới đây đều liên quan đến con người đã biệt ngã hóa.

[58] Stage I

[58] Giai đoạn I

[59] The life has climbed the stairway long through daily use of form.

[59] Sự sống đã leo lên chiếc thang dài qua việc sử dụng hình tướng hằng ngày.

It goes into the other kingdoms too; it comes from the other kingdoms.

Nó cũng đi vào các giới khác; nó đến từ các giới khác.

[60] Through the lesser three, with progress slow, the long path has been travelled. Another door stands open now. The words sound forth: “Enter upon the way of real desire.”

[60] Qua ba giới thấp, với bước tiến chậm chạp, con đường dài đã được đi qua. Nay một cánh cửa khác mở ra. Những lời vang lên: “Hãy bước vào con đường của dục vọng thật sự.”

I wondered whether that was “red desire,” but the book does indeed say “real desire.”

Tôi đã tự hỏi liệu đó có phải là “dục vọng đỏ” không, nhưng cuốn sách quả thật nói “dục vọng thật sự.”

We are some kind of externalization of the Monad, some kind of extension. Even while staying at home, so to speak, as the Monad, we pass through the involutionary kingdoms, becoming denser and denser. Then we make the turn in the mineral kingdom and begin to become etherealized as we rise through plant and animal into man, and beyond—angel and God and all that.

Chúng ta là một dạng ngoại hiện nào đó của Chân thần, một dạng phần mở rộng. Ngay cả trong khi, nói như vậy, vẫn ở nhà với tư cách Chân thần, chúng ta đi qua các giới giáng hạ tiến hoá, trở nên ngày càng đậm đặc hơn. Rồi chúng ta rẽ hướng trong giới kim thạch và bắt đầu trở nên dĩ thái hóa khi chúng ta vươn lên qua thực vật và động vật vào con người, và xa hơn nữa—thiên thần và Thượng đế và tất cả những điều đó.

So the life has climbed the stairway long from the turn, we might say, through daily use of form—

Vậy sự sống đã leo lên cầu thang dài từ bước ngoặt, chúng ta có thể nói thế, qua việc sử dụng hình tướng hằng ngày—

Through the lesser three, with progress slow,

Qua ba giới thấp hơn, với tiến bộ chậm chạp,

—mineral, vegetable, animal—

—khoáng vật, thực vật, động vật—

the long path has been travelled. Another door stands open now. The words sound forth: “Enter upon the way of real desire.”

con đường dài đã được đi qua. Một cánh cửa khác nay đang mở. Những lời vang lên: “Hãy bước vào con đường của dục vọng thật sự.”

[61] The life, that only knows itself as form, enshrouds itself in vivid red, the red of known desire,

[61] Sự sống, vốn chỉ biết mình là hình tướng, tự khoác lấy màu đỏ rực rỡ, màu đỏ của dục vọng đã biết;

—and that doesn’t sound like “real desire” to me, any more real than the animal’s desire—

—và điều đó đối với tôi không giống “dục vọng thật sự,” cũng chẳng thật hơn dục vọng của con vật—

[62] and through the red all longed-for forms approach, are grasped and held, used and discarded, until the red changes to rose [Page 468] and rose to palest pink, and pink to white. Forth flowers then the pure white rose of life.

[62] và qua màu đỏ, mọi hình tướng được khát khao tiến đến, bị nắm lấy và giữ lại, được sử dụng rồi loại bỏ, cho đến khi màu đỏ chuyển thành hồng thắm, hồng thắm thành hồng rất nhạt, và hồng nhạt thành trắng. Khi ấy đóa hồng trắng tinh khiết của sự sống nở ra.

It’s like the Sixth Ray becoming the First Ray, or perhaps it represents an important transition.

Nó giống như Cung sáu trở thành Cung một, hoặc có lẽ nó biểu trưng cho một chuyển tiếp quan trọng.

We are the Monadic extension. We are the life. Everything is the Monad extended into greater and greater confinement, identified only with what is seen and sensed, without yet a vivid sense of a center distinct from that which is seen and sensed. And it enshrouds itself in vivid red.

Chúng ta là phần mở rộng chân thần. Chúng ta là sự sống. Mọi sự đều là Chân thần được mở rộng vào sự giam hãm ngày càng lớn hơn, chỉ đồng hoá với những gì được thấy và được cảm nhận, chưa có một cảm thức sống động về một trung tâm tách biệt với cái được thấy và được cảm nhận. Và nó tự phủ mình trong màu đỏ rực.

I imagine that at this point the astral body is very red and the influence of the non-sacred planet Mars is very strong. Mars tends to rule almost every aspect of the personality, certainly the dense physical form and the instinctual period. Its influence can be related to the base-of-the-spine center, the sacral center and the solar plexus center—perhaps not the spleen, although the spleen is very energizing and Mars is the energizing planet.

Tôi hình dung rằng ở điểm này thể cảm dục rất đỏ và ảnh hưởng của hành tinh không thiêng liêng Sao Hỏa rất mạnh. Sao Hỏa có khuynh hướng cai quản hầu như mọi phương diện của phàm ngã, chắc chắn là hình tướng hồng trần đậm đặc và thời kỳ bản năng. Ảnh hưởng của nó có thể liên hệ với trung tâm đáy cột sống, trung tâm xương cùng và trung tâm tùng thái dương—có lẽ không phải lá lách, mặc dù lá lách rất tiếp sinh lực và Sao Hỏa là hành tinh tiếp sinh lực.

Through the red there is an attraction, an outgoing impulse to possess all longed-for forms—a very dense approach. At first these forms are dense. They are grasped and held until they demonstrate their insufficiency to satisfy; they are used and then discarded. Always the spirit operating within the astral body demands more—more release and increasingly ethereal possibilities—until the red, which attracts us to lower things, changes to rose.

Xuyên qua màu đỏ có một sức hút, một xung lực hướng ra để chiếm hữu mọi hình tướng được khao khát—một cách tiếp cận rất đậm đặc. Ban đầu các hình tướng này đậm đặc. Chúng bị nắm lấy và giữ lại cho đến khi chúng chứng tỏ sự bất túc trong việc thỏa mãn; chúng được sử dụng rồi bị loại bỏ. Tinh thần hoạt động bên trong thể cảm dục luôn đòi hỏi nhiều hơn—nhiều giải thoát hơn và những khả thể ngày càng dĩ thái hóa hơn—cho đến khi màu đỏ, vốn thu hút chúng ta đến những điều thấp hơn, đổi thành hồng thắm.

This is a refinement. Rose symbolizes a higher form of desire. It’s a mixture with white, right? White is the spirit, and it’s being mixed with desire. Interestingly, the rose color—not red—is found in the petals of the Egoic Lotus. Perhaps First Ray souls have some overall tinge of red, yet the petals are said to be rose and not red, at least at this time. If there are causal bodies or Egoic Lotuses in the next solar system, maybe the red will appear.

Đây là một sự tinh luyện. Hồng thắm tượng trưng cho một hình thức dục vọng cao hơn. Đó là sự pha trộn với màu trắng, đúng không? Trắng là tinh thần, và nó đang được trộn với dục vọng. Điều thú vị là màu hồng thắm—không phải đỏ—được tìm thấy trong các cánh hoa của Hoa Sen Chân Ngã. Có lẽ các linh hồn Cung một có một sắc đỏ tổng thể nào đó, tuy vậy các cánh hoa được nói là hồng thắm chứ không phải đỏ, ít nhất vào thời điểm này. Nếu có các thể nguyên nhân hay các Hoa Sen Chân Ngã trong hệ mặt trời kế tiếp, có lẽ màu đỏ sẽ xuất hiện.

Rose, with a greater admixture of the white of life and Being, changes to pink, which means that the desires are becoming extremely refined. Eventually they rise and pursue increasingly etherealized objectives until finally we reach white.

Hồng thắm, với sự pha trộn lớn hơn của màu trắng của sự sống và Bản Thể, đổi thành hồng nhạt, nghĩa là các dục vọng đang trở nên cực kỳ tinh luyện. Cuối cùng chúng vươn lên và theo đuổi những mục tiêu ngày càng dĩ thái hóa hơn cho đến khi sau cùng chúng ta đạt đến màu trắng.

Is this the condition of the final astral body, which ultimately demonstrates pure love and may not even be considered a real vehicle? Or is it somehow so changed that the soul and other love factors can express through it, while it has no independent life of its own?

Đây có phải là tình trạng của thể cảm dục cuối cùng, vốn rốt cuộc biểu lộ tình thương thuần khiết và thậm chí có thể không còn được xem là một hiện thể thật sự? Hay bằng cách nào đó nó đã biến đổi đến mức linh hồn và các yếu tố bác ái khác có thể biểu lộ qua nó, trong khi nó không có đời sống độc lập của riêng nó?

Forth flowers then the pure white rose of life.

Bấy giờ hoa hồng trắng tinh khiết của sự sống nở ra.

I remember talking to Marion Walter. She was the last living disciple. Keith Bailey and I knew her as a friend back in the eighties, and I think she died in ’88, right on Wesak. Keith was with her in the hospital when she passed, and she said the rose of Master Kuthumi is the white rose; the flower is the white rose.

Tôi nhớ đã nói chuyện với Marion Walter. Bà là đệ tử còn sống cuối cùng. Keith Bailey và tôi biết bà như một người bạn vào thập niên tám mươi, và tôi nghĩ bà mất năm 88, đúng vào dịp Wesak. Keith ở bên bà trong bệnh viện khi bà qua đời, và bà nói hoa hồng của Chân sư Kuthumi là hoa hồng trắng; bông hoa là hoa hồng trắng.

One never knows. You take in what people say, and maybe it’s accurate. As I’ve said before: Morya—the freesia; the Tibetan—the carnation; and the Christ—the red rose, maybe.

Người ta không bao giờ biết chắc. Các bạn tiếp nhận điều người khác nói, và có lẽ nó chính xác. Như tôi đã nói trước đây: Chân sư Morya—hoa lan Nam Phi; Chân sư Tây Tạng—hoa cẩm chướng; và Đức Christ—có lẽ là hoa hồng đỏ.

But forth flowers then the pure white rose of life itself—life being more than the will, life and Being even more than the will. And this is a long process; it’s not happening immediately. We’re talking about what happens with the astral body over many, many stages through which the new member of the human kingdom will pass.

Nhưng bấy giờ hoa hồng trắng tinh khiết của chính sự sống nở ra—sự sống còn hơn cả ý chí, sự sống và Bản Thể còn hơn cả ý chí. Và đây là một tiến trình dài; nó không xảy ra ngay lập tức. Chúng ta đang nói về điều xảy ra với thể cảm dục qua rất, rất nhiều giai đoạn mà thành viên mới của giới nhân loại sẽ đi qua.

[63] The tiny rose of living life is seen in bud;

[63] Đóa hồng nhỏ bé của sự sống sống động được thấy còn là nụ;

—that’s at first—

—đó là lúc ban đầu—

[64] not yet the full blown flower.

[64] chưa phải là bông hoa nở trọn.

When the pure white rose of life appears, it reflects the Monad, because two from the bottom is the astral body and two from the top is the Monad. The life of the Monad is somehow reflected in what was the desire nature.

Khi đóa hồng trắng tinh khiết của sự sống xuất hiện, nó phản chiếu chân thần, vì tính từ dưới lên thì hai là thể cảm dục, và tính từ trên xuống thì hai là chân thần. Sự sống của chân thần, bằng cách nào đó, được phản chiếu trong cái từng là bản chất dục vọng.

So the Old Commentary puts this in the context of time. At first, the tiny rose of living life is seen in bud, and a great process of unfoldment lies before the man who pursues real desire. This is more the savage state, really. It involves the first petal and maybe some of the second petal, but especially the first petal, which can be considered an Aries petal. Thus Mars—the red of Mars—would be very prominent.

Vì vậy, Cổ Luận đặt điều này trong bối cảnh thời gian. Ban đầu, đóa hồng nhỏ bé của sự sống sống động được thấy còn trong nụ, và một tiến trình khai mở lớn lao nằm trước mặt con người theo đuổi dục vọng thật sự. Thật ra, đây đúng hơn là trạng thái man rợ. Nó liên quan đến cánh hoa thứ nhất và có lẽ một phần của cánh hoa thứ hai, nhưng đặc biệt là cánh hoa thứ nhất, có thể được xem là một cánh hoa Bạch Dương. Do đó Sao Hỏa—màu đỏ của Sao Hỏa—sẽ rất nổi bật.

You simply go after what you want, which is dense and gross, and you grab it. The astral body of such a person would be filled with red. When we get angry, perhaps there’s a flash of red and so forth. But in general, when DK gives a meditation on the astral body, or on controlling desire, the color rose is used rather than red.

Bạn chỉ đơn giản đuổi theo điều mình muốn, vốn đậm đặc và thô trược, rồi chộp lấy nó. Thể cảm dục của một người như thế sẽ đầy màu đỏ. Khi chúng ta giận dữ, có lẽ có một lóe sáng màu đỏ, v.v. Nhưng nói chung, khi Chân sư DK đưa ra một bài tham thiền về thể cảm dục, hoặc về việc kiểm soát dục vọng, màu hồng được dùng thay vì màu đỏ.

Red might instead be used for the will. And perhaps there are not many meditations at present on the development of the will, because they are too likely to be misused.

Màu đỏ thay vào đó có thể được dùng cho ý chí. Và có lẽ hiện nay không có nhiều bài tham thiền về sự phát triển ý chí, vì chúng quá dễ bị lạm dụng.

[65] Stage II

[65] Giai đoạn II

[66] The picture changes form.

[66] Bức tranh đổi dạng.

[67] Another voice, coming from close at hand utters another phrase.

[67] Một tiếng nói khác, đến từ rất gần, thốt ra một cụm từ khác.

Now, it’s not a distant voice. It’s not a voice giving spiritual counsel. The voice is coming from within the lower vehicles, not so much from the soul.

Bây giờ, đó không phải là một giọng nói xa xăm. Đó không phải là một giọng nói đưa ra lời khuyên tinh thần. Giọng nói phát ra từ bên trong các hiện thể thấp, chứ không hẳn từ linh hồn.

[68] The life continues on its way. “Enter the field where children play and join their game.” Awakened to the game of life, the soul passes the gate.

[68] Sự sống tiếp tục trên con đường của mình. “Hãy bước vào cánh đồng nơi trẻ nhỏ vui chơi và tham gia trò chơi của chúng.” Thức tỉnh trước trò chơi của sự sống, linh hồn đi qua cổng.

[69] The field is green and on its broad expanse the many forms of the one moving Life disport themselves; they weave the dance of life, the many patterned forms God takes. The soul enters “the playground of the Lord” and plays thereon until he sees the star with five bright points, and says: “My Star.”

[69] Cánh đồng xanh tươi, và trên khoảng rộng bao la của nó, nhiều hình tướng của một Sự Sống đang chuyển động nô đùa; chúng dệt nên vũ điệu của sự sống, những hình tướng đa dạng mà Thượng đế khoác lấy. Linh hồn bước vào “sân chơi của Chúa Tể” và chơi ở đó cho đến khi y thấy ngôi sao với năm điểm sáng, và nói: “Ngôi Sao của Tôi.”

[70] The star is but a point of light, not yet a radiant sun.

[70] Ngôi sao chỉ là một điểm sáng, chưa phải là mặt trời rực rỡ.

It’s interesting how he ends each of these sections with a look toward the future. The preceding stage ended with “not yet the full blown flower,” and here it is “not yet a radiant sun.” He always points toward what will unfold.

Thật thú vị khi Ngài kết thúc mỗi phần này bằng một cái nhìn hướng về tương lai. Giai đoạn trước kết thúc với “chưa phải là đóa hoa nở trọn vẹn,” còn ở đây là “chưa phải là một mặt trời rực rỡ.” Ngài luôn chỉ về điều sẽ khai mở.

We come under different vibrations and colors as we rise. The voice here seems to come from within the lower vehicles—I don’t want to say the personality yet—and it involves some of the mind.

Khi vươn lên, chúng ta đi vào những rung động và màu sắc khác nhau. Giọng nói ở đây dường như phát ra từ bên trong các hiện thể thấp—tôi chưa muốn nói là phàm ngã—và nó liên quan đến một phần nào đó của thể trí.

It’s rather like the different evolutionary mantrams of astrology: “Let form again be sought”; “Let struggle be undismayed”; “Let instability do its work,” and so forth. These early evolutionary mantrams eventually lead to the ability, as an awakening soul, or even as the soul on its own plane, to pronounce the words we use when attempting to contact the available zodiacal energy.

Điều này khá giống các mantram tiến hóa khác nhau của chiêm tinh học: “Hãy để hình tướng lại được tìm kiếm”; “Hãy để cuộc tranh đấu không nản chí”; “Hãy để sự bất ổn làm công việc của nó,” v.v. Những mantram tiến hóa sơ kỳ này cuối cùng dẫn đến khả năng, với tư cách một linh hồn đang thức tỉnh, hoặc thậm chí với tư cách linh hồn trên cõi riêng của nó, phát âm những lời chúng ta dùng khi cố gắng tiếp xúc với năng lượng hoàng đạo sẵn có.

So another voice, coming from close at hand within the lower vehicles, utters another phrase. The life continues on its way toward ever greater possibility and refinement, and toward less containment.

Vì vậy, một giọng nói khác, phát ra từ rất gần bên trong các hiện thể thấp, thốt lên một câu khác. Sự sống tiếp tục trên đường của nó hướng tới khả năng và sự tinh luyện ngày càng lớn hơn, và hướng tới sự giam hãm ít hơn.

And that voice says, “Enter the field where children play and join their game.”

Và giọng nói ấy nói: “Hãy bước vào cánh đồng nơi trẻ thơ vui chơi và tham gia trò chơi của chúng.”

At this point we’re children in terms of the unfoldment of consciousness. And it is a game. It’s not really for real. It’s a learning process involving forms of activity which perhaps later can be applied in earnest, when supervising the games, learning about the Divine Plan, and trying to bring forward the Divine Plan.

Ở điểm này, chúng ta là trẻ thơ xét theo sự khai mở của tâm thức. Và đó là một trò chơi. Nó không thật sự nghiêm túc. Đó là một tiến trình học hỏi liên quan đến các hình thức hoạt động mà có lẽ về sau có thể được áp dụng một cách nghiêm túc, khi giám sát các trò chơi, học hỏi về Thiên Cơ, và cố gắng đưa Thiên Cơ tiến ra trước.

We all know about games. They’re interesting and they’re fun, but they’re not real. They’re not directly part of the process of bringing the Plan to Earth. Nevertheless, they can build capacities which will later be used for more earnest purposes.

Tất cả chúng ta đều biết về các trò chơi. Chúng thú vị và vui, nhưng chúng không thật. Chúng không trực tiếp là một phần của tiến trình đưa Thiên Cơ xuống Trái Đất. Tuy nhiên, chúng có thể xây dựng các năng lực mà về sau sẽ được dùng cho những mục đích nghiêm túc hơn.

There’s also been some growing up. There is less tendency to fiercely desire, grab, kill, or knock everybody else out of the way in order to have one’s desire met. Awakened to the game of life, the soul passes through the gate. It’s a bit like Hercules passing through the gate at each incarnation, but this represents a major phase.

Cũng đã có một sự trưởng thành nào đó. Khuynh hướng ham muốn dữ dội, chộp lấy, giết hại, hoặc gạt mọi người khác ra khỏi đường để thỏa mãn dục vọng của mình đã giảm bớt. Được đánh thức trước trò chơi của sự sống, linh hồn đi qua cổng. Điều này hơi giống Hercules đi qua cổng ở mỗi lần nhập thể, nhưng ở đây nó biểu thị một giai đoạn lớn.

How many lives might it take to enter these games, play them for a while, and finally say, “I’ve had enough of this. I want to do something real”? What was gained through these activities can then be applied to something more purposeful.

Có thể cần bao nhiêu kiếp sống để bước vào những trò chơi này, chơi chúng một thời gian, và cuối cùng nói: “Tôi đã chán đủ rồi. Tôi muốn làm một điều gì đó thật sự”? Những gì đạt được qua các hoạt động này bấy giờ có thể được áp dụng vào một điều có mục đích hơn.

The field is green, and green is associated with the Third Ray and with the mind. There is also some green in the solar plexus, whose color is described as rosy with an admixture of green.

Cánh đồng màu xanh lục, và màu xanh lục liên hệ với cung ba và với thể trí. Cũng có một ít màu xanh lục trong tùng thái dương, màu của nó được mô tả là màu hồng pha lẫn xanh lục.

Green relates to the personality, just as blue relates to the soul and red generically relates to spirit—the colors of the first three Rays in reverse. So the Third Ray, with all its activity, is involved here. When you’re playing these games and sporting yourself on the field, the Third Ray of Activity is involved. It’s not yet the Ray of Abstract Mind.

Màu xanh lục liên quan đến phàm ngã, cũng như màu xanh lam liên quan đến linh hồn và màu đỏ, theo nghĩa tổng quát, liên quan đến tinh thần—các màu của ba cung đầu tiên theo thứ tự đảo ngược. Vì vậy, cung ba, với toàn bộ hoạt động của nó, có liên quan ở đây. Khi bạn chơi những trò chơi này và vui đùa trên cánh đồng, Cung ba của Hoạt Động có liên quan. Nó chưa phải là Cung của Trí Trừu Tượng.

Green can also be used in connection with healing and seems to give vitality. The heart center is not green as DK presents it, although many people, following the sequence of colors in the prism, regard the heart center as green. But the solar plexus has that admixture of green. So desire is still there, but now we have rose, rosy, and green—a somewhat higher desire combined with a great deal of activity to fulfill it.

Màu xanh lục cũng có thể được dùng liên hệ với việc chữa lành và dường như đem lại sinh lực. Trung tâm tim không phải là màu xanh lục như Chân sư DK trình bày, mặc dù nhiều người, theo chuỗi màu trong lăng kính, xem trung tâm tim là màu xanh lục. Nhưng tùng thái dương có sự pha lẫn màu xanh lục đó. Vì vậy dục vọng vẫn còn đó, nhưng bây giờ chúng ta có màu hồng, sắc hồng, và xanh lục—một dục vọng phần nào cao hơn kết hợp với rất nhiều hoạt động để hoàn thành nó.

The many forms of the One moving Life—and that word “moving” suggests life in action and the Third Ray—disport themselves. They play. The sport is serious in its own way, but ultimately it does not directly affect the Divine Plan. It is, however, a method of training.

Nhiều hình tướng của Sự Sống Duy Nhất đang chuyển động—và chữ “chuyển động” ấy gợi ý sự sống trong hành động và cung ba—vui đùa. Chúng chơi. Trò chơi nghiêm túc theo cách riêng của nó, nhưng rốt cuộc nó không trực tiếp ảnh hưởng đến Thiên Cơ. Tuy nhiên, đó là một phương pháp huấn luyện.

He tells us that the Olympics are like a method of training for initiation. People move their bodies and minds in all sorts of ways and develop whatever constitutes the personality at that stage. They are learning different movements and capacities.

Ngài nói với chúng ta rằng Thế vận hội giống như một phương pháp huấn luyện cho điểm đạo. Người ta vận động thân thể và trí tuệ theo đủ mọi cách và phát triển bất cứ điều gì cấu thành phàm ngã ở giai đoạn đó. Họ đang học các chuyển động và năng lực khác nhau.

“They weave the dance of life.” There’s that Third Ray factor again. Patterns are being formed out there on the field, interesting in themselves and potentially useful later—the many patterned forms God takes.

“Chúng dệt nên vũ điệu của sự sống.” Lại có yếu tố cung ba đó. Các mô hình đang được tạo thành ngoài kia trên cánh đồng, tự thân chúng thú vị và có khả năng hữu dụng về sau—những hình tướng đa dạng theo mô hình mà Thượng đế khoác lấy.

The Second Ray is the Ray of the Divine Pattern, but that’s not primarily what we’re talking about here. We’re talking about a great deal of activity occurring in many patterns while people learn the games.

Cung hai là Cung của Mô Hình Thiêng Liêng, nhưng đó không phải chủ yếu là điều chúng ta đang nói ở đây. Chúng ta đang nói về rất nhiều hoạt động diễn ra trong nhiều mô hình khi con người học các trò chơi.

Sometimes we say of someone, “They really know the game. They know the ropes.” That image of ropes suggests a web, and the Third Ray is the Ray of webs—knowing how to negotiate, climb down, climb up, and climb across, somewhat like the spider.

Đôi khi chúng ta nói về ai đó: “Họ thật sự biết cuộc chơi. Họ biết đường đi nước bước.” Hình ảnh dây thừng ấy gợi ý một mạng lưới, và cung ba là Cung của các mạng lưới—biết cách thương lượng, leo xuống, leo lên, và leo ngang qua, phần nào giống như con nhện.

So the soul enters the playground of the Lord as the soul in incarnation—not so much the soul on its own plane, but the extended soul, extended into deeper matter.

Vì vậy linh hồn bước vào sân chơi của Chúa với tư cách linh hồn đang nhập thể—không hẳn là linh hồn trên cõi riêng của nó, mà là linh hồn được mở rộng, mở rộng vào vật chất sâu hơn.

And who is the Lord? There are many Lords. In one sense, this entire process is sponsored by the Planetary Logos. But the Monad is also the Lord, and this is where the extension of the Monad learns to play the game of life and plays thereon for a while.

Và Chúa là ai? Có nhiều Chúa. Theo một nghĩa, toàn bộ tiến trình này được bảo trợ bởi Hành Tinh Thượng đế. Nhưng chân thần cũng là Chúa, và đây là nơi sự mở rộng của chân thần học chơi trò chơi của sự sống và chơi ở đó một thời gian.

Perhaps one becomes a team player, or perhaps simply someone enjoying activity without seeing any further purpose, until he sees the star.

Có lẽ một người trở thành thành viên của đội, hoặc có lẽ đơn giản là người tận hưởng hoạt động mà không thấy mục đích xa hơn nào, cho đến khi y thấy ngôi sao.

That star is probably orange in color. He sees the star with five bright points—that is, man as the star—and begins to recognize an individual destiny and to see himself less as merely a member of the crowd.

Ngôi sao đó có lẽ có màu cam. Y thấy ngôi sao có năm điểm sáng—tức là con người như ngôi sao—và bắt đầu nhận ra một vận mệnh cá nhân, cũng như thấy mình bớt chỉ là một thành viên của đám đông.

Green can also be associated with Cancer and mass consciousness. His individuality has not shown itself very strongly before this, but now it begins to emerge. He becomes the Leonian emerging point.

Màu xanh lục cũng có thể liên hệ với Cự Giải và tâm thức đại chúng. Cá tính của y trước đó chưa biểu lộ rất mạnh, nhưng bây giờ nó bắt đầu xuất hiện. Y trở thành điểm xuất hiện thuộc Sư Tử.

One of the colors of Leo is orange. And now he possesses this star: my destiny, my fate, my personal self—though he doesn’t think of it as lower—myself, my ego. This is something that will shine before others. Others will recognize and validate him; he will stand out: “My Star.”

Một trong các màu của Sư Tử là màu cam. Và bây giờ y sở hữu ngôi sao này: vận mệnh của tôi, số phận của tôi, bản ngã cá nhân của tôi—dù y không nghĩ về nó như là thấp—chính tôi, chân ngã của tôi. Đây là điều sẽ tỏa sáng trước những người khác. Những người khác sẽ nhận ra và xác nhận y; y sẽ nổi bật: “Ngôi Sao của tôi.”

The star is only a point of light. It reminds us of the Star of Initiation to come, but it is not yet a radiant sun. It will be.

Ngôi sao chỉ là một điểm sáng. Nó nhắc chúng ta nhớ đến Ngôi Sao Điểm Đạo sẽ đến, nhưng nó chưa phải là một mặt trời rực rỡ. Nó sẽ trở thành như vậy.

Eventually we enter the great fullness of the soul as the Sun, and later the Triad and Monad as suns upon their own levels. Any great source in the cosmos can, in its totality, be considered a kind of blazing, radiant sun.

Cuối cùng chúng ta bước vào sự viên mãn lớn lao của linh hồn như Mặt Trời, và về sau là Tam nguyên tinh thần và chân thần như những mặt trời trên các cấp độ riêng của chúng. Bất cứ nguồn lớn lao nào trong vũ trụ, trong toàn thể của nó, đều có thể được xem là một loại mặt trời rực cháy, chói lọi.

Some people want to be a star even now. They want to be distinct and display their personality. You see this in the entertainment field, with people going to Los Angeles hoping to become a star.

Một số người ngay bây giờ đã muốn trở thành một ngôi sao. Họ muốn khác biệt và phô bày phàm ngã của mình. Bạn thấy điều này trong lĩnh vực giải trí, với những người đến Los Angeles hy vọng trở thành một ngôi sao.

That’s the phase we’re talking about here. At least it represents emergence from mass consciousness as a point—a point of light. Eventually one will become a radiant sun; eventually one will blend with all the other radiant suns; and eventually even the sun will be relinquished and become the relinquished point.

Đó là giai đoạn chúng ta đang nói đến ở đây. Ít nhất nó biểu thị sự xuất hiện khỏi tâm thức đại chúng như một điểm—một điểm sáng. Cuối cùng người ta sẽ trở thành một mặt trời rực rỡ; cuối cùng người ta sẽ hòa nhập với tất cả các mặt trời rực rỡ khác; và cuối cùng ngay cả mặt trời cũng sẽ được buông bỏ và trở thành điểm đã được buông bỏ.

We have now entered a stage of ambition in which the individual wants to distinguish himself.

Bây giờ chúng ta đã bước vào một giai đoạn tham vọng trong đó cá nhân muốn làm cho mình nổi bật.

[71] Stage III

[71] Giai đoạn III

[72] The way of red desire fails. It loses its allure.

[72] Con đường của dục vọng đỏ thắm thất bại. Nó mất sức quyến rũ.

You can’t simply go on grasping lower things and expect to “get anywhere,” to stand out as a significant human being, or to gain the admiration and recognition of others.

Bạn không thể chỉ tiếp tục nắm bắt những điều thấp kém và mong “đi đến đâu đó,” mong nổi bật như một con người có thâm nghĩa, hoặc đạt được sự ngưỡng mộ và công nhận của người khác.

We know the phenomenon of the star who comes on stage and everybody goes crazy, applauding, screaming, even fainting. Think of those old films of Elvis and the crowds around him. He was a great star—and he could sing, too.

Chúng ta biết hiện tượng ngôi sao bước lên sân khấu và mọi người phát cuồng, vỗ tay, la hét, thậm chí ngất xỉu. Hãy nghĩ đến những bộ phim cũ về Elvis và đám đông quanh ông. Ông là một ngôi sao lớn—và ông cũng có thể hát.

[73] The playground of the sons of God no longer holds appeal. The voice which has twice sounded from out the world of form sounds now within the heart. The challenge comes: “Prove thine own worth. Take to thyself the orange ball of thy one-pointed purpose.” Responsive to the sounded word, the living soul, immersed in form, emerges from the many forms and hews its onward way. The way of the destroyer comes, the builder

[73] Sân chơi của các Con của Thượng đế không còn hấp dẫn. Tiếng nói đã hai lần vang lên từ thế giới của hình tướng nay vang lên trong tim. Lời thách thức đến: “Hãy chứng tỏ giá trị của chính ngươi. Hãy nhận lấy quả cầu màu cam của mục đích nhất tâm của ngươi.” Đáp ứng với lời đã vang lên, linh hồn sống động, chìm trong hình tướng, trỗi ra khỏi nhiều hình tướng và tự mở đường tiến tới. Con đường của kẻ hủy diệt đến, đấng kiến tạo

—again, the tearer down of forms—

—lại nữa, kẻ phá bỏ các hình tướng—

[74] and again the tearer down of forms. The broken forms hold not the power to satisfy. The soul’s own form is now the great desire,

[74] và một lần nữa là kẻ phá bỏ các hình tướng. Những hình tướng tan vỡ không còn quyền năng đem lại thỏa mãn. Hình tướng riêng của linh hồn nay là dục vọng lớn lao,

I’ve got to say it: later part of the fifth petal.

Tôi phải nói điều này: phần sau của cánh hoa thứ năm.

[75] and thus there comes the entering of the playground of the mind.

[75] và như vậy diễn ra việc bước vào sân chơi của thể trí.

[76] But in these dreams and fantasies, at times a vision comes—a vision of a folded lotus flower, close petalled, [Page 469] tightly sealed, lacking aroma yet, but bathed in cold blue light.

[76] Nhưng trong những giấc mơ và ảo tưởng này, đôi khi một linh ảnh hiện đến — linh ảnh về một hoa sen còn khép, cánh hoa khép kín, [Page 469] niêm chặt, chưa có hương thơm, nhưng được tắm trong ánh sáng xanh lam lạnh.

[77] Orange and blue in some more distant time will blended be, but far off yet the date. Their blending bathes the bud in light and causes future opening. Let the light shine.

[77] Màu cam và xanh lam, vào một thời xa hơn nào đó, sẽ được hòa quyện, nhưng ngày ấy còn xa. Sự hòa quyện của chúng tắm nụ hoa trong ánh sáng và gây nên sự khai mở tương lai. Hãy để ánh sáng chiếu rọi.

These are wonderful things. The Tibetan obviously has such a facility for translating the old symbolic language into words which are evocative for us.

Đây là những điều tuyệt diệu. Chân sư Tây Tạng rõ ràng có một năng lực rất lớn trong việc chuyển dịch ngôn ngữ biểu tượng cổ xưa thành những lời có sức gợi lên đối với chúng ta.

Man no longer wants simply to be the brute savage and live the sensual life, because he has awakened to higher possibilities within his energy system. The way of red desire therefore fails and loses its allure. Perhaps there are not so many people today who are strictly pursuing the way of red desire, or what we might call Lemurian consciousness.

Con người không còn muốn chỉ là kẻ man rợ thô bạo và sống đời sống cảm giác, vì y đã thức tỉnh trước những khả năng cao hơn trong hệ thống năng lượng của mình. Do đó con đường của dục vọng đỏ thất bại và mất sức quyến rũ. Có lẽ ngày nay không có quá nhiều người đang nghiêm ngặt theo đuổi con đường của dục vọng đỏ, hay điều chúng ta có thể gọi là tâm thức Lemuria.

The playground of the sons of God no longer holds appeal. One no longer wants simply to be one of the mass, running around making patterns, undistinguished, unnoticed, merely one of the many.

Sân chơi của các Con của Thượng đế không còn sức hấp dẫn. Người ta không còn muốn chỉ là một thành phần của đại chúng, chạy quanh tạo các mô hình, không khác biệt, không được chú ý, chỉ là một trong số rất nhiều người.

And now we have confirmation concerning the source of the earlier voice. It wasn’t coming from the soul: “The voice which has twice sounded from out the world of form sounds now within the heart.”

Và bây giờ chúng ta có sự xác nhận về nguồn gốc của giọng nói trước đó. Nó không phát ra từ linh hồn: “Giọng nói đã hai lần vang lên từ thế giới hình tướng nay vang lên trong tim.”

The heart is the next major center above the diaphragm, and this shift has more to do with the essence of the person, with who he really is, with the soul aspect of his nature and the possibility of growing into recognition of the soul.

Tim là trung tâm lớn kế tiếp phía trên cơ hoành, và sự chuyển dịch này liên quan nhiều hơn đến tinh túy của con người, đến việc y thật sự là ai, đến phương diện linh hồn trong bản chất của y và khả năng lớn lên để nhận ra linh hồn.

This is a challenge, and that’s an interesting word. You have to mobilize yourself to meet the words that now come forth: “Prove thine own worth.”

Đây là một thách thức, và đó là một từ thú vị. Bạn phải huy động chính mình để đáp ứng những lời nay phát ra: “Hãy chứng tỏ giá trị của chính ngươi.”

Notice: “thine own.” It is not “prove the worth of the group.” You are being challenged to distinguish yourself. Master Morya says at a later stage, “Make yourself indispensable.” But here the task is at least to distinguish yourself from the many and from the mass who are running around making patterns on the green field, using the mind to some degree but without deep awareness of their own nature.

Hãy lưu ý: “của chính ngươi.” Không phải là “hãy chứng tỏ giá trị của nhóm.” Bạn đang được thách thức để làm cho mình nổi bật. Ở một giai đoạn về sau, Chân sư Morya nói: “Hãy làm cho mình trở nên không thể thiếu.” Nhưng ở đây nhiệm vụ ít nhất là làm cho mình khác biệt với số đông và với đại chúng đang chạy quanh tạo các mô hình trên cánh đồng xanh lục, sử dụng thể trí ở một mức độ nào đó nhưng không có nhận thức sâu xa về bản chất riêng của họ.

“Take to thyself the orange ball of thy one-pointed purpose.”

“Hãy nhận lấy cho mình quả cầu màu cam của mục đích nhất tâm của ngươi.”

Orange is associated with the Fifth Ray and, perhaps exoterically, with the First Ray. Remember also that in the death chamber orange light is separated from other colors and is said to assist in separating and abstracting the inner principles from the outer form. Again, the implication is separation.

Màu cam liên hệ với cung năm và, có lẽ theo ngoại môn, với cung một. Cũng hãy nhớ rằng trong phòng chết, ánh sáng màu cam được tách khỏi các màu khác và được nói là trợ giúp việc tách rời và rút trừu tượng các nguyên khí bên trong khỏi hình tướng bên ngoài. Một lần nữa, hàm ý là sự tách biệt.

Use the Fifth Ray to draw a line between yourself and others. Stand forth through the First Ray. Some mental ability is developing because the Fifth Ray is beginning to emerge. This doesn’t mean that it is a high expression of the Fifth Ray. The injunction is simply: be someone. Be noticeable, be recognized, stand forth so that others know who you are.

Hãy dùng cung năm để vạch một đường giữa bạn và những người khác. Hãy bước ra qua cung một. Một năng lực trí tuệ nào đó đang phát triển vì cung năm bắt đầu xuất hiện. Điều này không có nghĩa đó là một biểu hiện cao của cung năm. Huấn thị chỉ đơn giản là: hãy là một ai đó. Hãy trở nên đáng chú ý, được nhận ra, bước ra để người khác biết bạn là ai.

And it’s a ball, which suggests that this is still a game. Balls roll; they are dynamic and somewhat unpredictable; they are used in games—football, soccer, baseball, basketball. There’s a lot of ball imagery associated with games.

Và đó là một quả cầu, điều này gợi ý rằng đây vẫn là một trò chơi. Các quả bóng lăn; chúng năng động và phần nào khó đoán; chúng được dùng trong các trò chơi—bóng bầu dục, bóng đá, bóng chày, bóng rổ. Có rất nhiều hình ảnh quả bóng liên hệ với các trò chơi.

“Take to thyself the orange ball of thy one-pointed purpose.”

“Hãy nhận lấy cho mình quả cầu màu cam của mục đích nhất tâm của ngươi.”

Instead of operating diffusely through all kinds of activities, consciousness begins to focus. It begins to concentrate. Remember Leo: this is a Leo phase, and orange is involved. Leo in meditation rules the factor of concentration and thus one-pointedness—the drawing of diffuse mass consciousness into the point.

Thay vì hoạt động tản mạn qua đủ loại hoạt động, tâm thức bắt đầu tập trung. Nó bắt đầu quy tụ. Hãy nhớ Sư Tử: đây là một giai đoạn Sư Tử, và màu cam có liên quan. Sư Tử trong tham thiền cai quản yếu tố tập trung và do đó là tính nhất tâm—sự kéo tâm thức đại chúng tản mạn vào điểm.

Responsive to the sounded word, the living soul immersed in form emerges from the many forms and “hews its onward way.” It has not yet come to itself spiritually, but it is beginning to understand itself more.

Đáp ứng với linh từ đã được xướng lên, linh hồn sống động chìm ngập trong hình tướng xuất hiện khỏi nhiều hình tướng và “đẽo gọt con đường tiến tới của nó.” Nó chưa trở về với chính mình về mặt tinh thần, nhưng nó đang bắt đầu thấu hiểu chính mình nhiều hơn.

To hew your way is to remove whatever obstructs your progress. If there’s a tree in your way, you take a machete and cut it down. If another person is in your way at an early stage, you may even step on that person while advancing your own cause.

Đẽo gọt con đường của bạn là loại bỏ bất cứ điều gì cản trở sự tiến bộ của bạn. Nếu có một cái cây trên đường, bạn lấy dao rựa và chặt nó xuống. Nếu một người khác cản đường bạn ở giai đoạn sơ kỳ, bạn thậm chí có thể giẫm lên người ấy trong khi thúc đẩy sự nghiệp của riêng mình.

Ambition can become so strong that recognition itself becomes essential. A person may even accept notoriety rather than remain unrecognized. The important thing is to get out of the mass, emerge as a point, concentrate, become one-pointed, and remove whatever stands in the way.

Tham vọng có thể trở nên mạnh đến mức chính sự công nhận trở thành điều thiết yếu. Một người thậm chí có thể chấp nhận tai tiếng hơn là vẫn không được nhận biết. Điều quan trọng là thoát ra khỏi đại chúng, xuất hiện như một điểm, tập trung, trở nên nhất tâm, và loại bỏ bất cứ điều gì đứng cản đường.

The way of the destroyer comes.

Con đường của kẻ hủy diệt đến.

If you look at the fifth petal of the Egoic Lotus—and much of this seems to be taking place in connection with the fifth petal—its earlier expression can be very destructive and lower-egocentric. Remember also that Leo, the orange sign, contains much of the First Ray, and the Fifth Ray makes its way toward the First Ray when it changes. So there is a First Ray quality associated here with the orange of the Fifth Ray.

Nếu bạn nhìn vào cánh hoa thứ năm của Hoa Sen Chân Ngã—và phần lớn điều này dường như đang diễn ra liên hệ với cánh hoa thứ năm—biểu hiện sơ kỳ của nó có thể rất phá hoại và tập trung vào phàm ngã thấp. Cũng hãy nhớ rằng Sư Tử, dấu hiệu màu cam, chứa nhiều cung một, và cung năm tìm đường hướng về cung một khi nó thay đổi. Vì vậy có một phẩm tính cung một liên hệ ở đây với màu cam của cung năm.

The individual is never satisfied. He wants to climb higher and higher. He doesn’t care who else is climbing; if they’re in his way, he may knock them down. He wants more and more.

Cá nhân không bao giờ thỏa mãn. Y muốn leo ngày càng cao hơn. Y không quan tâm ai khác đang leo; nếu họ cản đường y, y có thể xô họ ngã. Y muốn ngày càng nhiều hơn.

The builder becomes again the tearer down of forms, never satisfied with what he possesses: my boat isn’t big enough, my house isn’t big enough. One pursues whatever will distinguish oneself in the eyes of others.

Đấng kiến tạo lại trở thành kẻ phá bỏ các hình tướng, không bao giờ thỏa mãn với những gì y sở hữu: thuyền của tôi chưa đủ lớn, nhà của tôi chưa đủ lớn. Người ta theo đuổi bất cứ điều gì sẽ làm mình nổi bật trong mắt người khác.

Eventually the forms that formerly satisfied no longer have the power to satisfy. They are outgrown.

Cuối cùng những hình tướng trước kia từng thỏa mãn không còn quyền năng để thỏa mãn. Chúng đã bị vượt qua.

Then comes the fall—the blasted tower. Something happens. The lower forms simply don’t satisfy anymore. The tower falls, and one comes crashing to earth.

Rồi sự sụp đổ đến—ngọn tháp bị đánh tan. Một điều gì đó xảy ra. Các hình tướng thấp đơn giản không còn thỏa mãn nữa. Ngọn tháp sụp xuống, và người ta rơi mạnh xuống đất.

Now, in the later part of the fifth petal, the soul’s own form becomes the great desire. Thus comes the entering of the playground of the mind, because the soul as we know it is found upon the higher mental plane, while the mind is of course on the mental plane. The two have to interact.

Bây giờ, trong phần sau của cánh hoa thứ năm, hình tướng riêng của linh hồn trở thành dục vọng lớn lao. Như thế có sự bước vào sân chơi của thể trí, vì linh hồn như chúng ta biết được tìm thấy trên Cõi thượng trí, trong khi thể trí dĩ nhiên ở trên cõi trí. Hai điều này phải tương tác với nhau.

Now the individual distinguishes himself increasingly through his mind and its powers. Perhaps the Second Ray has not fully entered here, though the Third Ray may be entering in a higher sense. But the future is beginning to reveal itself.

Bây giờ cá nhân ngày càng làm cho mình nổi bật qua thể trí và các quyền năng của nó. Có lẽ cung hai chưa hoàn toàn đi vào đây, mặc dù cung ba có thể đang đi vào theo một nghĩa cao hơn. Nhưng tương lai đang bắt đầu tự mặc khải.

In these dreams and fantasies, intermittently, a vision comes: a vision of a folded lotus flower—the Egoic Lotus in its early condition.

Trong những giấc mơ và huyễn tưởng này, từng lúc, một linh ảnh đến: linh ảnh về một đóa hoa sen còn gấp lại—Hoa Sen Chân Ngã trong tình trạng sơ kỳ của nó.

By this time the individual has actually unfolded considerably beyond that condition, but perhaps the lotus presents itself in this form to the dreamer in order to show the progress that is possible. Something higher than any form he can presently grasp comes into view.

Đến lúc này, cá nhân thật ra đã khai mở đáng kể vượt xa tình trạng đó, nhưng có lẽ hoa sen tự hiện ra trong hình thức này cho người mơ để cho thấy sự tiến bộ có thể có. Một điều gì đó cao hơn bất cứ hình tướng nào y hiện có thể nắm bắt đi vào tầm nhìn.

The lotus is close-petalled, tightly sealed, lacking aroma, yet bathed in cold blue light. It represents a beginning point and an unfoldment yet to come.

Hoa sen có các cánh khép kín, niêm chặt, chưa có hương thơm, nhưng được tắm trong ánh sáng xanh lam lạnh. Nó biểu thị một điểm khởi đầu và một sự khai mở còn phải đến.

Orange and blue are complementary colors, and in some distant time they will be blended. In one sense, we might say that the mental plane is orange, especially the lower mind, while blue is associated with the higher mind. Through the process of soul infusion, higher and lower mind will become related.

Màu cam và xanh lam là các màu bổ túc, và trong một thời điểm xa xôi nào đó chúng sẽ được hòa quyện. Theo một nghĩa, chúng ta có thể nói rằng cõi trí là màu cam, đặc biệt là hạ trí, trong khi màu xanh lam liên hệ với thượng trí. Qua tiến trình thấm nhuần linh hồn, thượng trí và hạ trí sẽ trở nên liên hệ với nhau.

This blending is not immediate. We have to pass through the whole stage of aspiration associated with the later development of the fifth petal. Yet by the time the fifth petal is developed, we’ve entered the Kingdom of God and are first-degree initiates.

Sự hòa quyện này không xảy ra ngay. Chúng ta phải đi qua toàn bộ giai đoạn khát vọng liên hệ với sự phát triển về sau của cánh hoa thứ năm. Tuy vậy, vào lúc cánh hoa thứ năm được phát triển, chúng ta đã bước vào Thiên Giới và là các điểm đạo đồ bậc một.

How long does that take? DK warns us against overly specific speculation concerning dates and years. But the process is coming.

Điều đó mất bao lâu? Chân sư DK cảnh báo chúng ta chống lại sự suy đoán quá cụ thể về ngày tháng và năm. Nhưng tiến trình đang đến.

Their blending bathes the bud in light. The bud has really been opening all along, but here comes the vision of future progress and future opening—the eventual full unfoldment of the Egoic Lotus and conscious recognition of that unfoldment.

Sự hòa quyện của chúng tắm nụ hoa trong ánh sáng. Thật ra nụ hoa đã mở ra từ trước đến nay, nhưng ở đây xuất hiện linh ảnh về sự tiến bộ tương lai và sự mở ra tương lai—sự khai mở trọn vẹn cuối cùng của Hoa Sen Chân Ngã và sự nhận biết có ý thức về sự khai mở đó.

“Let the light shine.”

“Hãy để ánh sáng chiếu rạng.”

This recalls the mantram:

Điều này gợi nhớ mantram:

“May the Holy Ones Whose disciple I am show me the light I seek. Give me the strong aid of Their compassion and Their wisdom. There is a peace which passeth understanding. It abides in the hearts of those who live in the Eternal. There is a power which maketh all things new. It lives and moves in those who know the Self as One. May that peace brood over us, that power uplift us, until we stand where the One Initiator is invoked, till we see His star shine forth.”

“Nguyện các Đấng Thánh Thiện mà con là đệ tử của Các Ngài chỉ cho con ánh sáng con tìm kiếm. Xin ban cho con sự trợ giúp mạnh mẽ từ lòng từ bi và minh triết của Các Ngài. Có một sự bình an vượt quá sự thấu hiểu. Nó ngự trong trái tim của những ai sống trong Cõi Vĩnh Cửu. Có một quyền năng làm cho muôn vật trở nên mới. Nó sống và chuyển động trong những ai biết Bản Ngã là Một. Nguyện sự bình an ấy phủ bóng trên chúng con, quyền năng ấy nâng chúng con lên, cho đến khi chúng con đứng nơi Đấng Điểm Đạo Duy Nhất được khẩn cầu, cho đến khi chúng con thấy ngôi sao của Ngài chiếu rạng.”

That’s the Third Initiation. That’s what we’re talking about here.

Đó là lần điểm đạo thứ ba. Đó là điều chúng ta đang nói đến ở đây.

Their blending bathes the bud in light and causes future opening: “Let the light shine.” Increasingly it does, until the Transfiguration occurs at the Third Initiation and there begins the glorification of the individual as the soul.

Sự hòa quyện của chúng tắm nụ hoa trong ánh sáng và gây nên sự mở ra trong tương lai: “Hãy để ánh sáng chiếu rạng.” Nó làm như vậy ngày càng nhiều, cho đến khi Biến hình xảy ra ở lần điểm đạo thứ ba và bắt đầu sự vinh quang hóa cá nhân với tư cách linh hồn.

The light shines forth at the third degree. At the fourth degree comes an even greater radiance, and at the fifth degree a great Revelation—the name itself indicating the importance of light. And onward there are greater and greater demonstrations of light.

Ánh sáng chiếu rạng ở bậc thứ ba. Ở bậc thứ tư có một sự rực rỡ còn lớn hơn, và ở bậc thứ năm có một Sự Mặc Khải lớn lao—chính danh xưng này chỉ ra tầm quan trọng của ánh sáng. Và tiếp tục về sau có những biểu hiện ánh sáng ngày càng lớn hơn.

Blue is the Second Ray color, but in another sense the higher aspect of the Fifth Ray is indigo blue. So indigo blue and orange are complementary and will eventually blend. The soul will infuse the personality; the higher mind will infuse the lower mind; the three minds will unite; and the first nine petals of the lotus will be entirely opened by the Third Initiation.

Màu xanh lam là màu của cung hai, nhưng theo một nghĩa khác, phương diện cao của cung năm là xanh chàm. Vì vậy xanh chàm và cam là bổ túc và cuối cùng sẽ hòa quyện. Linh hồn sẽ thấm nhuần phàm ngã; thượng trí sẽ thấm nhuần hạ trí; ba trí hợp nhất; và chín cánh hoa đầu tiên của hoa sen sẽ hoàn toàn mở ra vào lần điểm đạo thứ ba.

The individual is being given a vision of progress. He’s not yet functioning consciously as the soul. He’s still in the orange, still hewing his way, still distinguishing himself. But he’s no longer satisfied.

Cá nhân đang được ban cho một linh ảnh về sự tiến bộ. Y chưa hoạt động một cách có ý thức như linh hồn. Y vẫn còn ở trong màu cam, vẫn đang đẽo gọt con đường của mình, vẫn đang làm cho mình nổi bật. Nhưng y không còn thỏa mãn nữa.

The many forms he has grasped—even though they may now be higher forms displaying considerable capability—no longer satisfy him. The vision of the soul appears, and the higher of the pairs of opposites comes into his inner sight.

Nhiều hình tướng y đã nắm bắt—dù nay chúng có thể là những hình tướng cao hơn biểu lộ năng lực đáng kể—không còn thỏa mãn y nữa. Linh ảnh về linh hồn xuất hiện, và phần cao hơn của các cặp đối lập đi vào linh thị của y.

[78] Stage IV

[78] Giai đoạn IV

[79] Into the dark the life proceeds. A different voice seems to sound forth. “Enter the cave and find your own; walk in the dark and on your head carry a lighted lamp.” The cave is dark and lonely; cold is it and a place of many sounds and voices. The voice of the many sons of God, left playing on the playground of the Lord, make their appeal for light. The cave is long and narrow. The air is full of fog. The sound of running water meets the rushing sound of wind, and frequent roll of thunder.

[79] Sự sống tiến vào bóng tối. Một tiếng nói khác dường như vang lên. “Hãy bước vào hang động và tìm người của chính ngươi; hãy đi trong bóng tối và mang trên đầu một ngọn đèn đã thắp sáng.” Hang động tối tăm và cô độc; nó lạnh lẽo và là nơi của nhiều âm thanh và tiếng nói. Tiếng nói của nhiều Con của Thượng đế, còn ở lại vui chơi trên sân chơi của Chúa Tể, cất lời kêu gọi ánh sáng. Hang động dài và hẹp. Không khí đầy sương mù. Âm thanh của nước chảy gặp âm thanh cuồn cuộn của gió, và những hồi sấm thường xuyên vang rền.

[80] Far off, dim and most vaguely seen, appears an oval opening, its color blue. Stretched athwart this space of blue, a rosy cross is seen, and at the centre of the cross, where four arms meet, a rose. Upon the upper limb, a vibrant diamond shines, within a star five-pointed.

[80] Xa xa, mờ nhạt và chỉ thấy rất lờ mờ, hiện ra một lỗ mở hình bầu dục, màu xanh lam. Vắt ngang khoảng không xanh lam này, một thập giá hồng thắm được thấy, và ở trung tâm thập giá, nơi bốn cánh tay gặp nhau, là một đóa hồng. Trên cánh tay phía trên, một viên kim cương rung động tỏa sáng, bên trong một ngôi sao năm cánh.

[81] The living soul drives forward towards the cross which bars his way to life, revealed and known.

[81] Linh hồn sống động thúc mình tiến về phía thập giá đang chắn đường y đến với sự sống, đã được mặc khải và được biết.

[82] Not yet the cross is mounted and therefore left behind. But onward goes the living soul, eyes fixed upon the cross, ears open to the wailing cries of all his brother souls.

[82] Thập giá chưa được leo lên, và vì thế chưa bị bỏ lại phía sau. Nhưng linh hồn sống động vẫn tiến tới, mắt dán vào thập giá, tai mở ra trước những tiếng kêu than của tất cả các linh hồn huynh đệ của y.

It’s so beautiful.

Thật đẹp biết bao.

From the personal radiance of the preceding stage—which is not yet the Transfiguration—the dissatisfied soul in incarnation is told to proceed into what appears to be relative darkness. The Tibetan calls this extension of the Monad “the life,” and I think that’s a useful way of understanding it.

Từ sự rực rỡ cá nhân của giai đoạn trước—vốn chưa phải là Biến hình—linh hồn đang nhập thể, không còn thỏa mãn, được bảo hãy tiến vào điều dường như là bóng tối tương đối. Chân sư Tây Tạng gọi sự mở rộng này của chân thần là “sự sống,” và tôi nghĩ đó là một cách thấu hiểu hữu ích.

A different voice now sounds forth. It’s no longer a voice of the vehicles or a voice coming from the world of form. It comes from a higher source, probably from the soul within him—the soul that he more essentially is upon the higher mental plane.

Bây giờ một giọng nói khác vang lên. Nó không còn là giọng nói của các hiện thể hay giọng nói phát ra từ thế giới hình tướng. Nó đến từ một nguồn cao hơn, có lẽ từ linh hồn bên trong y—linh hồn mà y, xét một cách thiết yếu hơn, chính là trên Cõi thượng trí.

“Enter the cave.”

“Hãy vào hang động.”

In a way, you shut yourself off from the natural forces that previously dominated your attention and begin cultivating something altogether different behind the scenes, something which will eventually allow you to control those forces.

Theo một cách nào đó, bạn tự khép mình lại với các mãnh lực tự nhiên trước kia đã chi phối sự chú ý của bạn và bắt đầu vun trồng một điều hoàn toàn khác ở hậu trường, điều cuối cùng sẽ cho phép bạn kiểm soát các mãnh lực ấy.

“And find your own.”

“Và tìm những người của ngươi.”

Find your fellow aspirants, your fellow disciples, those who have also become tired of that earlier phase of the fifth petal in which ambition dominated. Perhaps you’ve suffered some kind of fall and concluded, “It’s all not worth it. There must be something else. Surely there is more.”

Hãy tìm những người chí nguyện đồng môn của bạn, các đệ tử đồng môn của bạn, những người cũng đã mệt mỏi với giai đoạn trước đó của cánh hoa thứ năm, trong đó tham vọng thống trị. Có lẽ bạn đã chịu một sự sụp đổ nào đó và kết luận: “Tất cả điều này không đáng. Phải có một điều gì khác. Chắc chắn còn có nhiều hơn thế.”

Others have undergone the same experience, and they too enter the cave. Eventually it becomes the cave of initiation. They walk with you, and you discover an inner fellowship—not simply people running around together on the green field, but a genuine subjective fellowship following the intensely individualized, stand-alone period.

Những người khác đã trải qua cùng kinh nghiệm, và họ cũng bước vào hang động. Cuối cùng nó trở thành hang động điểm đạo. Họ bước đi cùng bạn, và bạn khám phá một tình huynh đệ nội tâm—không chỉ là những người chạy quanh với nhau trên cánh đồng xanh lục, mà là một tình huynh đệ chủ quan chân thật theo sau giai đoạn mãnh liệt cá nhân hóa, đứng riêng một mình.

The cave is dark and lonely in relation to the kinds of outer contacts you previously enjoyed. It is cold because it lacks the sunny warmth of the outer field. The things that normally warm us and attract us through the Law of Attraction and magnetism no longer operate in quite the same way. We are beginning to move toward what is called the clear, cold light.

Hang động tối tăm và cô độc xét trong tương quan với các loại tiếp xúc bên ngoài mà trước đây bạn đã tận hưởng. Nó lạnh lẽo vì thiếu sự ấm áp đầy nắng của cánh đồng bên ngoài. Những điều thường làm chúng ta ấm lên và thu hút chúng ta qua Định luật Hấp Dẫn và từ điện không còn vận hành theo đúng cùng cách ấy nữa. Chúng ta bắt đầu tiến về phía điều được gọi là ánh sáng trong trẻo, lạnh lẽo.

We become increasingly cold to what form has to offer because we want something else. We are listening for higher voices.

Chúng ta ngày càng lạnh nhạt với những gì hình tướng có thể đem lại vì chúng ta muốn một điều khác. Chúng ta đang lắng nghe những giọng nói cao hơn.

Yet the cave is a place of many sounds and voices. The astral plane is filled with sounds, words and promptings, and we can still hear the voices of the many sons of God who remain on the playground of the Lord.

Tuy vậy hang động là nơi có nhiều âm thanh và giọng nói. Cõi cảm dục đầy âm thanh, lời nói và sự thúc giục, và chúng ta vẫn có thể nghe những giọng nói của nhiều Con của Thượng đế còn ở lại trên sân chơi của Chúa.

They’re still in the Hall of Ignorance, but something begins to trouble them. They sense that there must be more. Even those still playing with the orange ball eventually become dissatisfied. They are really asking for more light, even when they don’t consciously know that this is what they seek.

Họ vẫn còn ở trong Phòng Vô Minh, nhưng một điều gì đó bắt đầu làm họ bất an. Họ cảm nhận rằng hẳn phải còn nhiều hơn. Ngay cả những người vẫn đang chơi với quả cầu màu cam cuối cùng cũng trở nên bất mãn. Thật ra họ đang cầu xin nhiều ánh sáng hơn, ngay cả khi họ không biết một cách có ý thức rằng đó là điều họ tìm kiếm.

The earlier vision of the soul unfolding in light—“Let the light shine”—is already an example of this demand for greater light.

Linh ảnh trước đó về linh hồn khai mở trong ánh sáng—“Hãy để ánh sáng chiếu rạng”—đã là một ví dụ về đòi hỏi này đối với ánh sáng lớn hơn.

The cave experience is difficult and long. It takes a number of incarnations. The cave is narrow because you can no longer simply wander here and there. You’re not on the primrose path. You have to cleave to the direction. If you wander into smaller caves branching away from the central cave, it may take a long time to return.

Kinh nghiệm hang động thì khó khăn và dài lâu. Nó cần một số lần nhập thể. Hang động hẹp vì bạn không còn có thể chỉ lang thang chỗ này chỗ kia. Bạn không ở trên con đường hoa anh thảo. Bạn phải bám chặt vào phương hướng. Nếu bạn lang thang vào những hang nhỏ hơn rẽ khỏi hang động trung tâm, có thể phải mất một thời gian dài để trở lại.

The air is full of fog because now you’re encountering and recognizing the glamours surrounding you.

Không khí đầy sương mù vì bây giờ bạn đang gặp gỡ và nhận ra các ảo cảm bao quanh bạn.

Remember, you’re not yet the initiate; you’re becoming one. This long cave is therefore, in a sense, the cave of initiation. You have entered it, but you are not yet even an initiate of the first degree. The fog of glamour has to be encountered and dissipated before real progress can be made.

Hãy nhớ, bạn chưa phải là điểm đạo đồ; bạn đang trở thành một điểm đạo đồ. Do đó hang động dài này, theo một nghĩa, là hang động điểm đạo. Bạn đã bước vào đó, nhưng bạn thậm chí chưa phải là một điểm đạo đồ bậc một. Sương mù của ảo cảm phải được đối diện và làm tiêu tan trước khi có thể có sự tiến bộ thật sự.

The sound of running water can represent the many desires, while the rushing wind can represent the many thoughts. When wind and water meet, there are storms, rough waters and turbulence—emotional and mental turbulence—and then comes the frequent roll of thunder.

Âm thanh của nước chảy có thể biểu thị nhiều dục vọng, trong khi tiếng gió rít có thể biểu thị nhiều tư tưởng. Khi gió và nước gặp nhau, có bão tố, nước động và sự hỗn loạn—hỗn loạn cảm xúc và trí tuệ—và rồi tiếng sấm thường xuyên rền vang.

Interestingly, thunder is His symbol, the Word which follows Him down the ages. It relates to the second of the Old Commentary verses on the Rays found in Esoteric Psychology I. Lightning is the symbol of the First Ray, and thunder of the Second.

Điều thú vị là sấm là biểu tượng của Ngài, Linh từ theo sau Ngài qua các thời đại. Nó liên quan đến câu thứ hai trong các câu kệ của Cổ Luận về các cung được tìm thấy trong Tâm Lý Học Nội Môn I. Chớp là biểu tượng của cung một, và sấm là biểu tượng của cung hai.

Here, however, the thunder is more menacing. The pilgrim is passing through stormy and turbulent times and, as an awakening soul in incarnation, must finally bring these elemental forces under control.

Tuy nhiên, ở đây tiếng sấm có tính đe dọa hơn. Người hành hương đang đi qua những thời kỳ bão tố và hỗn loạn, và với tư cách linh hồn đang thức tỉnh trong nhập thể, cuối cùng phải đưa các mãnh lực hành khí này vào sự kiểm soát.

Far off, dimly and vaguely seen, appears an oval opening.

Xa xa, được thấy mờ nhạt và lờ mờ, xuất hiện một lối mở hình bầu dục.

Interestingly, some causal bodies are described as oval and some as spherical. This opening seems to have something to do with the causal body, and the pilgrim is attracted toward it at the end of the cave.

Điều thú vị là một số thể nguyên nhân được mô tả là hình bầu dục và một số là hình cầu. Lối mở này dường như có liên hệ nào đó với thể nguyên nhân, và người hành hương bị thu hút về phía nó ở cuối hang động.

Its color is blue. Blue is the color of the Second Ray and, in a way, the esoteric color of the causal body. It is also complementary to orange.

Màu của nó là xanh lam. Xanh lam là màu của cung hai và, theo một cách nào đó, là màu huyền bí của thể nguyên nhân. Nó cũng bổ túc cho màu cam.

Stretched across this blue space is a rosy cross. The desires have now been elevated. When Master Kuthumi operates, he uses devas that are rose-colored and blue-colored. These are Second Ray colors and suggest the increasing entrance of the love aspect into the life, as occurs when the egoic body becomes increasingly pervaded by Buddhi.

Trải ngang qua khoảng không xanh lam này là một thập giá hồng. Các dục vọng giờ đây đã được nâng cao. Khi Chân sư Kuthumi hoạt động, Ngài dùng các thiên thần có màu hồng và màu xanh lam. Đây là các màu của cung hai và gợi ra sự đi vào ngày càng tăng của phương diện bác ái trong đời sống, như xảy ra khi thể chân ngã ngày càng được Bồ đề thấm nhuần.

The causal body brings in more and more Second Ray energy, and the Solar Angel, whatever its particular Ray, carries much of that Second Ray quality. So ahead appears the possibility of a different aspect of divinity.

Thể nguyên nhân đưa vào ngày càng nhiều năng lượng cung hai, và Thái dương Thiên Thần, bất kể cung riêng biệt của nó là gì, vẫn mang nhiều phẩm tính cung hai ấy. Vì vậy, phía trước xuất hiện khả năng về một phương diện khác của thiên tính.

At the center of the rosy cross, where the four arms meet, is a rose. Here we have the blossoming of the love aspect. It is the symbol of the Christ at this point, and perhaps it is a red rose—the possibility of Christ consciousness if we pass the cross, which all of us must do by the Fourth Initiation.

Ở trung tâm của thập giá hồng, nơi bốn cánh tay gặp nhau, có một đóa hồng. Ở đây chúng ta có sự nở hoa của phương diện bác ái. Vào điểm này, đó là biểu tượng của Đức Christ, và có lẽ đó là một đóa hồng đỏ—khả năng của tâm thức Christ nếu chúng ta vượt qua thập giá, điều mà tất cả chúng ta đều phải làm vào lần điểm đạo thứ tư.

Upon the upper limb a vibrant diamond shines.

Trên cánh trên, một viên kim cương rung động chiếu sáng.

We don’t know exactly what form this cross has. Is it equal-armed? Is it what DK sometimes calls the Cross of Divinity, with the longer vertical arm? But upon its upper limb is this vibrant diamond.

Chúng ta không biết chính xác thập giá này có hình dạng nào. Nó có các cánh bằng nhau chăng? Nó có phải là điều mà Chân sư DK đôi khi gọi là Thập Giá của Thiên Tính, với cánh dọc dài hơn chăng? Nhưng trên cánh trên của nó là viên kim cương rung động này.

The diamond is the diamond of the soul, the jewel in the lotus. It is full of power and vibration, with seven radiations; the number eight is also connected with it. And it shines within a five-pointed star—the Star of Initiation.

Viên kim cương là kim cương của linh hồn, viên ngọc trong hoa sen. Nó đầy quyền năng và rung động, với bảy tia phát xạ; số tám cũng liên hệ với nó. Và nó chiếu sáng bên trong một ngôi sao năm cánh—Ngôi Sao Điểm Đạo.

We begin to see that star increasingly as initiation proceeds. By the time the cross is overturned, higher initiations are underway. We meet Sanat Kumara as a five-pointed star, then as an Eye, and then face-to-face—Initiations Three, Four and Five.

Chúng ta bắt đầu thấy ngôi sao ấy ngày càng rõ khi điểm đạo tiến triển. Đến khi thập giá bị lật đổ, các cuộc điểm đạo cao hơn đang diễn ra. Chúng ta gặp Đức Sanat Kumara như một ngôi sao năm cánh, rồi như một Con Mắt, và rồi mặt đối mặt—các lần Điểm Đạo Ba, Bốn và Năm.

So we begin to sense the jewel in the lotus as the vibrant diamond shines—the power of our own soul. And because it is located upon the upper limb of the cross, it suggests movement from the heart toward the head and the higher chakras.

Vì vậy, chúng ta bắt đầu cảm nhận viên ngọc trong hoa sen khi viên kim cương rung động chiếu sáng—quyền năng của chính linh hồn chúng ta. Và bởi vì nó nằm trên cánh trên của thập giá, nó gợi ý sự chuyển động từ tim hướng về đầu và các luân xa cao hơn.

The living soul—what we are at this point, the living being-consciousness—drives forward. The First Ray is increasingly being applied. It is the Ray of Progress Onward, driving forward through space toward the cross, which becomes progressively clearer.

Linh hồn sống động—điều chúng ta là vào điểm này, tâm thức-hữu thể sống động—thúc đẩy tiến tới. Cung một ngày càng được áp dụng. Đó là Cung của Sự Tiến Tới, thúc đẩy tiến lên qua không gian hướng về thập giá, vốn dần dần trở nên rõ ràng hơn.

The cross bars his way to life, revealed and known.

Thập giá chặn đường y đến sự sống, được mặc khải và được biết.

Beyond the cross is the great factor of Being. Beyond love is Being itself—Will and Being. Thus the cross bars the way to revealed life and known life.

Bên kia thập giá là yếu tố vĩ đại của Bản Thể. Bên kia tình thương là chính Bản Thể—Ý Chí và Bản Thể. Như vậy, thập giá chặn đường đến sự sống được mặc khải và sự sống được biết.

Until now, life has been active in pressing the pilgrim forward, almost driving him onward. But now he has to proceed through his own willful initiative. The Will begins to mean something to him, and he knows that he must surmount the cross.

Cho đến nay, sự sống đã hoạt động trong việc thúc đẩy người hành hương tiến tới, gần như đẩy y đi lên. Nhưng giờ đây y phải tiến bước bằng sáng kiến có ý chí của chính mình. Ý Chí bắt đầu có ý nghĩa đối với y, và y biết rằng mình phải vượt qua thập giá.

But not yet.

Nhưng chưa phải lúc.

The requirement has not yet been fulfilled. The cross has not yet been mounted and therefore left behind. That comes with the Fourth Degree. The only way beyond it is to mount the cross, each in our own way, and pass through the Great Renunciation at the end of this long and narrow tunnel of initiation.

Yêu cầu vẫn chưa được hoàn tất. Thập giá vẫn chưa được leo lên và do đó chưa được bỏ lại phía sau. Điều đó đến với Cấp Độ Thứ Tư. Con đường duy nhất vượt qua nó là leo lên thập giá, mỗi người theo cách riêng của mình, và đi qua Sự Từ Bỏ Vĩ Đại ở cuối đường hầm điểm đạo dài và hẹp này.

There is a diagram in The Rays and the Initiations which I sometimes call the “Funnels of Ascension.” It’s a wonderful chart which does not yield its secrets immediately. It suggests the cave and the successive initiatory stages—First Initiation, Second Initiation, a widening, Third Initiation, Fourth Initiation, and then entrance into wider life. And, of course, the process continues.

Có một biểu đồ trong Các Cung và các Cuộc Điểm Đạo mà đôi khi tôi gọi là “Những Chiếc Phễu Thăng Thượng.” Đó là một đồ biểu tuyệt vời, không trao ra các bí mật của nó ngay lập tức. Nó gợi ra hang động và các giai đoạn điểm đạo kế tiếp—lần điểm đạo thứ nhất, lần điểm đạo thứ hai, một sự mở rộng, lần điểm đạo thứ ba, lần điểm đạo thứ tư, rồi sự bước vào đời sống rộng lớn hơn. Và dĩ nhiên, tiến trình ấy vẫn tiếp tục.

The living soul therefore drives forward toward the cross. The First Ray comes in increasingly, and certainly by the Third Initiation it is operative, even though the Third Initiation itself is ruled by the Fifth Ray.

Vì vậy, linh hồn sống động thúc đẩy tiến tới thập giá. Cung một ngày càng đi vào, và chắc chắn đến lần điểm đạo thứ ba thì nó đã hoạt động, mặc dù chính lần điểm đạo thứ ba được cai quản bởi Cung năm.

Onward goes the living soul—progress onward—eyes fixed upon the cross: What can I give up? What can I sacrifice so that the Divine Plan can appear?

Linh hồn sống động tiến tới—tiến tới—mắt chăm chú vào thập giá: Tôi có thể từ bỏ điều gì? Tôi có thể hi sinh điều gì để Thiên Cơ có thể xuất hiện?

At the same time, his ears remain open, compassionately, to the wailing cries of all his brother souls.

Đồng thời, tai y vẫn mở ra, đầy lòng từ bi, trước những tiếng than khóc của tất cả các linh hồn huynh đệ của y.

Even though he’s in the cave, he still hears the pain of those out on the playing field, including those who have pursued the orange phase, experienced the inevitable crash, and begun to realize: surely there must be more.

Mặc dù y ở trong hang động, y vẫn nghe thấy nỗi đau của những người ở ngoài sân chơi, kể cả những người đã theo đuổi giai đoạn màu cam, trải qua cú sụp đổ tất yếu, và bắt đầu nhận ra: chắc chắn phải còn điều gì hơn nữa.

And now, Stage V.

Và giờ đây, Giai đoạn Năm.

[83] Stage V

[83] Giai đoạn V

[84] Out into radiant life and light! The cave is left behind; the cross is overturned; the way stands clear. The word sounds clear within the head and not within the heart. “Enter again the playground of the Lord and this time lead the games.” The way upon the second [Page 470] tier of stairs stands barred, this by the soul’s own act. No longer red desire governs all the life, but now the clear blue flame burns strong. Upon the bottom step of the barred Way he turns back and passes down the stairs on to the playground, meeting dead shells built in an earlier stage, stepping upon forms discarded and destroyed, and holding forth the hands of helpfulness. Upon his shoulder sits the bird of peace; upon his feet the sandals of the messenger.

[84] Bước ra sự sống và ánh sáng rạng rỡ! Hang động bị bỏ lại phía sau; thập giá bị lật đổ; con đường trở nên quang đãng. Linh từ vang lên rõ ràng trong đầu chứ không trong tim. “Hãy lại bước vào sân chơi của Chúa Tể và lần này hãy dẫn dắt các trò chơi.” Con đường trên bậc thang thứ hai [Page 470] bị chặn lại, lần này bởi chính hành động của linh hồn. Dục vọng đỏ thắm không còn cai quản toàn bộ sự sống, mà nay ngọn lửa xanh lam trong sáng cháy mạnh. Trên bậc thấp nhất của Con Đường bị chặn, y quay lại và đi xuống các bậc thang đến sân chơi, gặp những lớp vỏ chết được xây dựng trong một giai đoạn trước, bước lên các hình tướng đã bị loại bỏ và hủy diệt, và đưa ra đôi tay giúp đỡ. Trên vai y đậu chim hòa bình; nơi chân y là đôi dép của sứ giả.

[85] Not yet

[85] Chưa phải

—always anticipating what’s coming ahead, not yet—

—luôn luôn dự cảm điều đang đến phía trước, chưa phải lúc—

[86] the utter glory of the radiant life! Not yet the entering into everlasting peace! But still the work, and still the lifting of the little ones.

[86] vinh quang trọn vẹn của sự sống rạng rỡ! Chưa phải việc bước vào bình an vĩnh cửu! Nhưng vẫn còn công việc, và vẫn còn việc nâng đỡ những kẻ bé nhỏ.

It’s so wonderful. Beyond the Great Renunciation, with all its apparent—and very real—pain, isolation and sense of abandonment—“My God, my God, why hast Thou forsaken me?”—the world can no longer help. You’re carrying your own cross. But now comes the anticipation of the Fifth Initiation: radiant life and light. It is the Initiation of Revelation, and that implies a great release of light, revealing the way ahead upon the Way of Higher Evolution, which at this point is still barred.

Điều đó thật tuyệt diệu. Bên kia Sự Từ Bỏ Vĩ Đại, với toàn bộ nỗi đau, sự cô lập và cảm thức bị bỏ rơi vừa có vẻ hiển nhiên vừa rất thật—“Thượng Đế của con, Thượng Đế của con, sao Ngài bỏ rơi con?”—thế gian không còn có thể giúp được nữa. Các bạn đang vác thập giá của chính mình. Nhưng giờ đây đến sự dự cảm về lần điểm đạo thứ năm: đời sống và ánh sáng rạng rỡ. Đó là Cuộc Điểm Đạo Mặc Khải, và điều đó hàm ý một sự giải phóng ánh sáng lớn lao, mặc khải con đường phía trước trên Con đường Tiến Hóa Cao Siêu, vốn vào điểm này vẫn còn bị chặn.

The cave is left behind. It represents that long period of severe disciplining in which one cultivates relationship with the inner causal world, ceases to be so outward-turned and extroverted, and gradually overcomes wrong identification with forms. Detachment has been learned. The cross is overturned because the Great Renunciation has been made, and this renunciation is not merely one among many; it is, in a sense, the summation of all the renunciations that have preceded it. Thus the way stands clear, though the Way of Higher Evolution itself cannot yet be trodden.

Hang động bị bỏ lại phía sau. Nó tượng trưng cho giai đoạn dài của sự rèn luyện nghiêm khắc, trong đó người ta vun trồng mối quan hệ với thế giới nguyên nhân bên trong, không còn quá hướng ra ngoài và hướng ngoại nữa, và dần dần vượt qua sự đồng hóa sai lầm với các hình tướng. Sự tách rời đã được học. Thập giá bị lật đổ vì Sự Từ Bỏ Vĩ Đại đã được thực hiện, và sự từ bỏ này không chỉ là một trong nhiều sự từ bỏ; theo một nghĩa nào đó, nó là sự tổng kết của tất cả những sự từ bỏ đã đi trước nó. Như vậy, con đường đứng đó rõ ràng, dù chính Con đường Tiến Hóa Cao Siêu vẫn chưa thể được bước lên.

The Word now sounds clearly within the head rather than within the heart. This is occultism. We have moved to a higher correspondence of the lower centers. There is, of course, a heart center within the head, and among the seven centers within the head there is one corresponding to the heart center; in another sense, the heart in the head is related to the thousand-petalled lotus. So the shift from heart to head marks a higher level of functioning.

Linh từ giờ đây vang rõ trong đầu hơn là trong tim. Đây là huyền bí học. Chúng ta đã chuyển lên một tương ứng cao hơn của các trung tâm thấp. Dĩ nhiên, có một trung tâm tim ở trong đầu, và trong số bảy trung tâm bên trong đầu có một trung tâm tương ứng với trung tâm tim; theo một nghĩa khác, tim trong đầu liên hệ với hoa sen nghìn cánh. Vì vậy, sự chuyển dịch từ tim lên đầu đánh dấu một cấp độ hoạt động cao hơn.

“Enter again the playground of the Lord.” How Leo loves games. The Fifth Initiation is, in a way, associated with Leo and its First Ray quality, and it carries something of a great glorification. There is also the numerical correspondence of five. But now the injunction is different: “Enter again the playground of the Lord, and this time lead the games.” This time there is much greater consciousness of what one is doing and, to a considerable extent, of what the Divine Plan is. One leads the games, establishes the rules, sees that they are followed, and watches those involved slowly grow.

“Hãy trở lại sân chơi của Chúa Tể.” Sư Tử yêu thích các trò chơi biết bao. Lần điểm đạo thứ năm, theo một cách nào đó, liên hệ với Sư Tử và phẩm tính Cung một của nó, và nó mang một điều gì đó của sự vinh hiển lớn lao. Cũng có sự tương ứng số học của số năm. Nhưng giờ đây huấn lệnh thì khác: “Hãy trở lại sân chơi của Chúa Tể, và lần này hãy dẫn dắt các trò chơi.” Lần này có tâm thức lớn hơn nhiều về điều người ta đang làm và, ở một mức độ đáng kể, về Thiên Cơ là gì. Người ta dẫn dắt các trò chơi, thiết lập các quy luật, thấy rằng chúng được tuân theo, và quan sát những người tham dự từ từ trưởng thành.

The way upon the second tier of stairs stands barred. That is the Way of Higher Evolution. It seems that at one time this Way could be entered at the Fifth Initiation, whereas now it is associated with the Sixth, and the barrier exists by the soul’s own act. Which soul? Perhaps ourselves functioning as the Triad. The Solar Angel has returned to its source within the Sun, so either some higher agency has barred the Way or the higher consciousness within ourselves has done so. Soul doesn’t simply cease when the causal body disappears; there is triadal soul, Monadic soul, and so forth. Soul is consciousness.

Con đường trên bậc thang thứ hai bị chặn lại. Đó là Con đường Tiến Hóa Cao Siêu. Dường như đã có một thời Con Đường này có thể được bước vào ở lần điểm đạo thứ năm, trong khi hiện nay nó liên hệ với lần thứ sáu, và rào chắn tồn tại do chính hành động của linh hồn. Linh hồn nào? Có lẽ là chính chúng ta đang hoạt động như Tam nguyên tinh thần. Thái dương Thiên Thần đã trở về nguồn của nó trong Mặt Trời, nên hoặc một tác nhân cao hơn nào đó đã chặn Con Đường, hoặc tâm thức cao hơn bên trong chính chúng ta đã làm như vậy. Linh hồn không đơn giản chấm dứt khi thể nguyên nhân biến mất; có linh hồn tam nguyên, linh hồn chân thần, vân vân. Linh hồn là tâm thức.

“No longer red desire governs all the life.” That is long past; Mars has been overcome. Now the clear blue flame burns strong—the flame of Spirit, the flame of Love-Wisdom. Of the three fire signs, Leo is the one that brings in consciousness and the Second Ray most strongly, not Aries or Sagittarius. So the blue flame suggests alignment with the second aspect of divinity, and since the Great Renunciation there has been a deep connection with that second aspect. In some of the lists in Letters on Occult Meditation, blue is at the top, and we should remember that our planet has a Second Ray soul and our Solar Logos also has a Second Ray soul. The blue of the Second Ray is therefore of great importance. We’re no longer green and no longer red; we are probably deep blue.

“Dục vọng đỏ không còn cai quản toàn bộ đời sống nữa.” Điều đó đã qua từ lâu; Sao Hỏa đã được vượt thắng. Giờ đây ngọn lửa xanh lam trong sáng cháy mạnh—ngọn lửa của Tinh thần, ngọn lửa của Bác Ái – Minh Triết. Trong ba dấu hiệu hành hỏa, Sư Tử là dấu hiệu đưa tâm thức và Cung hai vào mạnh mẽ nhất, không phải Bạch Dương hay Nhân Mã. Vì vậy, ngọn lửa xanh lam gợi ra sự chỉnh hợp với phương diện thứ hai của thiên tính, và từ Sự Từ Bỏ Vĩ Đại đã có một mối liên hệ sâu xa với phương diện thứ hai ấy. Trong một vài danh sách trong Thư Về Tham thiền Huyền môn, màu xanh lam ở vị trí cao nhất, và chúng ta nên nhớ rằng hành tinh của chúng ta có linh hồn cung hai và Thái dương Thượng đế của chúng ta cũng có linh hồn cung hai. Do đó, màu xanh lam của Cung hai có tầm quan trọng lớn. Chúng ta không còn xanh lục và không còn đỏ nữa; có lẽ chúng ta là xanh lam thẫm.

Upon the bottom step of the barred Way, the initiate has to decide where to go. Perhaps Sanat Kumara does not release him immediately because there is still work to be done; perhaps the initiate himself knows he cannot yet proceed. In effect, the instruction may be: register your decision, now go and serve, and later you may return. I’m simplifying, of course, but the essential idea is that instead of proceeding onward, he turns back and passes down the stairs onto the playground of green.

Trên bậc thấp nhất của Con Đường bị chặn, điểm đạo đồ phải quyết định đi đâu. Có lẽ Đức Sanat Kumara không giải phóng y ngay lập tức vì vẫn còn công việc phải làm; có lẽ chính điểm đạo đồ biết rằng y chưa thể tiến bước. Trên thực tế, huấn thị có thể là: hãy ghi nhận quyết định của mình, giờ hãy đi và phụng sự, rồi về sau bạn có thể trở lại. Dĩ nhiên, tôi đang đơn giản hóa, nhưng ý tưởng cốt yếu là thay vì tiếp tục tiến tới, y quay lại và đi xuống các bậc thang để trở về sân chơi màu xanh lục.

The Masters sacrifice a great deal in doing this. Master DK reminds us, in effect, that surely there are other things that might interest Them besides taking care of us, and that puts things in proportion. The initiate passes back down the stairs, meeting his own past, seeing where he has come from, and encountering the dead shells built in earlier stages. He once held onto these forms; they failed to satisfy him and were cast aside. They are now useless, and perhaps he even has to ensure that they finally disintegrate so that they do not become traps for others.

Các Chân sư hi sinh rất nhiều khi làm điều này. Chân sư DK nhắc chúng ta, trên thực tế, rằng chắc chắn có những điều khác có thể khiến Các Ngài quan tâm ngoài việc chăm sóc chúng ta, và điều đó đặt mọi sự vào đúng tỉ lệ. Điểm đạo đồ đi trở xuống các bậc thang, gặp lại quá khứ của chính mình, thấy nơi y đã đi qua, và gặp những lớp vỏ chết đã được xây dựng trong các giai đoạn trước. Y từng bám giữ các hình tướng này; chúng đã không làm y thỏa mãn và bị gạt sang một bên. Giờ đây chúng vô dụng, và có lẽ y thậm chí phải bảo đảm rằng cuối cùng chúng tan rã để chúng không trở thành những cạm bẫy cho người khác.

He steps upon forms discarded and destroyed, and holds forth the hands of helpfulness, as if saying: don’t simply take up my discarded forms, the things I once thought so valuable. Find your own way; discover your own desires and outgrow them through your own experience. Both hands are extended to those still playing on the green field and even to those who have seized the orange ball, crashed, recognized the futility of what they were pursuing, and begun to want something more.

Y bước lên các hình tướng đã bị loại bỏ và phá hủy, và đưa ra đôi tay trợ giúp, như thể nói: đừng đơn giản nhặt lấy những hình tướng bị tôi loại bỏ, những điều tôi từng cho là rất quý giá. Hãy tìm con đường riêng của các bạn; hãy khám phá những dục vọng riêng của mình và vượt qua chúng bằng kinh nghiệm riêng của mình. Cả hai tay đều đưa ra cho những người vẫn còn chơi trên cánh đồng xanh lục, và ngay cả cho những người đã nắm lấy quả bóng màu cam, sụp đổ, nhận ra sự vô ích của điều họ đang theo đuổi, và bắt đầu muốn một điều gì hơn nữa.

Then comes this beautiful image: upon his shoulder sits the bird of peace. It’s the dove, I suppose, and it recalls the Second Initiation as enacted by Jesus and/or the Christ. Upon his feet are the sandals of the messenger—the Messenger of the Hierarchy. Master DK himself is one of the great Messengers of the Hierarchy. He has turned and retrodden the stairs and now helps us at the various points where we find ourselves. His disciples and his Word go forth to help those of thus-far lesser rank.

Rồi đến hình ảnh đẹp đẽ này: trên vai y đậu con chim hòa bình. Tôi cho đó là chim bồ câu, và nó gợi nhớ lần điểm đạo thứ hai như được Đức Jesus và/hoặc Đức Christ thể hiện. Dưới chân y là đôi dép của sứ giả—Sứ Giả của Thánh Đoàn. Chính Chân sư DK là một trong những Sứ Giả vĩ đại của Thánh Đoàn. Ngài đã quay lại và đi lại các bậc thang, và giờ đây giúp chúng ta tại những điểm khác nhau nơi chúng ta đang đứng. Các đệ tử của Ngài và Linh từ của Ngài phát ra để giúp những người đến nay vẫn ở cấp bậc thấp hơn.

He brings peace, understanding and harmony. He carries the buddhic vibration. He knows, to some extent, the Will and Purpose of God and the Divine Plan—God here meaning the Planetary Logos. Yet this is still “not yet.” There is more ahead: not yet the utter glory of the radiant life. Even beyond the Fifth Initiation there is the greater glory of the Monad and increasing radiance. When one is eventually upon the Way of Higher Evolution, makes the necessary choice, and finally is released altogether from the cosmic physical plane at the Ninth Initiation, there are still further initiations. The Sun enters more fully at the Seventh Initiation, the Solar Logos becomes increasingly involved, and the initiate moves onward into ever-growing brightness.

Ngài mang đến hòa bình, sự thấu hiểu và hài hòa. Ngài mang rung động Bồ đề. Ở một mức độ nào đó, Ngài biết Ý Chí và Mục Đích của Thượng Đế và Thiên Cơ—Thượng Đế ở đây có nghĩa là Hành Tinh Thượng đế. Tuy vậy, điều này vẫn là “chưa phải lúc.” Còn nhiều điều ở phía trước: chưa phải vinh quang trọn vẹn của đời sống rạng rỡ. Ngay cả bên kia lần điểm đạo thứ năm vẫn còn vinh quang lớn hơn của chân thần và sự rạng rỡ ngày càng tăng. Khi cuối cùng người ta ở trên Con đường Tiến Hóa Cao Siêu, đưa ra lựa chọn cần thiết, và sau cùng được giải phóng hoàn toàn khỏi cõi hồng trần vũ trụ ở lần điểm đạo thứ chín, vẫn còn những cuộc điểm đạo xa hơn nữa. Mặt Trời đi vào đầy đủ hơn ở lần điểm đạo thứ bảy, Thái dương Thượng đế ngày càng tham dự, và điểm đạo đồ tiến tới vào trong độ sáng ngày càng lớn.

“Not yet the entering into everlasting peace.” I wonder when that is actually achieved. Perhaps when one finally reaches, in whatever form that can occur, Universal Logoic Being, there is something of everlasting peace. But what is everlasting peace really? Perhaps Absoluteness is everlasting peace, and the entire universe would have to dissolve before such an entering-in could occur. We probably should not predicate anything at all of Absoluteness, and yet we tend to predicate everything of it.

“Chưa phải lúc bước vào sự an bình vĩnh cửu.” Tôi tự hỏi khi nào điều đó thật sự đạt được. Có lẽ khi cuối cùng người ta đạt đến, dưới bất cứ hình thức nào có thể xảy ra, Bản Thể Thượng Đế Vũ Trụ, thì có một điều gì đó của sự an bình vĩnh cửu. Nhưng thật ra sự an bình vĩnh cửu là gì? Có lẽ Tính Tuyệt Đối là sự an bình vĩnh cửu, và toàn thể vũ trụ sẽ phải tan biến trước khi một sự bước vào như thế có thể xảy ra. Có lẽ chúng ta không nên quy gán bất cứ điều gì cho Tính Tuyệt Đối, vậy mà chúng ta lại có khuynh hướng quy gán mọi điều cho nó.

But still the work, and still the lifting of the little ones. That’s true for all of us, even for a Master. A Master remains committed to lifting the little ones for a long time before making the decision to pursue the Way of Higher Evolution. Is that decision made immediately at the Fifth Degree? Maybe not. But at the Fifth Degree one certainly knows that one must help the little ones and produce one’s masterpiece—something that gives a great lift to those who follow.

Nhưng vẫn còn công việc, và vẫn còn việc nâng đỡ những kẻ bé nhỏ. Điều đó đúng với tất cả chúng ta, ngay cả với một Chân sư. Một Chân sư vẫn cam kết nâng đỡ những kẻ bé nhỏ trong một thời gian dài trước khi đưa ra quyết định theo đuổi Con đường Tiến Hóa Cao Siêu. Quyết định ấy có được đưa ra ngay ở Cấp Độ Thứ Năm không? Có lẽ không. Nhưng ở Cấp Độ Thứ Năm, người ta chắc chắn biết rằng mình phải giúp những kẻ bé nhỏ và tạo ra kiệt tác của mình—một điều gì đó đem lại sự nâng đỡ lớn lao cho những người đi sau.

For Master DK, we might think of all that he did in relation to the Theosophical Society, The Secret Doctrine, and later the work through Alice Bailey. That amounts to a masterpiece, I suppose. Some smaller reflection of this requirement may already appear around the Third Initiation. So those of us who would like eventually to see such a possibility before us, in this incarnation or those to come, need to think about what mental formulation we may one day present to the world that will have real value. It’s an exciting, stimulating and inspiring vision, expressed in this old symbolic language.

Đối với Chân sư DK, chúng ta có thể nghĩ đến tất cả những gì Ngài đã làm liên quan đến Hội Thông Thiên Học, Giáo Lý Bí Nhiệm, và về sau là công việc qua Alice Bailey. Tôi cho rằng điều đó tạo thành một kiệt tác. Một phản ánh nhỏ hơn nào đó của yêu cầu này có thể đã xuất hiện quanh lần điểm đạo thứ ba. Vì vậy, những ai trong chúng ta rốt cuộc muốn thấy một khả năng như thế trước mặt mình, trong lần lâm phàm này hoặc những lần sắp tới, cần suy nghĩ về công thức trí tuệ nào mà một ngày kia chúng ta có thể trình bày cho thế gian và sẽ có giá trị thật sự. Đó là một tầm nhìn đầy hứng khởi, kích thích và truyền cảm hứng, được diễn đạt trong ngôn ngữ biểu tượng cổ xưa này.

[87] Here in symbolic form we have pictures of human life and progress, of life in form and growing through the building process which marks the creative work.

[87] Ở đây, trong hình thức biểu tượng, chúng ta có những bức tranh về đời sống và tiến bộ của con người, về sự sống trong hình tướng và sự trưởng thành qua tiến trình kiến tạo vốn đánh dấu công việc sáng tạo.

Notice: growing through the building process, not merely going through it.

Hãy lưu ý: tăng trưởng qua tiến trình xây dựng, chứ không chỉ đơn thuần đi qua nó.

[88] It is only a bald translation of some mantric phrases, and of some basic symbols, and must in no way be considered to be anything except indicative of a process, veiled and couched so that only those who know can understand. Esotericists will understand that these five stages cover the life period of every form, no matter whether the creator is cosmic, planetary or human.

[88] Đây chỉ là một bản dịch đơn sơ của một vài cụm từ mantram, và của một vài biểu tượng căn bản, và tuyệt đối không được xem là gì khác ngoài sự chỉ dẫn về một tiến trình, được che phủ và diễn đạt sao cho chỉ những ai biết mới có thể thấu hiểu. Các nhà bí truyền học sẽ hiểu rằng năm giai đoạn này bao trùm thời kỳ sống của mọi hình tướng, bất kể đấng sáng tạo là vũ trụ, hành tinh hay nhân loại.

It’s marvelous. He isn’t making too much of these stanzas; he calls them a “bald translation,” a rough translation of mantric phrases and basic symbols. Imagine being able to read the originals. We study different languages and find them interesting, but the greatest languages, as far as humanity is concerned, must lie in the inner repositories and inner libraries. Master DK has somehow gained access to them, understood them, and presented something which represents them for us in an intelligent and highly evocative manner.

Điều đó thật kỳ diệu. Ngài không phóng đại quá mức các bài kệ này; Ngài gọi chúng là một “bản dịch trần trụi,” một bản dịch thô của các cụm từ mantram và những biểu tượng căn bản. Hãy tưởng tượng có thể đọc được nguyên bản. Chúng ta học các ngôn ngữ khác nhau và thấy chúng thú vị, nhưng những ngôn ngữ vĩ đại nhất, xét theo nhân loại, hẳn phải nằm trong các kho lưu trữ bên trong và các thư viện bên trong. Chân sư DK bằng cách nào đó đã tiếp cận được chúng, thấu hiểu chúng, và trình bày một điều gì đó đại diện cho chúng cho chúng ta theo một cách thông minh và có sức gợi lên rất cao.

At least we can understand the broad sequence of ascending man: from red, to green, to orange, to blue and rose, and then to the greater radiation beyond. This is the future for all of us and, on their own levels, for other creators as well. They pass through stages analogous to the human—even cosmic creators. So there is much we can extend by analogy when thinking about what the greater Lives undergo within their own vastly different spheres.

Ít nhất chúng ta có thể thấu hiểu trình tự rộng lớn của con người đang thăng lên: từ đỏ, sang xanh lục, sang cam, sang xanh lam và hồng, rồi đến sự phát xạ lớn hơn ở phía bên kia. Đây là tương lai cho tất cả chúng ta và, trên các cấp độ riêng của họ, cho các đấng sáng tạo khác nữa. Họ đi qua các giai đoạn tương đồng với con người—ngay cả các đấng sáng tạo vũ trụ. Vì vậy, có nhiều điều chúng ta có thể mở rộng bằng định luật tương đồng khi suy nghĩ về những gì các Sự Sống vĩ đại hơn trải qua trong các khối cầu vô cùng khác biệt của chính Các Ngài.

I’m still wondering about everlasting peace, because upon the Paths of the Way of Higher Evolution I don’t imagine there is much peace in the ordinary sense. Perhaps there is an interval before stepping upon those Paths that gives some understanding of what everlasting peace might mean. Even galaxies collide, and stars engage in interactions that appear turbulent. So to me, everlasting peace seems to suggest Absoluteness, if we dare predicate such a thing of it.

Tôi vẫn còn tự hỏi về sự an bình vĩnh cửu, bởi vì trên các Con Đường của Con đường Tiến Hóa Cao Siêu, tôi không hình dung có nhiều an bình theo nghĩa thông thường. Có lẽ có một khoảng lặng trước khi bước lên các Con Đường ấy, đem lại một sự thấu hiểu nào đó về điều mà sự an bình vĩnh cửu có thể hàm ý. Ngay cả các thiên hà cũng va chạm, và các ngôi sao tham gia vào những tương tác có vẻ hỗn loạn. Vì vậy, đối với tôi, sự an bình vĩnh cửu dường như gợi đến Tính Tuyệt Đối, nếu chúng ta dám quy gán một điều như thế cho nó.

But I’m not trying to go over all of this with a fine-tooth comb or examine every detail. As he advises, we need to take the big picture, and I think that’s what we’ve done here.

Nhưng tôi không cố gắng rà soát toàn bộ điều này thật tỉ mỉ hay xem xét từng chi tiết. Như Ngài khuyên, chúng ta cần nắm lấy bức tranh lớn, và tôi nghĩ đó là điều chúng ta đã làm ở đây.

This brings us to the end of Commentary 56. Next time we begin Commentary 57, Rule 11.4, starting on page 470. This section has taken us from page 463 through page 470. I have a strong drive to continue, but other duties call, and one has to be ready for them.

Điều này đưa chúng ta đến cuối Bình giảng 56. Lần tới chúng ta bắt đầu Bình giảng 57, Quy luật 11.4, khởi đầu ở trang 470. Phần này đã đưa chúng ta từ trang 463 đến trang 470. Tôi có một thôi thúc mạnh mẽ muốn tiếp tục, nhưng những bổn phận khác đang gọi, và người ta phải sẵn sàng cho chúng.

We’re now only about thirty or forty pages from the end of this Rule. I’m hoping to finish these Rules for magical work on the astral plane soon. Later, when possible, we’ll move into the last four Rules dealing with the etheric and physical planes. We’re somehow almost three-quarters of the way through the book.

Giờ đây chúng ta chỉ còn cách phần cuối của Quy luật này khoảng ba mươi hoặc bốn mươi trang. Tôi hy vọng sớm hoàn tất các Quy luật này cho công việc huyền thuật trên cõi cảm dục. Về sau, khi có thể, chúng ta sẽ đi vào bốn Quy luật cuối cùng bàn đến các cõi dĩ thái và hồng trần. Bằng cách nào đó, chúng ta gần như đã đi được ba phần tư cuốn sách.

Many blessings, lots of love. Study hard. There’s a lot to study, isn’t there? See you soon. Bye-bye.

Nhiều phúc lành, thật nhiều tình thương. Hãy học chăm chỉ. Có rất nhiều điều để học, phải không? Hẹn sớm gặp lại. Tạm biệt.

Leave a Comment

Scroll to Top